Nàng điều khiển mộc linh lực một cách thuần thục, xuyên qua những kẽ hở giữa các lớp vảy của Đại xà mà lách vào trong, men theo kinh mạch của hắn đi một vòng, cuối cùng tìm thấy nơi trốn của đám độc thực cốt kia.
Ban đầu Tần Thù chỉ biết dùng mộc linh lực để trấn an luồng linh khí đang bạo loạn của Tạ Thích Uyên, trong quá trình đó, linh lực của nàng sẽ tiêu hao một phần nhỏ độc tố. Dù lượng độc tiêu biến đi vô cùng ít ỏi, nhưng cũng đủ để Tạ Thích Uyên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Thế nhưng lần này Tần Thù lại nảy ra một ý tưởng táo bạo, nếu nàng biến mộc linh lực của mình thành một con d.a.o găm thì sẽ thế nào?
Nàng thử dùng "dao" khứa một nhát vào rìa khối độc tố đen kịt kia, thế mà lại thấy khứa được?
Mắt Tần Thù lập tức sáng rực, nàng mài d.a.o soàn soạt, nhắm thẳng vào khối độc đen ngòm kia mà xả.
Lúc đầu nàng cũng chẳng dám cắt quá nhiều vì sợ mình không xử lý sạch được, nên chỉ xẻo một lát mỏng, dùng mộc linh lực bao bọc lấy lát mỏng đó từng chút một, rồi cẩn thận kéo ra khỏi kinh mạch của Tạ Thích Uyên.
Tần Thù chưa có gan lớn đến mức dám dẫn thứ độc tố khiến Tạ Thích Uyên phải khốn đốn này vào cơ thể mình, ngay khi khối độc vừa rời khỏi người hắn, nàng liền c.h.ặ.t đứt liên kết với luồng linh lực đó.
Chuỗi hành động này nói thì đơn giản, nhưng độ khó chẳng khác nào thực hiện một ca phẫu thuật vi phẫu cường độ cao.
Cũng may... cuối cùng nàng đã thành công.
Ngay khi nàng còn đang đắc ý với thành quả của mình, Tạ Thích Uyên bên cạnh đột nhiên nôn ra một ngụm m.á.u tươi lớn.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe dưới chân Tần Thù, vương cả lên vạt áo nàng.
Trên tà áo màu trắng trăng lấm tấm những vệt đỏ loang lổ, trông tựa như những đóa hồng mai kiêu hãnh khoe sắc trên cành vào ngày đông giá rét.
Tần Thù sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, lo lắng hỏi dồn: "Ngươi sao rồi?"
Đồng t.ử vàng kim dựng đứng của Tạ Thích Uyên lúc này không còn vẻ đáng sợ nữa, ngược lại trông có phần rệu rã, tiêu cự tán loạn.
Có lẽ nghe thấy tiếng của Tần Thù, ánh mắt hắn mới dần lấy lại được vài phần tỉnh táo.
Chỉ thấy hắn lắc đầu: "Không sao."
Tần Thù nhìn bãi chiến trường bừa bãi dưới đất, cảm thấy hắn rõ ràng là đang gượng ép: "Ngươi thế này mà gọi là không sao à?"
Thực ra lúc này Tạ Thích Uyên đúng là không gặp vấn đề gì lớn. Tiểu hài t.ử này vừa mới dọn sạch một khối độc tố, khiến luồng linh khí vốn dùng để trấn áp độc trước đó đột ngột được giải phóng.
Nôn m.á.u chỉ là kết quả của việc khí huyết sôi trào mà thôi, dù sao hắn cũng là một con rắn lớn thế này, một ngụm m.á.u thực sự chẳng đáng là bao.
Hắn tùy tay thi triển một thuật làm sạch để dọn dẹp vết m.á.u dưới đất và trên người Tần Thù: "Ngươi ra ngoài đi, ta cần nghỉ ngơi một chút."
