Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 149: Mấy món đồ chơi đồ hàng



"Đa tạ đạo hữu." Tuy rằng Hoành Nguyên xét về cả tuổi tác lẫn tư lịch đều cao hơn Tần Thù rất nhiều, nhưng Tần Thù đã giúp lão giải trừ tâm ma đeo bám bấy lâu, lão cũng thực tâm thực ý hành một lễ với nàng.

 

Tần Thù vội vàng đáp lễ: "Tiền bối khách sáo quá, vãn bối chỉ là..."

 

Nàng thật ra là muốn nói mình chỉ là đa quản nhàn sự* mà thôi, nhưng đối với vị tiền bối trước mắt này, đây dường như không thể coi là chuyện bao đồng được.

*: Đa quản nhàn sự: Chuyện bé xé ra to hoặc xen vào việc của người khác, ở đây Tần Thù có ý khiêm tốn là mình chỉ tình cờ xen vào.

 

Nàng gãi gãi sau gáy, nhất thời chẳng biết nên nói thế nào cho phải.

 

Hoành Nguyên nhìn ra sự bối rối của nàng, liền thuận thế lên tiếng: "Tiểu hữu không cần nói nhiều, bất kể là ngươi có tâm hay vô ý, hành động tùy tiện này của ngươi quả thực đã giúp ta giải được tâm ma. Ta là Hoành Nguyên Đạo Nhân của Trận tông, mạn phép hỏi danh tính của tiểu hữu?"

 

Tần Thù nghe lão nói tâm ma đã giải, phản ứng đầu tiên thế mà lại là: Vậy sau này muốn ăn đá bào chẳng lẽ không còn chỗ ăn nữa sao?

 

Nàng vội vàng ngước nhìn Hoành Nguyên đang có mái tóc mì tôm và khuôn mặt đen nhẻm vì bị sét đ.á.n.h trước mặt, khó khăn lắm mới nhịn được cười.

 

"Tiền bối, đệ t.ử là Tần Thù của Đan tông. Ngài... cái tiệm này sau này không mở nữa ạ?" Tần Thù nghiêm túc hỏi.

 

Hoành Nguyên nghe nàng hỏi vậy cũng ngẩn người, nghĩ đến việc dạo này nàng thường xuyên ghé tiệm mình, lão liền hiểu ra ẩn ý trong câu nói đó.

 

Khóe môi lão hơi nhếch lên, thần sắc lạnh lùng thường ngày cũng dịu đi đôi chút: "Tiệm thì không mở nữa, nhưng nếu đạo hữu muốn ăn đá bào, cứ gửi cho ta một tin nhắn qua ngọc giản truyền tin là được."

 

Trong danh sách các "đại lão" trong ngọc giản truyền tin của Tần Thù lại có thêm một người, vị trưởng lão này hóa ra lại là người của Trận tông? Tần Thù nhìn cái tên trên ngọc giản, nụ cười trên mặt dần dần rạng rỡ hẳn lên.

 

Sau này, nàng cũng coi như là người "có chống lưng" ở Trận tông rồi!

 

Hoành Nguyên đứng trước mặt muốn tặng Tần Thù chút lễ vật cảm tạ, nhưng khi thần thức quét vào nhẫn trữ vật, lão mới phát hiện bao nhiêu đồ tốt tích cóp bấy lâu đều đã bị tiêu tán sạch sành sanh trong trận lôi kiếp vừa rồi, giờ trong nhẫn chỉ còn lại mấy thứ căn bản không đáng để mang ra tặng.

 

Khuôn mặt đen nhẻm của lão thoáng hiện lên chút bối rối, tay phải nắm lại đưa lên miệng khẽ ho một tiếng để che đậy sự lúng túng.

 

Lão đột nhiên bay vọt lên trời, nói với mấy vị trưởng lão vừa mới tới chúc mừng mình: "Các người định đi tay không đến chúc mừng đấy à?"

