Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 135:



Tần Thù trở về Lăng Tiêu phong, việc đầu tiên nàng làm là đi tìm đại xà.

 

Nàng hiện giờ vẫn là một Luyện đan sư nhị phẩm đỉnh phong, muốn luyện chế Thanh Nguyên Đan tam phẩm thì cần phải thăng cấp tu vi. Theo lời Tạ Thích Uyên, nàng phải vào cái nơi gọi là bảo địa kia để rèn luyện thêm mới được.

 

Tạ Thích Uyên đang tựa lưng vào ghế đá, dáng vẻ lười biếng, thấy nàng bước vào thì khẽ mở mắt: "Lại muốn đi sao?"

 

Tần Thù cười hì hì, lấy bức tượng ếch đá ra đặt lên bàn: "Lần này ta mang theo Dạ Chiếu rồi, nhất định sẽ đào được nhiều đồ tốt hơn!"

 

Tạ Thích Uyên không nói gì, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, sau đó cầm lấy con ếch đá ném mạnh một cái.

 

Không gian vặn vẹo, Tần Thù lại một lần nữa biến mất.

 

Lần này có Dạ Chiếu dẫn đường, phạm vi nhìn thấy của nàng đã rộng hơn rất nhiều. Nàng phát hiện Dược Điền này dường như được phân chia theo hệ. Khu vực nàng đang đứng đầy rẫy hỏa linh khí nồng đậm, thảo d.ư.ợ.c sinh trưởng ở đây đều mang thuộc tính hỏa.

 

"Quả nhiên là bảo địa mà!" Tần Thù cảm thán.

 

Nàng ra sức đào bới, nhét đầy vào những chiếc ngọc hạp mới mua. Cho đến khi quả cầu lửa trên trời lại một lần nữa bay lên, nàng mới theo quy luật mà bị đẩy ra ngoài.

 

Lúc trở về động phủ, nàng chưa kịp khoe khoang với đại xà thì bên ngoài đã vang lên tiếng gọi của sư tôn.

 

Lăng Hư chân nhân đứng ngoài động phủ, thấy nàng đi ra liền cười hỏi: "Thù nhi, con có muốn tham gia Đại tỷ thí môn phái không?"

 

Tần Thù sững người, lập tức xua tay cười nói: "Sư tôn, đệ t.ử thật sự không có ý định đó đâu. Ngài xem, đệ t.ử hiện giờ mới chỉ Luyện khí tầng sáu, đi tham gia đại tỷ thí cấp Luyện khí thì đ.á.n.h được ai cơ chứ? E là ngay từ vòng tuyển chọn của tông môn đã bị loại mất rồi."

 

Nói đến đây, nàng lại xoa xoa cằm: "Nhưng mà có thể tham gia thi đấu giao lưu trong tông môn một chút để nâng cao kinh nghiệm thực chiến thì cũng tốt."

 

Lăng Hư chân nhân lấy ra một viên đá màu xanh đưa cho Tần Thù: "Thứ này con cầm lấy, mang về thử luyện hóa xem sao."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Viên đá nhìn hơi giống đá thanh kim, nhưng khi cầm vào tay lại thấy hơi nóng.

 

Tần Thù tò mò ngắm nghía viên đá trong tay, hỏi sư tôn: "Sư tôn, đây là vật gì vậy?"

 

Lăng Hư chân nhân trả lời: "Bên trong này phong ấn một con Hỏa Tinh. Đẳng cấp hỏa thuộc tính của con vốn không cao lắm, nếu có thể luyện hóa được con Hỏa Tinh này, hỏa linh khí của con sẽ có một bước tiến vượt bậc đấy."

 

"Hỏa Tinh sao?!!" Tần Thù kinh ngạc đến mức đồng t.ử suýt thì rơi ra ngoài.

 

Là một Luyện đan sư, nàng đương nhiên đã từng nghe danh Hỏa Tinh. Mỗi một Luyện đan sư đều khao khát sở hữu một con Hỏa Tinh, đan d.ư.ợ.c họ luyện chế nếu có Hỏa Tinh trợ giúp thì phẩm chất sẽ được nâng cao rõ rệt.

 

Tuy nhiên Luyện đan sư quá nhiều, Hỏa Tinh sớm đã bị bọn họ lùng sục đến mức trở thành tài nguyên khan hiếm. Hiện nay ngoại trừ các bậc đại lão, thật sự chưa nghe nói ai có Hỏa Tinh trong tay cả.

 

Vậy mà sư tôn của nàng lại hào phóng tặng nàng một con như thế...

 

Tần Thù cảm động đến mức mắt rưng rưng: "Sư tôn, thứ này quý giá như vậy, ngài đưa cho đệ t.ử, vậy còn ngài thì sao?"

 

Lăng Hư chân nhân cười ha ha, xua tay bảo: "Vi sư sớm đã có linh hỏa của riêng mình rồi, thứ này để trong tay vi sư cũng chỉ bám bụi thôi. Con cứ cầm lấy mà dùng, đừng có họa cái bánh vẽ* cho vi sư là được."

*: Họa cái bánh vẽ (Họa bính sung cơ): Nghĩa đen là vẽ hình cái bánh để đỡ đói, chỉ việc đưa ra những lời hứa hẹn viễn vông, không thực tế để an ủi hoặc lừa dối người khác.

 

Tần Thù hít hít mũi, trịnh trọng nhận lấy: "Đệ t.ử nhất định sẽ nỗ lực tu luyện, không phụ lòng mong mỏi của sư tôn đâu!"

 

Lăng Hư chân nhân gật đầu hài lòng, dặn dò thêm vài câu rồi mới rời đi.

 

Tần Thù cầm viên đá chứa Hỏa Tinh trở về phòng, trong lòng thầm nghĩ, có thứ này rồi, việc thăng cấp Luyện đan sư tam phẩm chắc chắn chỉ là chuyện sớm muộn thôi nhé!

 

Nàng ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, bắt đầu vận chuyển công pháp, thử dùng linh khí của mình để chạm vào phong ấn trên viên đá xanh. Một luồng nhiệt lượng cuồng bạo ngay lập tức xộc thẳng vào kinh mạch của nàng, khiến Tần Thù đau đến mức toát mồ hôi hột.

 

"Đúng là thứ tốt thì không dễ xơi chút nào mà!" Nàng nghiến răng kiên trì.