Ba huynh muội vừa uống trà của Ôn Trì vừa bàn bạc xong xuôi việc hợp tác.
Ôn Trì đứng dậy định rời đi, tay vung lên thu ấm trà lại, lúc định thu luôn cả bộ bàn ghế thì hắn bỗng nhớ ra điều gì đó: "Thôi thôi, bàn ghế này để lại cho muội luôn đấy. Cái sân lớn thế này mà chỉ bày mỗi cái bồ đoàn, muội đúng là keo kiệt thật đấy!"
Tần Thù cười hi hi, chẳng thèm để tâm hắn nói gì, được tặng không bộ bàn ghế thì nàng còn quan tâm gì nữa chứ?
Tần Thù đích thân tiễn hai vị sư huynh ra khỏi động phủ, nhìn bóng lưng họ đi xa mới quay người định vào trong tiếp tục luyện kiếm.
Thế nhưng, nàng vừa mới bước vào sân thì một lần nữa cảm nhận được d.a.o động của cấm chế.
Nàng nhướng mày, hôm nay đúng là nhộn nhịp thật.
Mở cấm chế ra lần nữa, nàng thấy khuôn mặt tuấn tú của nhị sư huynh Ôn Trì lại xuất hiện trước mặt.
Tần Thù ngẩn người, sao huynh ấy lại quay lại rồi?
Chỉ thấy Ôn Trì vô cùng trịnh trọng nói: "Sư muội, muội không muốn nói đơn t.h.u.ố.c lấy từ đâu cũng không sao. Nhưng sư huynh vẫn muốn bàn với muội, muội xem liệu có thể mua đứt cái đơn t.h.u.ố.c này không? Nếu được, chúng ta sẽ tìm cách mua đứt nó, dù cái giá có cao một chút cũng chẳng hề gì. Chỉ khi nắm được đơn t.h.u.ố.c trong tay, đan d.ư.ợ.c luyện ra mới có thể hét giá cao được."
Tần Thù nghe hắn nói vậy cũng gật đầu tán thành.
Đạo lý này nàng cũng hiểu, chỉ có độc quyền mới có quyền định giá.
Xem ra nàng phải bàn bạc kỹ lại với tiểu sư phụ Không Thâm một chút, huynh ấy bán cho ai chẳng là bán? Hay là cứ bán cho nhị sư huynh của nàng đi!
Nàng suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu nhìn Ôn Trì, bảo: "Sư huynh, muội có thể đi thương lượng, nhưng huynh cũng biết đấy, chút linh thạch ba cọc ba đồng trong tay muội..."
Tần Thù vừa mới ám chỉ một chút, Ôn Trì đã hiểu ngay.
Hắn vung tay một cái, hào sảng nói: "Không sao, linh thạch không thành vấn đề, muội cứ thoải mái mà đàm phán! Chỉ cần mua được đơn t.h.u.ố.c, chúng ta chắc chắn sẽ thu hồi được vốn!"
Dù sao thì mỡ nó cũng rán nó thôi, đơn t.h.u.ố.c càng đắt thì đan d.ư.ợ.c luyện ra tự nhiên cũng sẽ càng đắt.
Tiễn Ôn Trì đi lần nữa, Tần Thù lại lấy ngọc giản truyền tin ra, âm thầm tìm đến mục của Không Thâm.
Nàng chống cằm cân nhắc hồi lâu mới thử gửi một tin nhắn đi: 【Không Thâm sư huynh, đơn t.h.u.ố.c đó huynh đã bán chưa?】
【Vẫn chưa.】 Không Thâm đang bị nhốt trong phòng tối, ngoại trừ tu luyện thì chỉ có thể nghiên cứu đống trận pháp mà hắn sao chép lại, đang lúc buồn chán đến cực điểm thì thấy ngọc giản truyền tin sáng lên, hắn vội vàng cầm lấy ngay.
【Hay là huynh cứ bán luôn cho muội đi, giá cả huynh cứ tự nhiên mà ra.】 Tần Thù có nhị sư huynh chống lưng nên nói chuyện cũng bắt đầu ra dáng đại gia rồi.
Không Thâm im lặng một lát mới phản hồi: 【Hóa ra lời đồn luyện đan sư gia sản kếch xù là có thật.】
Một tiểu sư muội kỳ Luyện Khí mà cũng dám bảo hắn tự nhiên ra giá, đám luyện đan sư cao giai kia thì còn giàu đến mức nào nữa? Hắn không dám tưởng tượng nổi.
