Thành thực mà nói, Vọng Kiếm chân nhân chỉ là một kiếm tu, và cũng sở hữu những đặc điểm chung của giới kiếm tu, đó là ngoại trừ những thứ liên quan đến kiếm ra, bọn họ chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì khác.
Trong số các loại linh thể tiên thiên, ông cũng chỉ biết đến Tiên Thiên Kiếm Thể, đó mới thực sự là thiên tài luyện kiếm. Còn về phần... Tiên Thiên Nguyệt Linh Thể gì đó, ông chưa từng nghe nói qua bao giờ.
"Tại sao Tiên Thiên Nguyệt Linh Thể lại không thể không có thủy linh căn được vậy?" Vọng Kiếm chân nhân thực sự nghĩ mãi không thông.
Câu hỏi này của ông cũng chính là điều Tần Thù đang thắc mắc, cái đầu nhỏ của nàng cũng gật gật theo: "Đúng vậy ạ, tại sao lại không thể không có thủy linh căn chứ?"
Lăng Hư chân nhân liếc nhìn hai người này một cái, gương mặt đầy vẻ bất đắc dĩ giải thích: "Bản tôn đã tra cứu các thư tịch liên quan, dựa theo ghi chép thì tất cả các Tiên Thiên Nguyệt Linh Thể đều mang thủy linh căn cả."
Vọng Kiếm chân nhân lại hỏi: "Nếu đã như vậy, làm sao ông chắc chắn con bé nhất định là Tiên Thiên Nguyệt Linh Thể?"
Lăng Hư chân nhân phất tay áo một cái, trên giường đá xuất hiện một chiếc bàn nhỏ, bên trên bày hai chén trà, ông ra hiệu cho Vọng Kiếm chân nhân ngồi xuống rồi mới nói tiếp. Ông rót trà cho Vọng Kiếm chân nhân, sau đó mới lên tiếng: "Bản tôn cũng không chắc chắn, nhưng ngoại trừ việc linh căn của Thù nhi không giống với sách vở mô tả, thì những điểm khác đều trùng khớp hoàn toàn với những gì thư tịch viết về Tiên Thiên Nguyệt Linh Thể, thật chẳng biết tại sao lại như vậy nữa."
Tần Thù đứng bên cạnh hai vị sư tôn, nghe họ trò chuyện, thực sự không nhịn được mà xen vào một câu: "Sư tôn, ngài nói xem có khi nào linh căn của con nó bị biến dị không nhỉ?"
Lăng Hư chân nhân đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mới cười bảo: "Người ta biến dị thành lôi linh căn, phong linh căn, chứ đây là lần đầu tiên ta thấy có người biến dị thành tạp linh căn như con đấy."
"Sư tôn, con thấy tam linh căn này của con cũng tốt mà, thuộc tính nhiều, lại chẳng ảnh hưởng đến việc tu luyện."
Vọng Kiếm chân nhân ngồi bên cạnh ngược lại cảm thấy lời này rất có lý, liền phụ họa theo: "Thù nhi nói đúng đấy. Những người tu luyện như chúng ta đều biết, trong điều kiện không làm lỡ việc tu hành, đương nhiên linh căn càng nhiều càng tốt, chỉ cần căn trị* cao thì tạp linh căn cũng chẳng là gì cả."
*: Căn trị: Giá trị hay phẩm cấp của linh căn, quyết định tốc độ hấp thụ linh khí.
Vào thời thượng cổ, linh khí trong giới tu tiên nồng đậm hơn bây giờ nhiều, tốc độ tu luyện của con người cũng nhanh hơn. Trong cùng một cảnh giới, người có nhiều linh căn hơn thì thực lực sẽ càng cường đại. Tuy nhiên nay đã không còn được như xưa, hiện tại rất hiếm khi thấy tu sĩ mang từ ba linh căn trở lên có thể phi thăng được.
Dù lúc này vẫn chưa rõ nguyên do, nhưng khi tu vi của Tần Thù ngày càng cao, nàng có thể đi du lịch bên ngoài và mở mang kiến thức, biết đâu lúc đó sẽ tự mình giải mã được bí ẩn này.
Cả ba người nhất trí tạm thời gác chuyện này sang một bên. Lăng Hư chân nhân lại quay sang hỏi Vọng Kiếm chân nhân: "Ông đứng canh ở cửa Lạc Vân Tông lâu như vậy, cơn giận trong lòng đã tan chưa?"