 

Môi lão mím c.h.ặ.t, các vị trưởng lão khác nghe xong cũng sững người một lúc, sau đó liền bật cười ha hả.

 

Khi Hoành Nguyên quay lại bên cạnh Tần Thù, lão đã đưa cho nàng một chiếc nhẫn trữ vật chứa đầy đồ tốt.

 

Tần Thù nào dám nhận? Nói cho cùng nàng cũng chỉ giúp lão viết có hai chữ "một vạn" mà thôi, người ta nói một chữ đáng giá ngàn vàng, còn chữ này của nàng, ngàn vàng vạn vàng cũng không đổi được.

 

"Tiền bối thật sự không cần thế đâu, vãn bối nhận thấy thẹn lắm!" Tần Thù nói.

 

"Ngươi cứ nhận đi."

 

Hoành Nguyên xưa nay không giỏi giao tiếp, ăn nói làm việc cũng chẳng khéo léo, nhưng trong giới tu tiên, những người có tâm tư đơn thuần như thế này lại càng dễ tu luyện đạt tới đại thành.

 

Ngay cả Chưởng môn Thích Nam cũng không ngờ được rằng, lão thế mà lại bị kẹt ở chuyện đếm số.

 

Tần Thù nhìn nhóm người bọn họ bay đi, rồi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trữ vật đang nắm trong lòng bàn tay, không nhịn được mà tặc lưỡi hai tiếng.

 

Xem ra chuyến ra môn này đúng là đi đúng hướng rồi, ông trời ban tặng cơ duyên quả thực là biến hóa khôn lường.

 

Tần Thù vừa trở về động phủ của mình, ngoài cửa động lại có người tới bái phỏng.

 

Tần Thù mở cấm chế ra nhìn, phát hiện người tới là một gương mặt nàng chưa từng gặp bao giờ.

 

Đối phương chắp tay hành lễ với Tần Thù: "Sư muội, ta là Phương Khải, đệ t.ử dưới trướng Hoành Nguyên Đạo Nhân, vâng lệnh sư tôn mang vật này tới tặng sư muội. Đa tạ sư muội đã giúp sư tôn ta vượt qua tâm ma lần này, sau này nếu sư muội có chỗ nào cần đến bọn ta, cứ việc lên tiếng."

 

Sau khi tiễn người đi, Tần Thù mới nhìn lại hai chiếc trận bàn trong tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên trong phong ấn hai tòa trận pháp. Trận sư khi đi ra ngoài, việc lập trận tạm thời đôi khi không kịp, nên họ thường phong ấn trận pháp đã bố trí sẵn lên trận bàn.

 

Trận bàn chỉ cần kích hoạt là có thể sử dụng, rất nhiều người đều mua trận bàn có sẵn để phòng thân.

 

Trước đây Tần Thù cũng từng có ý định này, nhưng giờ thì... chẳng phải trận bàn có sẵn đã tự dâng tận cửa rồi sao?

 

Tần Thù bố trí trận bàn lên động phủ của mình, nhận ra hai chiếc trận bàn mà Hoành Nguyên Đạo Nhân đưa cho nàng thế mà lại hỗ trợ lẫn nhau, một cái chuyên tấn công, một cái chuyên phòng thủ.

 

Chưa nói đến những món quà khác lão đã tặng trước đó, chỉ riêng hai chiếc trận bàn này làm lễ cảm tạ thôi đã là quá dư dả rồi.

 

Tần Thù vừa mới bố trí xong trận bàn, Tạ Thích Uyên đã từ trong động phủ bước ra.

 

Hắn liếc nhìn nơi Tần Thù vừa đặt trận bàn, hỏi: "Có bản tôn ở đây, còn cần tới mấy cái đồ chơi đồ hàng này sao?"

