Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 156: Ngọc Dung Đan



Tần Thù lắc đầu đáp: "Hiện tại vẫn chưa thấy, muội đã nhắn một tiếng với sư tỷ Thư Oánh phụ trách ghi điểm rồi, nhờ tỷ ấy khi nào sắp đến lượt muội thì gọi muội một tiếng."

 

Xích Vũ khoanh tay trước n.g.ự.c, nhướng mày nhìn cô sư muội nhỏ trước mặt, lên tiếng: "Ta không sao rồi, muội về xem náo nhiệt đi."

 

Nào ngờ Tần Thù khịt mũi một cái, nói thẳng luôn: "Náo nhiệt có gì mà xem chứ, muội về tu luyện đây."

 

Xích Vũ nghe thấy vậy, trong lòng tức khắc dâng lên niềm kính trọng đối với sư muội của mình. Chẳng trách cả hai vị sư tôn đều khen nàng nỗ lực, nhìn xem, ngay cả chút thời gian rảnh rỗi này mà nàng cũng không chịu buông tha. Nàng chắp tay với Tần Thù, nói: "Vậy ta sẽ mong chờ ngày được đối đầu với sư muội!"

 

Tần Thù nghe lời này cũng có chút háo hức, lập tức nhận lời ngay: "Được!"

 

Đưa Hòa Hinh về tận động phủ xong, Tần Thù mới quay đầu trở lại ngọn núi của mình.

 

Hiện giờ mỗi ngày nàng đều phải giúp Tạ Thích Uyên trừ bỏ dư độc trong người. Dưới sự cắt tỉa cẩn thận của nàng, tuy tiến độ có hơi chậm nhưng độc tố trong cơ thể Tạ Thích Uyên chung quy cũng đang giảm dần.

 

Hắn thậm chí đã có thể hóa ra đôi chân dài rồi, chỉ là... lúc đi lại trông có hơi khập khiễng mà thôi.

 

Ngay khoảnh khắc Tần Thù bước vào, Tạ Thích Uyên lại biến về đuôi rắn, nằm ngay ngắn lại trên giường đá.

 

Tần Thù thấp thoáng dường như đã nhìn thấy gì đó, nhưng nàng cũng không chắc là mình có hoa mắt hay không.

 

Nàng há miệng định hỏi: "Chân của ngươi..."

 

Lời còn chưa dứt đã bị Tạ Thích Uyên cắt ngang: "Bản tôn không có chân."

 

Tần Thù: "?"

 

Tạ Thích Uyên nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, trong đôi mắt màu vàng sẫm là vẻ cao lãnh mà Tần Thù không tài nào hiểu nổi, đôi môi mỏng của hắn mím thành một đường thẳng, trông có vài phần tôn quý.

 

Thấy Tần Thù cứ nhìn mình, hắn khẽ mấp máy môi, hệt như đang biện bạch: "Ngươi đã bao giờ thấy rắn mọc chân chưa?"

 

Tần Thù: "..."

 

Hắn nói đúng, nàng thực sự chưa từng thấy. Rắn không có chân, điểm này là không cần bàn cãi.

 

Nhưng nàng có nói đến nguyên hình của hắn đâu, mạch não của con rắn này đúng là kỳ quặc thật.

 

"Tộc rắn các ngươi khi hóa thành nhân hình cũng không hóa ra chân được sao?"

 

Chắc là không đến mức đó chứ? Nàng nhớ rất rõ cái ngày hắn phân thân đi cứu nàng, lúc đó hắn rõ ràng có một đôi chân dài thẳng tắp mà.

 

"Dĩ nhiên là được, nhưng mà..."

 

Chỉ nghe hắn khẽ cười nhạt một tiếng, cằm hơi nhếch lên, để lộ đường xương hàm hoàn hảo: "Bản tôn không thèm."

 

Tần Thù lại một lần nữa câm nín...

 

Được rồi, ngài cao quý, ngài giỏi rồi, có bản lĩnh thì ngài cả đời đừng có hóa chân ra.

