Chương 127: Chỉ có điểm cống hiến mới là hàng thật giá thật
Theo như trong sách nói, mỗi loại thế khởi tay* của phù văn đều không giống nhau, bởi vì những thế khởi tay khác nhau thì cách ngưng tụ linh khí cũng khác biệt.
*: Khởi thủ thức - 起手式, tư thế chuẩn bị, động tác mở đầu hoặc thế hạ b.út bắt đầu.
Tần Thù mở mục lục ra, trực tiếp tra đến danh mục phù triện phá trận.
Về một ý nghĩa nào đó mà nói, "Lý đại đào cương" cũng coi như là phá trận rồi, chỉ là không hề phá hỏng bản thân trận pháp mà thôi.
Nàng lật thật nhanh đến chương liên quan tới phù triện phá trận, bên trên có giảng giải vài loại thế khởi tay để vẽ phù triện.
Chỉ nhìn thôi thì sao mà được? Có một số thứ nhìn là một chuyện, tự mình bắt tay vào làm lại là một chuyện khác.
Nàng lôi giấy b.út mang theo bên mình ra, vô cùng may mắn vì bản thân đã hình thành thói quen luôn mang theo cuốn sổ nhỏ bên người, bắt đầu cắm cúi viết vẽ lên giấy.
Tần Thù làm theo lời trong sách, dùng các loại thế khởi tay vẽ lại cái phù văn mà mình đã ghi tạc trong lòng một lần, thế nhưng y như cũ chẳng có chút động tĩnh gì.
Tần Thù cũng không mong gì vừa lên đã giải quyết được vấn đề, nàng mang khuôn mặt bình thản lại vẽ thêm vài lần nữa. Đem các loại thế khởi tay ghi tạc vào trong lòng xong, nàng mới đặt cuốn sách này xuống, một lần nữa cầm lên cuốn khác tên là 《Bàn về quy luật vẽ phù văn》...
Mấy cái phù văn đơn giản kia bị Tần Thù dùng đủ mọi cách vẽ đi vẽ lại hàng trăm hàng ngàn lần, rốt cuộc... nàng cũng cảm nhận được một tia linh lực d.a.o động.
Trên mặt Tần Thù lộ ra một nụ cười vui mừng, xem ra hướng nghiên cứu của nàng là chính xác rồi.
Nàng lại lấy ra một tờ giấy mới, tóm tắt lại phương pháp vẽ thành công của mình một phen.
Nhìn thành quả lao động của mình, cả người nàng vô cùng mãn nguyện, ngay cả cái nét chữ vẫn luôn không được đ.á.n.h giá cao của nàng nay thoạt nhìn cũng thuận mắt hơn rất nhiều.
Thế nhưng khi tầm mắt rơi vào mấy cái phù văn mà Không Thâm vẽ trên thùng gỗ kia, lông mày Tần Thù lại nhíu c.h.ặ.t lại.
Còn có chỗ nào nàng chưa nghiên cứu tới nhỉ? Cái phù văn này cũng quá khó đi mất.
Ngay lúc nàng đang nhíu mày suy nghĩ, tầm mắt của nàng đột nhiên rơi vào những đường mạch m.á.u nổi rõ trên mu bàn tay mình.
Trong đầu dường như có một tia sáng xẹt qua, cả người nàng cũng làm ra bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ.
Đúng rồi! Sao nàng lại có thể quên béng mất một điểm quan trọng như vậy chứ?!
Ngày hôm đó lúc Không Thâm vẽ cái đồ án này là dùng m.á.u của bản thân để vẽ lên, m.á.u tươi chắc chắn là một môi giới vô cùng quan trọng.
Tầm mắt Tần Thù lại dừng trên ngón tay trắng trẻo nõn nà của mình, cuối cùng nàng c.ắ.n răng quyết tâm, không vào hang cọp sao bắt được cọp con, liều thôi!
Nàng bấm một cái Quyết lấy m.á.u mà lúc trước Ôn Trì sư huynh từng dạy, nhìn giọt m.á.u tươm ra trên đầu ngón tay, lúc này mới ấn ngón tay lên mặt giấy, bắt đầu vẽ.
