Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 144: Xuyên Vân



Đống d.ư.ợ.c điền rộng lớn trên mặt đất này chẳng phải chính là bàn cờ sao? Nếu đưa những ngôi sao trên không trung điền vào bàn cờ kia, trông sẽ như thế nào?

 

Tần Thù lập tức nảy ra ý tưởng táo bạo, nàng lấy chiếc lá xanh mà Ôn Trì tặng trước kia ra, đứng lên đó, muốn nhìn rõ toàn cảnh khu d.ư.ợ.c điền này.

 

Tuy nhiên phạm vi chiếu sáng của Dạ Chiếu quá nhỏ, nàng căn bản không thấy được ranh giới của d.ư.ợ.c điền nằm ở đâu, mọi thứ ở phía xa đều ẩn hiện trong bóng tối vô biên vô tận.

 

Tần Thù đành phải đáp xuống đất lần nữa, xem ra nơi này không phải kiểu tối dưới chân đèn, mà là toàn bộ phạm vi đều tối đen. Nàng muốn nhìn rõ toàn cảnh thì chỉ có thể chờ đến khoảnh khắc trước khi trời sáng và bị truyền tống ra ngoài.

 

Tần Thù thành thật tiếp tục đào d.ư.ợ.c liệu, không nỡ lãng phí một giây một phút nào. Nàng đào d.ư.ợ.c liệu cũng rất có nguyên tắc, không phải đi đến đâu quét sạch đến đó, mà là trong ba cây chỉ lấy một.

 

Đến khi sắc trời bắt đầu mờ sáng, Tần Thù lập tức dừng động tác trong tay lại.

 

Trời ở tiểu thế giới này sáng rất nhanh, mà một khi trời sáng nàng sẽ phải rời khỏi đây. Vì thế, nàng nhất định phải bay lên không trung nhìn một cái trước khi trời sáng hẳn.

 

Tần Thù tranh thủ thời gian lấy chiếc lá xanh ra, bay v.út lên không trung.

 

Tầm nhìn của nàng ngày càng rộng mở, mọi thứ xung quanh đều thu vào trong mắt.

 

Nơi này đâu đâu cũng là d.ư.ợ.c điền, nhưng không phải chỗ nào cũng có cây cỏ, hơn nữa phương tiểu thế giới này cũng không phải vô biên vô giới như nàng tưởng, mà có biên giới hẳn hoi, trông giống như một chiếc hộp vuông vức.

 

Nàng mới chỉ kịp nhìn qua một cái, thậm chí chưa kịp nghiên cứu kỹ thì cả người đã một lần nữa bị bật ra ngoài.

 

Thấy nàng hiện hình giữa hư không, Tạ Thích Uyên không chút ngạc nhiên, tùy miệng hỏi một câu: "Còn muốn vào nữa không?"

 

Nhưng Tần Thù lại giống như đang rơi vào trầm tư, nàng không trả lời lời của Tạ Thích Uyên mà lấy giấy b.út ra, vẽ vẽ viết viết ngay trước mặt hắn.

 

Đôi lông mày đẹp đẽ của Tạ Thích Uyên nhíu lại, đồng t.ử vàng kim dựng đứng cũng nheo thành một đường chỉ, nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua những thứ nàng vẽ, thần sắc lại trở nên kỳ quái.

 

Nàng vẽ cái thứ gì thế này?

 

Hắn còn chưa nhìn kỹ, động tác trên tay Tần Thù đã dừng lại. Nàng cầm tờ giấy lên xem xét kỹ những ô vuông mình vừa vẽ ra, lại nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, cầm b.út do dự mãi cũng không hạ b.út.

 

Cuối cùng nàng dứt khoát ngẩng đầu nhìn Tạ Thích Uyên, nói với hắn: "Cho ta vào thêm một lần nữa."

 

Tạ Thích Uyên nhìn bộ dạng trịnh trọng này của nàng thì biết nàng hẳn là đã phát hiện ra điều gì đó, mà phát hiện này tám phần mười là có liên quan đến cái gọi là "bảo địa" của nàng.

 

Tay vung lên, bức tượng cóc đá vốn đang rơi trên đất lại trở về tay hắn. Hắn tùy ý ném cho Tần Thù, ngay sau đó Tần Thù lại biến mất lần nữa.

 

Ngón tay Tạ Thích Uyên gõ ba nhịp buồn chán lên giường đá rồi dừng lại, tĩnh lặng nhìn vào khoảng trống trước mặt, bóng dáng Tần Thù theo đó hiện ra.

 

Trên tay nàng vẫn ôm tờ giấy kia, những nét vẽ trên đó cũng đã được nàng bổ sung hoàn thiện.

 

Nhìn qua có vẻ là một thế cờ, chỉ là... một tiểu hài t.ử như nàng mà cũng biết đ.á.n.h cờ sao?

 

Tạ Thích Uyên nhớ tới mười bình đan d.ư.ợ.c nàng đưa, bèn lên tiếng hỏi thêm một câu: "Có cần giúp gì không?"

 

Tần Thù lắc đầu: "Không cần đâu, chắc ngươi nhìn không hiểu cái này đâu."

 

Tạ Thích Uyên: "?"

 

Nàng đây là đang coi thường ai đấy? Sắc mặt hắn lại trầm xuống.

 

Nào có biết Tần Thù chỉ là đang có toan tính riêng của mình, hắn là một con rắn thì biết đ.á.n.h cờ sao? Huống hồ bức tượng cóc đá này nhặt được ở một bí cảnh Tây Châu, bàn cờ bên trong chắc chắn không phải là vi kỳ*.