Tần Thù nhất thời cứng họng, để tránh những hiểu lầm "đẹp đẽ" không đáng có, nàng vội giải thích: 【Là do huynh trưởng trong nhà bỏ linh thạch ra ạ.】
Bên phía Không Thâm suy nghĩ một lúc, cũng thấy đằng nào đơn t.h.u.ố.c hắn giữ cũng chẳng để làm gì, sớm muộn gì cũng phải bán đi.
Bán cho ai chẳng vậy? Tần Thù sư muội dù sao cũng coi như có duyên với hắn, nếu nàng muốn lại trả được giá thì cứ bán cho nàng vậy.
Nghĩ thế, hắn lại cân nhắc hồi lâu, rồi đưa ra một mức giá bảo thủ: 【Ba trăm viên linh thạch cực phẩm.】
Còn chưa đợi Tần Thù phản hồi, chính hắn đã thấy chột dạ trước: 【Có phải hơi đắt không? Nếu không thì hai trăm tám mươi viên linh thạch cực phẩm cũng được.】
Tần Thù: 【...】
【Sư huynh, trước giờ huynh toàn bán với giá này à?】
Không Thâm nhất thời cũng không đoán được ẩn ý trong câu nói này của nàng là gì, liệu có phải nàng đang chê hắn bán quá đắt không? Chẳng lẽ luyện đan sư cũng không giàu như hắn tưởng? Cuối cùng hắn vẫn thành thật trả lời: 【Đại khái đều là mức giá này.】
Tần Thù nhìn thấy vậy là biết ngay Không Thâm trước đây tám phần mười là đã bị người ta ép giá rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám cáo già sống hàng trăm hàng nghìn năm trong giới tu tiên này, một sợi ruột cũng có tới chín mươi chín khúc quanh, làm sao một đệ t.ử Phật môn đơn thuần như tiểu sư phụ Không Thâm có thể nhìn thấu được chứ?
Nàng nhớ lại lời nhị sư huynh vừa nói, một viên đan d.ư.ợ.c thôi đã có thể đẩy giá lên tới hàng nghìn linh thạch cực phẩm, nàng dứt khoát báo giá luôn: 【Sư huynh, muội trả giá một vạn linh thạch cực phẩm. Sau này nếu huynh ra ngoài gặp được đơn t.h.u.ố.c nào, cũng ưu tiên bán cho muội nhé, huynh thấy sao?】
Không Thâm: "..."
Hắn suýt chút nữa thì không nhận ra mấy chữ "một vạn linh thạch cực phẩm" này nữa, chỉ là một cái đơn t.h.u.ố.c thôi mà đáng giá nhiều linh thạch đến vậy sao? Bản thân hắn cũng đã nghiên cứu qua rồi, đây đâu phải loại đơn t.h.u.ố.c tuyệt phẩm giúp cải t.ử hoàn sinh gì đâu?
【Hay là rẻ một chút đi, một vạn nhiều quá rồi...】 Vị tiểu hòa thượng thành thật nhắn lại một câu.
Cuối cùng dưới sự mặc cả qua lại của hai người, Tần Thù vẫn ép Không Thâm nhận lấy con số tám nghìn tám trăm tám mươi tám viên linh thạch cực phẩm.
Nàng gửi con số này cho nhị sư huynh chưa được bao lâu, cấm chế ngoài cửa lại một lần nữa d.a.o động.
Nàng mở cấm chế ra thì thấy một con hươu sao, trên gạc của nó có treo một chiếc túi trữ vật.
Nàng bước tới gỡ xuống, liền thấy bên trong đầy ắp những viên linh thạch cực phẩm.
Cái luồng ánh sáng mỹ diệu ấy thực sự khiến người ta không nỡ rời mắt dù chỉ một giây.
Tần Thù vừa định đóng lại thì thấy trong túi trữ vật bay ra một tấm truyền âm phù.
Giọng của Ôn Trì từ bên trong truyền ra: "Ta đã dùng thần thức quét qua một lượt, đại khái là đủ rồi đấy, muội tự đếm đi! Thiếu thì bảo ta, thừa thì muội cứ cầm lấy mà chơi."