Vọng Kiếm chân nhân lắc đầu: "Chưởng môn sư huynh đã cảnh báo tôi không được hạ sát thủ, như vậy sao mà hạ hỏa cho được? Cũng chỉ mới c.h.é.m đứt một cánh tay của bọn chúng thôi."
Lăng Hư chân nhân nghe vậy thấy có chút buồn cười, Kiếm Tông quả nhiên là nơi bao che khuyết điểm nhất trong cả tông môn. Cánh tay bị đứt có lẽ mọc lại được, nhưng kiếm ý dính trên vết thương chắc chắn sẽ khiến bọn chúng phải nếm mùi đau khổ một thời gian dài.
Nói đến đây, Vọng Kiếm chân nhân khựng lại một chút, đột nhiên cảm thán một câu: "Lần này quyết định của Chưởng môn quả thực khiến người ta bất ngờ..."
Lăng Hư chân nhân ở bên cạnh cũng tò mò hỏi thêm một câu: "Theo tính cách của ông, sao có thể mới đi có nửa tháng đã về rồi? Có biến cố gì sao?"
Vọng Kiếm chân nhân gật đầu: "Chưởng môn đã tới Lạc Vân Tông, không biết đã thương lượng gì với bọn họ, còn bảo tôi đi cùng Thúc Du về trước."
...
Tạ Thích Uyên một mình ngồi trên giường đá, nhắm mắt điều tức. Đột nhiên mí mắt hắn khẽ động, mở mắt ra, giây tiếp theo hắn đã xuất hiện tại một vách đá bên ngoài tông môn.
Bên vách đá chỉ có một tảng đá trơ trọi, những luồng kình phong sắc lẹm phảng phất như muốn cuốn phăng mọi thứ xuống đáy vực. Hắn tùy ý bố trí một cái cấm chế, trầm giọng nói: "Ra đi."
Ba bóng người xiêm y rực rỡ đột ngột xuất hiện trên vách đá, trông hoàn toàn lạc quẻ với bối cảnh tiêu điều xung quanh. Nếu Tần Thù có mặt ở đây, chắc chắn nàng sẽ nhận ra ngay người dẫn đầu là ai.
"Tôn chủ." Lệ Nương cung kính hành lễ với Tạ Thích Uyên.
"Sao các ngươi lại tìm tới tận đây?" Tạ Thích Uyên hai tay chắp sau lưng, thần sắc căn bản không nhìn ra vui giận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thuộc hạ cũng là lo lắng cho ngài, nơi này là địa bàn của Huyền Thiên Môn, chúng thuộc hạ không vào được..." Lệ Nương nhíu mày đảo mắt nhìn quanh một lượt, thần sắc càng thêm lo âu: "Tôn chủ, thương thế của ngài hồi phục thế nào rồi? Đứa nhỏ loài người kia đã đưa Vạn Độc Trùng Mẫu cho ngài chưa?"
"Bản tôn không sao, các ngươi cứ việc thay bản tôn trông coi tốt phố Đằng Thời là được, những chuyện khác không cần hỏi nhiều."
"Tôn chủ, khi nào ngài mới trở về chủ trì đại cục?" Lệ Nương ngẩng đầu nhìn Tạ Thích Uyên, trong mắt có vẻ cấp thiết.
Tạ Thích Uyên nhận ra thần sắc nàng có chút không bình thường, liền hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Từ sau khi ngài đi, bọn Tê Sơn không chịu nghe lời dạy bảo, suốt ngày gây chuyện thị phi. Thuộc hạ cầm lệnh bài của ngài mới vừa khiến bọn chúng yên vị được một chút, thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, hai ngày nay vết nứt kia dường như lại rộng ra rồi..." Lệ Nương mím môi báo cáo, không khó để nhận ra sự bất an trong giọng nói của nàng.
"Đã dùng pháp môn phong ấn bản tôn dạy các ngươi chưa?" Tạ Thích Uyên vẫn giữ thần sắc bình thản, có vẻ không hề vội vàng.
"Dùng rồi ạ, tạm thời vẫn chống đỡ được, nhưng thuộc hạ lo rằng..."