Tần Thù gật đầu đồng ý, nhưng trước khi đi lại sực nhớ ra điều gì, nàng lôi một bình Bổ Nguyên Đan ném cho hắn, dặn dò hắn phải tẩm bổ cho tốt, năm ngày sau nàng sẽ quay lại.
Rời khỏi động phủ, Tần Thù không hề mù quáng tin vào lời của Tạ Thích Uyên, nàng lấy ngọc giản truyền tin ra, theo dõi sát sao động thái của Thiểm Nguyệt tông và Ngự Thú tông.
Dạo này trên ngọc giản truyền tin, số lượng kiếm tu nhận nhiệm vụ đã ít đi hẳn, ngược lại lại tạo ra vô số cơ hội cho đám tán tu.
Tần Thù dùng một thân phận ẩn danh để đăng tin trưng cầu thông tin: 【Đệ t.ử của những đại tông môn đó rốt cuộc là do ai g.i.ế.c vậy? (Ai nói có căn cứ sẽ được thưởng một viên linh thạch hạ phẩm, Thất Sát Các sẽ đứng ra chi trả hộ)】
Cái tin này vừa mới đăng lên đã nhận được phản hồi điên cuồng từ mọi người.
Một viên linh thạch hạ phẩm? Có lẽ đám thiên chi kiêu t.ử kia rớt dưới đất cũng chẳng buồn nhặt, nhưng đăng trên quảng trường truyền tin thì lại là chuyện khác.
Ai mà nỡ từ chối việc vừa được buôn dưa lê lại vừa có tiền mang về cơ chứ?
【Đứng đầu! Tám đại môn phái sắp xếp hạng lại rồi, chẳng ai trong sạch cả đâu! Tàn sát lẫn nhau mà thôi!】
【Lầu trên ăn nói bậy bạ! Thiểm Nguyệt tông chúng ta không hề có chuyện đó!】
【Huyền Thiên môn chúng ta cũng không có!】
【Nhắc đến Huyền Thiên môn, bần đạo dạo này nghe người ta kháo nhau rằng Chưởng môn Huyền Thiên môn đã chi một khoản tiền lớn để tụ hồn cho đệ t.ử dưới trướng, các vị bảo xem liệu họ có phát hiện ra điều gì không?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
【Có đệ t.ử Huyền Thiên môn nào hiện hồn ra xác nhận phát không?】
【Đệ t.ử Huyền Thiên môn xác nhận chuyện tụ hồn là thật, nhưng những chuyện khác thì chúng ta cũng chịu c.h.ế.t.】
【Thiên Cương Cung dạo này im hơi lặng tiếng, hay là họ đang âm thầm ủ mưu cái gì lớn lắm?】
Tần Thù thấy chủ đề cứ xoay quanh đâu đâu mà chẳng chịu đá động gì tới Thiểm Nguyệt tông, nàng bèn mặc thêm "mã giáp*" xông lên dẫn dắt nhịp độ: 【Nói đi cũng phải nói lại, ân oán giữa Thiểm Nguyệt tông và Ngự Thú tông cuối cùng kết thúc thế nào rồi?】
*: Mã giáp: Từ dùng để chỉ việc sử dụng một danh tính hoặc tài khoản giả khác để che giấu thân phận thật.
【Câu này ta biết, ta là đệ t.ử Thiểm Nguyệt tông đây, hai ngày nay Ngự Thú tông thường xuyên đến tận cửa, hình như đã bồi thường cho trưởng lão không ít đồ tốt.】
Tần Thù lại tiếp tục hỏi: 【Chẳng phải nói có liên quan đến Ma tộc sao?】
【Ma tộc cái gì chứ, đó chẳng qua chỉ là cái cớ để lấp l.i.ế.m thôi.】
Tần Thù thấy quả nhiên không có ai nhắc đến cái tên Ma tôn Tạ Thích Uyên, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng siết c.h.ặ.t túi trữ vật nhỏ của mình, chạy tới Thất Sát Các ở Xích Kim Thành nạp một ít linh thạch vào để chi trả cho đám "quần chúng ăn dưa" nhiệt tình kia.