Tuy nhiên rất nhanh sau đó, lại xuất hiện một vấn đề khác.
Quyết lấy m.á.u chỉ có thể lấy ra một giọt m.á.u, mà nàng muốn vẽ một cái phù văn thì một giọt m.á.u hiển nhiên là không đủ.
Thế nhưng điểm quan trọng nhất khi vẽ phù văn chính là nét b.út không được đứt đoạn, nàng bắt buộc phải hoàn thành chỉ trong một hơi thở liền mạch.
Nàng mím môi thở dài một hơi: "Xem ra nhát d.a.o này không chịu không được rồi!"
Nàng rút bảo kiếm ra rạch một đường lên ngón tay mình, nhìn dòng m.á.u tươi trào ra từ đầu ngón tay, nàng vội vàng cầm lấy tờ giấy bắt đầu vẽ.
Vẽ một cái không có hiệu quả, nàng không cam lòng lại tiếp tục dùng các thế khởi tay khác để sắp xếp tổ hợp.
Cuối cùng sau khi trải qua lần thử nghiệm thứ ba mươi chín, tóm lại cũng nhận thấy trên tờ giấy thường kia xuất hiện một tia linh lực d.a.o động.
Tuy nhiên tia linh lực d.a.o động này chỉ chợt lóe lên rồi biến mất, ngay giây tiếp theo tờ giấy thường kia liền vô duyên vô cớ bốc cháy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Thù giật nảy mình, nơi này chính là Tàng Thư Các đấy, ngộ nhỡ phát hỏa thì còn ra thể thống gì nữa?
Nàng vội vàng bấm quyết, dùng thổ linh khí bọc lấy ngọn lửa này rồi dập tắt.
Nhìn hành lang bừa bộn một đống, nàng lo lắng bị sư tỷ phát hiện sẽ bị trừ linh thạch, liền nhanh nhẹn bấm một cái Thanh Khiết Thuật, khôi phục lại nguyên trạng cho nơi này.
Làm xong tất cả những việc này, nàng mới đứng dậy vươn vai một cái, nhỏ giọng cảm thán một câu: "May mà thành công rồi, còn tiếp tục nữa chắc chắn sẽ thiếu m.á.u mất."
Ngẩng đầu đem cuốn sách trong tay trả lại trên kệ, hiện tại trong lòng nàng đã có chút ngộ ra rồi.
Thứ nàng vừa dùng để vẽ chỉ là loại giấy thường cơ bản nhất, căn bản không chịu đựng nổi m.á.u tươi cũng như linh khí mà nàng rót vào.
Mà cái thùng gỗ hỏng Không Thâm dùng để vẽ linh phù ở Thôn Tỉnh Khẩu khi trước, tuy trông không có gì bắt mắt, nhưng nói gì thì nói cũng được làm từ gỗ đào ngàn năm.
Hiện tại đã hiểu rõ được nguyên lý vẽ mấy cái phù văn này rồi, phần còn lại chỉ là thử nghiệm nữa thôi. Tàng Thư Các quả thực không mấy thích hợp, vẫn là nên quay về động phủ nghiên cứu thì hơn.
Tần Thù rời khỏi Tàng Thư Các, quay trở về ngọn núi của mình.
Vừa chuẩn bị vươn tay giải trừ cấm chế, liền nghe thấy có người từ phía sau gọi tên nàng: "Tần Thù sư muội!"
Động tác trên tay Tần Thù khựng lại, xoay đầu nhìn qua, liền thấy một bóng người từ dưới chân núi chạy lên.
Tần Thù có chút kỳ quái, kể từ sau khi nàng tới Lăng Tiêu phong, vẫn chưa từng có người ngoài nào tới bái phỏng, sao hôm nay tự dưng lại có người tới thế này?
Nàng dừng bước, nở nụ cười tươi tắn, hướng về phía sau gọi: "Thư Oánh sư tỷ? Sao tỷ lại tới đây vậy?"
Trên người Thư Oánh dán Tật Hành Phù cấp thấp nên cước trình cũng rất nhanh, đi ba bước gộp làm hai đã tới bên cạnh Tần Thù.