 

Tần Thù hiện giờ dù sao cũng đã có tu vi Luyện Khí tầng sáu, ngay khoảnh khắc trận bàn mở ra, nàng có thể cảm nhận được uy lực của nó.

 

Một khi trận pháp này được bố trí thành công, dù có gặp phải tu sĩ tu vi Kim Đan sơ kỳ, nàng cũng có sức để đ.á.n.h một trận.

 

Nếu là người khác nói lời này, Tần Thù chắc chắn sẽ trực tiếp "bật" lại ngay.

 

Thế nhưng, người nói câu này lại là Tạ Thích Uyên.

 

Tần Thù phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên tay, đứng dậy, nhìn Tạ Thích Uyên rồi cười híp mắt nói: "Động phủ của ta đến cả máy thổi bong bóng với rừng rậm ma quái còn có, thì thêm vài món đồ chơi đồ hàng nữa cũng có gì lạ đâu?"

 

Tạ Thích Uyên: "..."

 

Hắn không còn gì để nói, tiểu nữ hài này tu vi không cao, nhưng cái miệng thì đúng là sắc sảo.

 

Đúng lúc này, hắn đột ngột cảm nhận được một luồng chấn động, liền ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi chính ở đằng xa.

 

Tần Thù nhận ra động tác của hắn, tùy miệng hỏi một câu: "Có chuyện gì thế?"

 

"Ta cảm nhận được thần hồn d.a.o động, mấy vị sư huynh sư tỷ kia của ngươi chắc hẳn đã được đ.á.n.h thức rồi." Tạ Thích Uyên nói.

 

Tần Thù vui mừng: "Thật sao? Họ có thể sống lại không?"

 

Tạ Thích Uyên cúi đầu nhìn nàng sâu sắc: "Thi thể của bọn họ đã hủy, muốn phục sinh rất khó, hiện giờ những gì họ có thể làm chỉ là chuyển sang quỷ tu hoặc là đi đầu t.h.a.i lần nữa."

 

Tần Thù thở dài một hơi, tuy sớm biết chuyện phục sinh chỉ là vấn đề xác suất, nhưng trong lòng vẫn thoáng hiện lên chút thất vọng.

 

Hai ngày sau, tông môn truyền ra tin tức, nói rằng Lạc Vân tông đã tàn hại đệ t.ử dưới trướng của họ, đồng thời đưa ra rất nhiều khoản bồi thường, ngay cả chi phí tụ hồn cho các đệ t.ử cũng đều tính hết lên đầu bọn chúng.

 

Khi tin tức này truyền tới, Tần Thù đang ở Kiếm tông so tài với các sư huynh đệ.

 

Tu vi của bọn họ không đồng đều, vì vậy khi so tài, họ đều tự phong tỏa tu vi của bản thân, chỉ đơn thuần là tỷ thí kiếm pháp.

 

Tần Thù đúng là một thiên tài, nhưng thời gian nàng tu luyện vẫn còn quá ngắn.

 

Dù nàng luôn ngày đêm luyện kiếm không nghỉ, nhưng công phu hai năm sao có thể so bì được với mấy chục năm tu luyện của người khác?

 

Lúc đầu nàng toàn thua, nhưng thua nhiều rồi, dưới sự đúc kết không ngừng của bản thân, kiếm pháp của nàng ngày càng trở nên hoàn thiện hơn.

 

Và việc nàng hết lần này đến lần khác ngã xuống lại đứng lên, càng đ.á.n.h càng hăng cũng đã truyền cảm hứng cho các đệ t.ử khác của Kiếm tông.

 

Tuy có mệt một chút, nhưng luyện xong rồi cả đám cùng nhau đi ngâm bồn là chuẩn bài.

 

Bọn họ đang đ.á.n.h đến độ hăng say thì một đệ t.ử Kiếm tông vội vã chạy tới, nói với họ rằng tông môn đã đòi lại công đạo cho bọn họ, và chính thức tuyên chiến với Lạc Vân tông.