Trên đường quay về, nàng tiện đường ghé qua quán quen ăn một bát sa băng. Tần Thù tận mắt thấy gã đàn ông vạm vỡ đứng sau quầy, tay cầm một chiếc ngọc giản, khuôn mặt lạnh như tiền nhưng lại đang viết cái gì đó lên ngọc giản với vẻ vô cùng trịnh trọng.
Vừa viết xong một dòng chữ, trán hắn đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt vằn tia m.á.u đỏ.
Tần Thù nhìn ra ngay, trạng thái của hắn lúc này rất không bình thường.
Đại thúc này là tu sĩ hệ băng, sao có thể đổ mồ hôi như tắm thế kia? Trông hắn bây giờ có vẻ vô cùng lo âu.
Dù không biết hắn đang gặp phải chuyện gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn lấy một viên Thanh Lương Hoàn từ trong nhẫn trữ vật ra đưa cho hắn.
Hoành Nguyên nhìn viên đan d.ư.ợ.c mà vị khách quen vừa đưa tới trước mặt thì sững người trong chốc lát, rồi thấy cô bé trước mặt dùng đôi mắt đen láy nhìn mình, bảo: "Đại thúc, con thấy người có vẻ hơi nóng, viên Thanh Lương Hoàn này tặng người ạ."
Hoành Nguyên ma xui quỷ khiến thế nào lại đón lấy, hắn ngồi sau quầy, mím môi nhìn viên đan d.ư.ợ.c trong lòng bàn tay, thần sắc phức tạp cực kỳ.
Đúng lúc này, lại có khách tới.
"Ông chủ! Cho một bát sa băng!"
Lại tới nữa rồi.
Hoành Nguyên ngồi trên ghế, cả người như bị đóng băng, đôi mắt mất đi tiêu cự, giống như đang xuất hồn ngao du thiên hạ. Vị khách đứng ngoài quầy lại gọi thêm một tiếng nữa, nhưng hắn vẫn không có phản ứng gì.
Vị khách mới tới này cũng chẳng phải hạng người hiền lành gì, đập mạnh một phát xuống mặt quầy!
"Điếc tai rồi thì đừng có mở tiệm chứ! Gọi đến năm lần bảy lượt mà không thèm thưa!"
Tần Thù thấy vậy liền ngoái đầu nhìn lại, thấy đại thúc kia cũng đứng dậy.
Gương mặt hắn dường như cũng bị phủ một lớp băng lạnh lẽo, vị khách kia đối diện với ánh mắt băng giá của hắn thì cũng giật nảy mình, bao nhiêu lời ác độc định thốt ra đều bị nuốt ngược vào trong.
Tuy nhiên Hoành Nguyên không vì thế mà nảy sinh hiềm khích với khách, chỉ hỏi: "Muốn ăn gì?"
"Cho... cho một bát sa băng Hương Lăng qua."
Tần Thù thấy xung đột có vẻ đã êm xuôi, lại tiếp tục cúi đầu ăn sa băng của mình.
Phải thừa nhận rằng, dù bây giờ nàng không sợ nóng, nhưng giữa mùa hè oi bức mà được ăn một bát sa băng thế này thì đúng là khiến thân tâm sảng khoái, cứ như được hồi sinh vậy!
Ăn xong một bát, nàng vừa định đứng dậy thì nhận ra linh khí quanh người đại thúc sau quầy có gì đó không ổn.
Nơi này là khu phố náo nhiệt, Tần Thù vừa dùng ngọc giản truyền tin liên lạc với hộ vệ Xích Kim Thành, vừa định bôi mỡ vào chân chạy lẹ cho rảnh nợ.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng nói đứt quãng, rõ ràng là đang vô cùng nóng nảy của đại thúc kia truyền tới.
"Viết không nổi nữa, không thể viết tiếp được nữa, ta đúng là phế vật, sau số chín ngàn chín trăm chín mươi chín là số mấy?"