Tần Thù cũng trở nên phấn chấn: "Thêm! Thêm! Hôm đó gửi tin nhắn cho muội chính là tài khoản chính của sư huynh sao?"
Thành thật như Không Thâm, làm gì biết tài khoản chính với tài khoản phụ là cái gì, hắn mờ mịt nhìn Tần Thù, hỏi: "Tài khoản chính gì cơ? Bần tăng chỉ có một đạo linh tức này thôi mà?"
Tần Thù cười gượng, vội vàng qua loa lấp l.i.ế.m: "Mau thêm hảo hữu... khụ khụ, ý muội là... linh tức."
Không Thâm nghe vậy ngược lại cũng tiếp nhận rất nhanh: "Nói là hảo hữu cũng không có vấn đề gì, sau này sư muội chính là hảo hữu của ta!"
Tần Thù thấy thái độ hắn thân thiết, vội vàng thuận nước đẩy thuyền thăm dò: "Sư huynh, chiêu huynh vừa dùng gọi là gì vậy? Thế mà lại lợi hại như thế, ngay cả trận pháp của Nguyên Anh kỳ cũng có thể phá giải."
Không Thâm bị Tần Thù khen như vậy, hai má hơi ửng đỏ, có chút ngượng ngùng cúi đầu gãi gãi cái ót trọc lốc: "Chiêu này gọi là Lý đại đào cương (Lý c.h.ế.t thay Đào - kẻ khác gánh vác thay), cũng không tính là lợi hại lắm, chỉ là bần tăng tình cờ học được môn pháp thuật này thôi."
Lý đại đào cương? Chỉ nghe tên thôi đã thấy lợi hại rồi, phương pháp này nếu mà học được, sau này còn trận pháp nào có thể vây khốn được nàng nữa chứ?
Ngay lúc Tần Thù đang mải mê suy nghĩ, Không Thâm đột nhiên nhét vào tay nàng mấy viên Lưu Ảnh Thạch, dặn dò: "Sư muội sau này nếu có gặp phải trận pháp nào hiếm thấy thì nhất định phải nhớ ghi hình lại cho sư huynh xem với nhé."
Tần Thù cũng không chút khách khí nhận lấy Lưu Ảnh Thạch: "Sư huynh yên tâm, muội nhất định sẽ làm thỏa đáng cho huynh."
Không Thâm cũng vỗ n.g.ự.c bảo đảm với nàng: "Nếu lúc đi lịch luyện sư huynh có gặp được đan phương nào, cũng nhất định sẽ giữ lại cho muội!"
Hai người vui vẻ đạt thành thỏa thuận. Không Thâm còn đang vội đi làm nhiệm vụ tiếp theo, liền vội vã cáo từ.
Tần Thù ngẩng đầu nhìn thoáng qua chân trời, trời sắp sáng rồi, nàng cũng đến lúc phải rời đi. Nàng hẹn với Liễu Trừng đợi về đến địa bàn của mình sẽ thả nàng ấy ra, nói xong nàng mới cất kỹ bức họa quyển đi.
Ngay lúc A Linh tỷ cho rằng nàng sắp đi, lại thấy Tần Thù đi tới bên miệng giếng, nhấc chiếc thùng gỗ nhỏ cũ nát kia lên, tay vỗ vào túi trữ vật, lấy một chiếc thùng múc nước của mình đặt xuống đó.
Làm xong tất cả những việc này, Tần Thù mới quay đầu đi về phía A Linh tỷ.
"A Linh tỷ, chúng ta nên đi thôi." Tần Thù nhìn cô nương mảnh mai dịu dàng này, ngay cả giọng nói cũng bất giác trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
A Linh tỷ "ừm" một tiếng, ngoái đầu nhìn lại ngôi thôn này, thần sắc của tỷ ấy vô cùng phức tạp.
Tỷ ấy đến đây đã hơn ngàn năm, nhìn nhân loại thay thế, thời đại biến thiên, nơi này chất chứa quá nhiều ký ức của tỷ ấy, đối với nơi này, tỷ ấy thực sự là vừa yêu lại vừa hận.
Tần Thù ở một bên hai tay khoanh trước n.g.ự.c: "Lưu luyến sao?"
A Linh tỷ thở dài, lắc lắc đầu: "Đi thôi."
Tỷ ấy cất bước men theo con đường làng quanh co đi ra ngoài, Tần Thù cũng chạy bước nhỏ bám theo sau.
Cùng với sự rời đi của hai bóng người một cao một thấp, phía trên Thôn Tỉnh Khẩu mây đen ngưng tụ, những hạt mưa nhỏ lất phất rơi xuống như đang ném đá dò đường.
Người trong thôn đứng trước cửa sổ nhìn thấy trận mưa này dường như có xu thế càng lúc càng lớn, đều không khỏi có chút kinh ngạc.
"Sao tự dưng lại mưa lớn thế này? Thôn chúng ta đã lâu lắm rồi chưa có trận mưa nào như vậy đúng không?"
"Đúng vậy, từ lúc ta bắt đầu biết nhận thức tới nay chưa từng thấy qua."
"Chuyện này là sao đây?"
"Ngày mai lại ra miệng giếng bái lạy đi, tiên cô đã nói là có tác dụng, vậy chúng ta phải đi chăm chỉ một chút, hương hỏa kia tuyệt đối không thể để đứt đoạn được."
...
Tần Thù cũng cảm nhận được thủy linh khí dồi dào phía sau lưng, liếc mắt nhìn A Linh tỷ với khuôn mặt điềm tĩnh bên cạnh.
Trong lòng nàng thầm thở dài, đây hẳn là món quà cuối cùng mà tỷ ấy gửi tặng cho Thôn Tỉnh Khẩu rồi.