 

Tần Thù lại giúp hắn xẻo một lát dư độc nữa, trước khi rời đi còn ném cho hắn một bình Thanh Lương Hoàn, động tác thực sự chẳng lấy gì làm dịu dàng.

 

Lần này Tạ Thích Uyên lại không để tâm đến mấy chi tiết nhỏ nhặt đó, thần thức của hắn vẫn luôn bám theo sau lưng Tần Thù. Thấy nàng đã đi xa và không có khả năng quay lại, tầm mắt hắn mới rơi xuống cái đuôi của mình, hóa ra đôi chân rồi đi lại vài bước trong động phủ.

 

Nhưng vẫn còn hơi thọt, hắn nản lòng biến về đuôi rắn, thầm tính toán thời gian hồi phục trong lòng.

 

Chắc phải nửa năm nữa đôi chân của hắn mới trở lại bình thường được, đến lúc đó hắn mới có thể xuất hiện lại ở Trọng Thiên Cung.

 

Tần Thù nào biết được mấy cái tâm tư nhỏ này của Tạ Thích Uyên, nàng thản nhiên ngồi xuống bồ đoàn, lại lôi ngọc giản truyền tin ra.

 

Tiểu hòa thượng Không Thâm có gửi cho nàng hai tin nhắn, nàng bấm vào xem.

 

【Thần Kiến thảo, Bạch Nguyệt minh, Long Đởm huyết quỳ...】

 

【Đây là đơn t.h.u.ố.c của Ngọc Dung Đan, sư muội không cần cảm ơn ta đâu, nếu sư muội thực sự luyện ra được loại đan này, tặng sư huynh ta một viên là được.】

 

Ngọc Dung Đan, chỉ cần uống một viên là có thể giữ mãi nét thanh xuân, thứ đồ tốt này ở giới tu tiên đúng là cực kỳ đắt hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

So với nó, các loại đan d.ư.ợ.c có công hiệu tương tự như Khinh Nhan Đan, Trú Nhan Đan chỉ có thể duy trì nhan sắc trong một khoảng thời gian nhất định. So với các biện pháp công nghệ ở hậu thế, phương pháp không đau đớn lại đơn giản tiện lợi này được mọi người trong giới tu tiên điên cuồng săn đón cũng là điều dễ hiểu.

 

Về phần Ngọc Dung Đan, Tần Thù cũng chỉ mới thấy qua ghi chép liên quan trong Tàng Thư Các, nhưng trong sách lại không để lại đơn t.h.u.ố.c.

 

Chẳng biết Không Thâm thần thông quảng đại thế nào mà lại tìm ra được?

 

Nàng ôm một bụng nghi ngờ, gửi qua cho bên kia một cái hình biểu tượng ngón tay cái.

 

【Sư huynh đỉnh quá! Huynh kiếm đâu ra đơn t.h.u.ố.c này vậy?】

 

Không Thâm lúc này đang bị sư tôn nhà mình tóm về để chuẩn bị tham gia Kỳ sát hạch tông môn, ngồi xếp bằng trên tòa sen, hai chân bị đóng đinh trên đó, căn bản không chạy đi đâu được.

 

Chỉ có hai tay là còn tự do, thấy tin nhắn Tần Thù gửi tới, cái hình ngón tay cái khiến mắt hắn sáng lên, không ngờ cái thứ này còn có thể dùng như vậy.

 

Hắn cũng dứt khoát vẽ cho Tần Thù một hình tiểu hòa thượng đầu trọc: 【Trước đó chẳng phải đã nói với muội là ta định đi nghiên cứu một cái trận pháp ở bí cảnh nào đó sao? Đơn t.h.u.ố.c này chính là tìm thấy ở đó đấy, ta giữ cũng chẳng để làm gì, nghĩ đến sư muội là luyện đan sư nên mới gửi qua cho muội.】

 

Tần Thù xem xong thấy cảm động vô cùng: 【Sư huynh quả thực trượng nghĩa, muội cứ tưởng huynh có được đơn t.h.u.ố.c này sẽ đem đi đổi linh thạch cơ chứ.】

 

Bên kia hệt như sợ nàng hiểu lầm, lập tức phản hồi ngay: 【Sư muội nói vậy là sai rồi, gửi đơn t.h.u.ố.c cho muội cũng đâu có ngăn cản việc ta đem đi đổi linh thạch đâu.】

 

Tần Thù: "..."