*: Vi kỳ: Cờ vây.

 

Còn cụ thể là loại cờ gì, nàng còn phải nghiên cứu thêm mới được.

 

Tần Thù ôm tờ giấy tập trung suy nghĩ, đẩy cửa đá rời khỏi động phủ, lại chẳng hề chú ý tới sắc mặt Tạ Thích Uyên phía sau đã khó coi đến cực điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Quả nhiên không nên cho tiểu hài t.ử này chút sắc mặt tốt nào mà!

 

Cửa đá động phủ vừa mới đóng lại, thân hình Tạ Thích Uyên đã biến mất khỏi nơi đó.

 

"Ứng Xuân, Ứng Liễu."

 

Hai bóng dáng mảnh khảnh diễm lệ bước ra từ trong đêm tối, khoác trên mình ánh trăng, gió mạnh thổi làm vạt áo bay phấp phới, khiến vẻ diễm lệ trên người họ cũng nhạt đi đôi chút: "Đại nhân, thuộc hạ có mặt."

 

Tạ Thích Uyên giơ tay lên, mười một bình đan d.ư.ợ.c liền xuất hiện trước mặt họ: "Mang về cho Lệ Nương, giao cho nàng ta sắp xếp."

 

"Rõ!"

 

.

 

Tần Thù tu luyện cả đêm, nàng hiện tại quy hoạch thời gian của mình rất tốt, buổi sáng luyện kiếm, buổi chiều luyện đan hoặc luyện thể, buổi tối tu luyện. Căng giãn có chừng, làm việc nghỉ ngơi hợp lý.

 

Kiếm pháp Xuyên Vân Phá Vũ của nàng đã luyện đến mức rất thuần thục, nhưng xét về uy lực, nàng lại thấy vẫn còn thiếu chút gì đó. Xuyên Vân Phá Vũ vốn là kiếm pháp làm nên tên tuổi của Vọng Kiếm Chân Nhân, không thể nào chỉ có bấy nhiêu uy lực, nhất định là do nàng luyện chưa tới nơi tới chốn.

 

Khi đến Thử Kiếm Thạch Trận, đã có đệ t.ử đang luyện kiếm ở đó rồi, không biết là đến sớm hay là đã ở đây cả đêm không về.

 

Nàng lẳng lặng lấy mộc kiếm ra, tìm một góc trống trải rồi bày ra tư thế. Vừa hay trời cũng chiều lòng người, bắt đầu đổ cơn mưa nhỏ.

 

Các đệ t.ử xung quanh đều bật linh lực hộ thân lên, nhưng Tần Thù thì không, nàng mặc kệ những hạt mưa rơi lên người mình.

 

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, mắt nàng cũng theo đó từ từ khép lại, tiếng gió tiếng mưa xung quanh cùng tiếng kiếm xé gió của đồng môn... nàng nghe thấy rõ ràng hơn bao giờ hết.

 

Nương theo tiếng mưa, một thế giới mờ ảo hiện ra trong trí não nàng. Nàng vẫn chưa có thần thức, đây chỉ là hình ảnh mô phỏng từ sự cảm nhận trong mưa mà thôi.

 

Từ trên không trung, một giọt mưa rơi thẳng từ đám mây xuống, cổ tay Tần Thù xoay chuyển, thanh kiếm trong tay tức khắc nâng lên, mũi kiếm đ.â.m thẳng vào giọt mưa ấy.

 

"Đinh——"

 

Bộ kiếm pháp đã luyện đi luyện lại ngàn vạn lần nay thi triển ra càng thêm mượt mà như nước chảy mây trôi, động tác của nàng ngày càng nhanh, những hạt mưa rơi trúng người nàng cũng ngày càng ít đi.

 

Đệ t.ử xung quanh nhận ra động tĩnh của nàng, cũng lần lượt dừng lại, ngoái nhìn về phía nàng.

 

Nàng không dùng linh lực, chỉ dùng kiếm pháp thuần túy, nhưng không một ai nghi ngờ sát thương của bộ kiếm pháp này.

 

Mãi đến khi những bóng kiếm dày đặc tạo thành một lớp màn phòng hộ quanh thân, ngăn cản toàn bộ nước mưa rơi xuống, Tần Thù mới đột nhiên đ.â.m một kiếm thẳng lên bầu trời.

 

Xuyên Vân!

 

Trên bầu trời dường như có ánh nắng từ phía trên tầng mây đổ xuống, những hạt mưa ngắn ngủi biến mất trong chốc lát, tuy nhiên cái hố này không duy trì được bao lâu đã lại khôi phục trạng thái ban đầu.

 

Tần Thù thở hắt ra một hơi dài, lúc này tâm tình nàng dâng trào, chỉ muốn hét lên một tiếng thật sướng khoái.

 

Các đệ t.ử khác thấy nàng thu kiếm liền vây lại: "Sư muội lợi hại thật đấy!"

 

"Vọng Kiếm sư thúc mới truyền bộ Xuyên Vân Phá Vũ này cho sư muội chưa bao lâu mà sư muội đã luyện được đến cảnh giới này, quả thực khiến bọn ta khâm phục!"

 

"Sư muội có thể chỉ điểm cho bọn ta đôi chút không?"

 

...

 

Tần Thù nghe những lời tâng bốc của họ, tuy trong lòng vui vẻ nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo.

 

Nàng lần này chẳng qua là mượn được thế của mây mưa mà thôi. Mượn thế mây mưa để lĩnh ngộ Xuyên Vân Phá Vũ kiếm pháp, cũng coi như là một cách đi đường tắt vậy.