Tần Thù hành lễ với tỷ ấy, Thư Oánh cũng ôm quyền đáp lễ.
Xong xuôi, tỷ ấy mới cười bảo: "Tần Thù sư muội, vốn dĩ chuyện này chỉ cần gửi tin nhắn cho muội là được rồi, nhưng ta không có linh tức của muội, nghĩ đi nghĩ lại nên đích thân chạy tới chỗ muội một chuyến."
Tần Thù vừa nghe tỷ ấy nói lời này, tức khắc lại càng thêm tò mò, rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ?
Thư Oánh cũng không ấp úng, đi thẳng vào vấn đề: "Sư muội, tâm đắc luyện đan mà muội chia sẻ ở phòng luyện đan nửa tháng trước đã được các đệ t.ử môn hạ ghi chép lại, lưu truyền vô cùng rộng rãi. Chẳng những đem lại rất nhiều gợi ý cho đệ t.ử Đan tông chúng ta, mà còn ảnh hưởng đến cả các đệ t.ử khác của Khí tông, Phù tông, Trận tông nữa. Chưởng môn sau khi hay tin này, liền triệu tập mười tám vị trưởng lão (ngoại trừ Vọng Kiếm chân nhân và Lăng Hư chân nhân) tới. Qua quá trình bàn bạc, mọi người nhất trí quyết định sẽ biên soạn những tâm đắc mà muội chia sẻ thành sách, đưa vào Tàng Thư Các, đồng thời ban cho muội đặc quyền sau này có thể mượn đọc hai cuốn sách cùng lúc."
Đôi mắt Tần Thù trừng ngày một lớn, trên mặt hiện rõ vẻ khó tin.
Ủa chuyện này? Chẳng qua chỉ là chia sẻ chút kinh nghiệm, thế mà lại có được chỗ tốt như thế này sao? Nàng chẳng qua chỉ thuận miệng bảo mọi người phải giỏi việc thay đổi các biến số, tóm tắt lại kết quả thôi mà?
Thư Oánh còn tưởng nàng quá đỗi phấn khích, cười cười, tiếp tục dõng dạc nói: "Ngoài ra, xét thấy cống hiến kiệt xuất của muội đối với tông môn, tông môn còn thưởng cho muội ba vạn điểm cống hiến, có thể dùng để đổi lấy tài nguyên tu luyện."
Tần Thù hít ngược một ngụm khí lạnh.
Tông môn hào phóng quá đi mất!
Những danh tiếng khác cho dù có êm tai đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là hư danh, chỉ có điểm cống hiến này mới là hàng thật giá thật.
Ba vạn điểm cơ đấy! Đối với kẻ chỉ làm một nhiệm vụ sơ cấp mới kiếm được hai mươi điểm như Tần Thù mà nói, đây rành rành là một món tiền khổng lồ.
Nàng chân tâm thực ý chắp tay hành một đại lễ với Thư Oánh: "Đa tạ sư tỷ!"
Thư Oánh bưng môi cười khẽ: "Cảm tạ ta làm gì chứ? Đây là do tự muội kiếm được mà."
Tần Thù giơ tay gỡ bỏ cấm chế, lên tiếng mời Thư Oánh: "Sư tỷ có muốn vào trong ngồi một lát không?"
Người ta đã tới tận cửa rồi, không lẽ lại không cho vào ngồi chơi một chút? Cho dù động phủ đã bị đại xà bá chiếm, nàng dẫn người tới ngồi bên ao nước ở hậu viện chắc hẳn cũng chẳng có chuyện gì đâu.
Hơn nữa, với sự cảnh giác nhạy bén của đại xà, hắn cũng sẽ không để một tu sĩ cấp thấp như sư tỷ phát hiện ra.
Tần Thù đã chuẩn bị sẵn sàng đủ loại tâm lý, lại không ngờ Thư Oánh trực tiếp từ chối ý tốt của nàng: "Hảo ý của sư muội, ta xin tâm lĩnh. Thế nhưng ta vừa mới dùng một tờ Tật Hành Phù, phải mau ch.óng quay về, thời hạn của Tật Hành Phù có hạn, nếu không đi ngay sẽ lãng phí mất."