 

Đúng là phí công cảm động mà.

 

Nhưng nàng cũng học hỏi được một chiêu, sau này gặp trận pháp nàng cũng có thể sao chép lại gửi cho Không Thâm một bản, rồi lại mang đi đổi linh thạch.

 

Một mũi tên trúng hai con nhạn.

 

Nàng ghi nhớ đơn t.h.u.ố.c Ngọc Dung Đan vào đầu, dự định quay về sẽ đi bàn chuyện làm ăn với vị nhị sư huynh giàu nứt đố đổ vách của mình.

 

Nàng bây giờ vẫn còn nhỏ, nhan sắc chưa định hình, chiều cao vẫn còn cơ hội phát triển.

 

Nếu giờ mà uống một viên Ngọc Dung Đan vào, cả đời cứ giữ mãi cái dáng vẻ này, chẳng phải nàng sẽ tức c.h.ế.t sao?

 

Thôi thì cứ mang đi kiếm tiền trước đã, đợi mười năm nữa uống cũng vẫn kịp.

 

Nàng góp vốn bằng kỹ thuật, nhị sư huynh gia thế hiển hách góp nhân lực và địa điểm, hai người hoàn toàn có thể kiếm được một khoản tiền kếch xù.

 

Nghĩ là làm, Tần Thù vội vàng lấy ngọc giản ra gửi tin nhắn cho Ôn Trì: 【Nhị sư huynh có đó không? Sư muội bất tài, có một vụ làm ăn tày trời muốn bàn bạc với huynh đây.】

 

Ôn Trì đang ngồi buồn chán trên đài để giữ thể diện cho sư tôn, sẵn tiện quan sát xem có kẻ nào dùng thủ đoạn hèn hạ để giành chiến thắng hay không.

 

Nhìn thấy tin nhắn Tần Thù gửi tới, hắn cũng bật cười.

 

Còn vụ làm ăn tày trời nữa chứ, con bé này chắc chưa thấy trời cao bao nhiêu rồi?

 

【Làm ăn gì thế?】

 

【Về vấn đề phân phối Ngọc Dung Đan, không biết nhị sư huynh có hứng thú không?】

 

Ngọc Dung Đan? Sắc mặt Ôn Trì trở nên trịnh trọng hẳn.

 

Đại sư huynh Thành Ngạn ngồi bên cạnh cũng tới để giữ thể diện liếc nhìn hắn một cái.

 

Nếu là thứ gì khác, Ôn Trì có lẽ sẽ cười cho qua chuyện, nhưng đó là Ngọc Dung Đan cơ mà!

 

Trong giới tu tiên, bất kể nam hay nữ, ai mà chẳng muốn thanh xuân vĩnh viễn? Cũng may lúc hắn đột phá Kim Đan thì tuổi đời còn nhỏ, nếu trì hoãn thêm chút nữa, e là giờ cũng phải râu tóc bạc phơ hệt như sư tôn rồi.

 

Các nữ tiên đối với chuyện này là điên cuồng nhất, thậm chí không tiếc vung tay quá trán, nam tu sĩ tuy có đỡ hơn nữ tiên một chút nhưng số linh thạch chi ra cho các loại đan d.ư.ợ.c trú nhan hàng năm chắc chắn cũng không hề ít.

 

Nếu nhất định phải hỏi tại sao hắn lại biết rõ như vậy, thì hắn cũng chỉ có thể nói một câu.

 

Bởi vì, Nghê Thường Các chính là do hắn mở ra.