Tần Thù bị sự giàu có nứt đố đổ vách của hắn làm cho choáng váng, quả nhiên đi theo nhị sư huynh là không bao giờ sai.
Nàng đổ linh thạch ra, gọi cả Liễu Trừng cùng đếm, cuối cùng kết luận là thừa mất ba mươi ba viên.
Tần Thù, người mà một bộ quần áo cũng bắt hắn phải làm nhiệm vụ trả nợ suốt sáu mươi năm, dĩ nhiên không thể thực sự giữ lại ba mươi ba viên linh thạch cực phẩm này để chơi, chỉ đành tìm lúc khác trả lại cho nhị sư huynh vậy.
Còn về số linh thạch đã hứa cho Không Thâm, chắc phải đợi hai ngày nữa sau khi kết thúc đợt sát hạch trong tông môn mới đến Thất Sát Các gửi bưu kiện được.
Ngày thi đấu thứ hai vẫn chưa đến lượt Tần Thù, nàng ở trong động phủ hết luyện thân pháp lại luyện kiếm, không hề nghỉ tay một khắc nào.
Cho đến trưa ngày thứ ba, ngọc giản truyền tin của Tần Thù cuối cùng cũng sáng lên, là tin nhắn của Thư Oánh gửi tới: "Sư muội, đến lượt muội tỷ thí rồi."
Bên dưới còn đính kèm thông tin về đối thủ của nàng, là một đệ t.ử tu vi tầng chín của Khí tông, nhập môn sớm hơn Tần Thù hai mươi năm, chỉ còn cách Luyện Khí tầng mười đúng một bước chân.
Trong giới tu tiên vẫn luôn lưu truyền một câu nói: nếu trước ba mươi tuổi có thể Trúc Cơ thì mới có hy vọng đạt tới Kim Đan.
Còn nếu trước ba mươi tuổi vẫn chưa thể Trúc Cơ, đời này coi như chỉ đến thế mà thôi.
Vị đệ t.ử này năm nay vừa vặn hai mươi chín tuổi, chỉ còn lại một năm thời gian. Hắn biết hy vọng giành được ba viên Trúc Cơ Đan kia rất mong manh, nhưng giờ hắn không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đ.á.n.h cược một phen thôi.
Lúc đầu khi biết đối thủ được xếp cho mình là một tiểu đệ t.ử mới nhập môn được hai năm, hắn còn thầm vui mừng, xem ra trận đầu này coi như hắn được đặc cách vào vòng trong rồi.
Thế nhưng khi biết đối thủ của mình chính là Tần Thù trong lời đồn, trái tim hắn lại chùng xuống.
Quán vương Tần Thù, suốt ngày tu luyện luyện đan không kể ngày đêm, với tư chất tam linh căn mà được cả Lăng Hư Chân Nhân của Đan tông và Vọng Kiếm Chân Nhân của Kiếm tông phá lệ nhận vào môn hạ. Chiêu Xuyên Vân Phá Vũ kiếm của nàng hôm đó ở Thử Kiếm Thạch Trận đã lọt vào mắt bao nhiêu người, có thể tung ra một nhát kiếm như vậy đủ để chứng minh thực lực của nàng.
Nghe nói nàng cũng chỉ là một đệ t.ử tam linh căn, chẳng biết tu vi hiện giờ của nàng ra sao. Đệ t.ử tam linh căn dù có thiên tài đến mấy thì tốc độ tu luyện so với đệ t.ử đơn linh căn vẫn có chút chênh lệch, chắc chắn không thể kinh tài tuyệt diễm như Xích Vũ được. Hắn lẽ nào lại bại dưới tay nàng sao...
Tần Thù sau khi nhận được tin nhắn của sư tỷ Thư Oánh cũng không dám chậm trễ, vội vàng thi triển Súc Địa Thành Thốn* nhanh ch.óng lao về phía quảng trường.
*: Súc Địa Thành Thốn: Phép thuật thu hẹp khoảng cách mặt đất, giúp di chuyển cực nhanh.
Võ đài nàng thi đấu nằm ở số bảy, khi nàng tới nơi đã thấy một nam t.ử đứng sẵn trên đó.
Dáng người hắn gầy gò, nhưng hai tay lại cầm một đôi b.úa sắt, trông vô cùng tương phản.
Nhưng dù sao đây cũng là một vị sư huynh Luyện Khí tầng chín, Tần Thù làm sao dám xem thường?