Phía chân trời dần dần lộ ra một dải sáng trắng bạc, trên khuôn mặt điềm tĩnh của A Linh tỷ cũng hiện lên chút bối rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đột nhiên, một chiếc ô giấy dầu xuất hiện trên đỉnh đầu tỷ ấy. Nhìn thấy tiểu nha đầu trước mặt đang cố sức giơ cao chiếc ô, trong mắt tỷ ấy bỗng tràn ngập ý cười.
Những ngón tay thon dài nắm lấy cán ô: "Để ta."
Tần Thù buông tay ra, lại từ trong túi trữ vật lấy ra chiếc lá xanh của mình, tự thân ngồi lên, hỏi A Linh tỷ: "Tỷ định cùng ta về tông môn, hay là dự định du lịch bốn phương?"
A Linh tỷ ngẫm nghĩ, đáp: "Ta đã rất lâu không đi ra ngoài, bãi bể nương dâu, cũng không biết thế đạo hiện giờ ra sao. Ta sẽ không theo muội về đâu, đợi lúc muội về, xin hãy báo với A Trừng một tiếng, ta đi dạo xung quanh một chút, qua một thời gian nữa sẽ đến thăm hai người."
Tần Thù cũng không miễn cưỡng, liền hướng tỷ ấy ôm quyền: "Vậy chúng ta sau này còn gặp lại!"
Nàng đạp lên lá xanh bay lên không trung, bay v.út về hướng tông môn.
Hôm nay không biết vì sao, mắt phải của nàng cứ giật liên tục, dường như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.
Độ Ách công pháp cũng có dị động, nàng liền tránh con đường mình vẫn thường đi, nghĩ thầm cứ bay vòng đường xa một chút, chắc là sẽ không đụng phải chuyện gì đâu nhỉ?
Thế nhưng, hiện thực lại cho nàng biết, là phúc thì không phải họa, là họa thì có trốn cũng không khỏi.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi nàng đến giới tu tiên mới chạm trán phải cảnh g.i.ế.c người cướp đoạt bảo vật thế này.
Một gã nam t.ử trung niên ở phía trước thu hút hỏa lực, linh sủng của gã từ phía sau đ.á.n.h úp, nhân lúc người kia trúng chiêu, gã liền tung một kiếm đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c đối phương.
Tần Thù không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh, nghĩ tới cái đau đớn khi mình bị đ.â.m xuyên lúc trước, thực sự là quá có cảm giác nhập vai rồi.
Mãi cho đến khi người nọ ngẩng đầu lên nhìn về phía nàng, cảm giác nguy cơ trong lòng Tần Thù đã dâng lên tột đỉnh.
Nàng quyết đoán đổi pháp khí dưới chân thành cái mai rùa kia, còn móc ra một viên cực phẩm Phong Hành Đan nuốt thẳng xuống, chọn một hướng rồi cắm cúi lao đi.
Gã phía sau là tu vi Trúc Cơ, Tần Thù dù có tự đại đến đâu lúc này cũng không dám nán lại chiến một trận với gã.
Nàng vừa liều mạng chạy trốn vừa phải né tránh công kích từ sau lưng, còn phải phân tâm đề phòng linh sủng của gã.
Lúc này nàng vô cùng may mắn vì mình đã chăm chỉ tu tập 《Nhất Tâm Tam Dụng》, bằng không thì đúng là xoay sở không kịp.
Kẻ này hẳn là đệ t.ử của Ngự Thú tông. Còn về phần người bị gã g.i.ế.c kia, Tần Thù cũng đã nhìn thấy, người nọ mặc trên mình y phục của Yểm Nguyệt tông.
Nàng nhìn thấy rõ mồn một như vậy, kẻ này vì muốn diệt khẩu, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho nàng.
Tần Thù cảm giác được linh khí trong cơ thể đang cạn kiệt với tốc độ ch.óng mặt, nàng vừa kêu khổ không ngừng, vừa nuốt thêm một viên cực phẩm Bổ Linh Đan vào miệng.
Mà kẻ đang đuổi theo phía sau lưng nàng cũng vô cùng kinh ngạc. Kẻ này chẳng qua chỉ là một tiểu nữ đồng, theo lý mà nói thì linh khí của ả hẳn là đã cạn sạch từ lâu rồi mới phải, sao vẫn còn có thể chạy?
Chẳng lẽ cũng là thân truyền đệ t.ử của vị trưởng lão nào đó? Mình sẽ không xui xẻo đến thế chứ?
Thế nhưng, gã vẫn không biết rằng, trên đời này còn có chuyện xui xẻo hơn cả việc đụng phải thân truyền đệ t.ử của trưởng lão.
Gã đang bám đuổi sát nút, đột nhiên một luồng kình phong ập tới. Gã thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy người tấn công mình ở đâu, chỉ thấy một cái bóng đen sì lướt qua.
Giây tiếp theo, gã đã trực tiếp nổ tung giữa không trung. Tần Thù ngoái đầu nhìn lại, vừa vặn thấy được cảnh tượng m.á.u nhuộm đỏ nửa bầu trời kia.
Đồng t.ử nàng co rụt lại, ngay khoảnh khắc tiếp theo liền ngồi xổm trên mai rùa nôn khan.
"Nhìn cái tiền đồ này của ngươi xem." Một giọng nói thong thả quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu nàng.
Tần Thù ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một bóng người vừa quen thuộc lại vừa có chút lạ lẫm xuất hiện trên không trung phía trên nàng.
Người vẫn là cái dung mạo họa quốc ươm dân kia, chỉ là cái đuôi mang tính biểu tượng của hắn đã biến mất, thay vào đó là đôi chân thon dài miên man.
"Huynh... sao huynh lại ở đây?"