Lời của Lệ Nương còn chưa dứt đã bị Tạ Thích Uyên ngắt lời: "Không sao, phái thêm vài người canh giữ, không được lơ là, bản tôn vài ngày tới tự khắc sẽ trở về."
"Rõ!"
Tạ Thích Uyên một lần nữa biến mất tại chỗ. Lệ Nương lúc này mới nhìn về phía hai tên người hầu mình mang theo, dặn dò: "Ứng Xuân, Ứng Liễu, hai ngươi ở lại nơi này tiếp ứng Tôn chủ."
"Rõ!"
Bên ngoài Huyền Thiên Môn một lần nữa khôi phục sự yên tĩnh. Tần Thù sau khi rời chỗ Lăng Hư chân nhân, lại tiếp tục đi tới phòng luyện đan.
Đám đệ t.ử xung quanh nhìn thấy nàng đều kinh ngạc vô cùng, nàng vừa mới xuất quan mà, sao lại tới nữa rồi?
Suốt cả dọc đường không ngừng có những đệ t.ử nhiệt tình chào hỏi nàng: "Tần Thù sư muội, lại đi luyện đan sao?"
Tần Thù mỉm cười: "Vâng, dù sao rảnh cũng chẳng biết làm gì."
Lời này nói ra thực sự khiến người nghe phải rơi lệ mà! Người bình thường rảnh rỗi thì hoặc là lướt ngọc giản, hoặc là đi xem náo nhiệt ở đấu trường tông môn, còn Tần Thù rảnh là đi luyện đan sao?
Nghe nói nàng hiện giờ đã có thể luyện được đan d.ư.ợ.c nhị phẩm hoàn mỹ rồi, tiến bộ thần tốc thật đấy.
Tần Thù trong lòng đang nhẩm tính đan phương, những d.ư.ợ.c tài cần thiết nàng cũng vừa mới đổi một ít ở tiệm t.h.u.ố.c, trước hết đổi mười phần d.ư.ợ.c tài để luyện chế Thanh Nguyên Đan.
Thế nhưng trước đó, nàng phải luyện thành công Tục Cốt Đan đã. Chỉ khi thành công luyện được Tục Cốt Đan, thì Thanh Nguyên Đan mới có khả năng thành công. Nếu như trong tình huống nàng đã đột phá Luyện Khí tầng sáu mà vẫn không cách nào luyện ra Thanh Nguyên Đan, thì thỏa thuận giữa nàng và đại xà chỉ đành tạm thời gác lại thôi.
Thực không dám giấu, dạo gần đây nàng còn âm thầm thử tự mình tung con ếch đá lên trời rồi chờ nó rơi xuống để bắt lấy, nhưng vẫn chẳng thấy có phản ứng gì. Nàng nghi ngờ có lẽ không được tự mình ném, nên lại lần lượt đưa ếch đá cho Liễu Trừng và Tiểu Tiểu ném, nhưng cũng vẫn không tìm được đường vào.
Sau vài lần xoay xở không thành, Tần Thù lúc này mới buộc phải nhìn rõ hiện trạng. Xem ra muốn vào được mảnh d.ư.ợ.c điền kia, chỉ có thể mượn nhờ sức mạnh của đại xà, chuyện này có lẽ liên quan tới việc hắn sở hữu thuộc tính không gian.
Cũng chính vì vậy, viên Thanh Nguyên Đan mà hắn chỉ đích danh kia không luyện không được, cầu người chi bằng cầu mình mà?
Nàng tìm một phòng luyện đan ở góc khuất, vừa vào trong đã mở ngay cấm chế của căn phòng. Như vậy, bất luận bên nàng có nổ lò hay sập phòng thì cũng không ảnh hưởng đến những căn phòng xung quanh.
Tần Thù ngồi xếp bằng, một lần nữa lấy lò luyện đan T.ử Kim ra, bấm một cái Thanh Khiết Thuật, rồi lấy lư hương thắp một nén nhang. Nàng đang nghĩ xem có nên tự gieo cho mình một quẻ để xem tỷ lệ thành đan không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi. Vạn nhất tính ra kết quả không lý tưởng thì chẳng phải sẽ rất ảnh hưởng đến tâm lý sao?
Nàng tùy ý sờ vào nhẫn trữ đồ, lấy ra một phần linh thực. Mặc kệ tỷ lệ thành công là bao nhiêu, cứ phải thử xem đã rồi mới tính tiếp được.