Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 160: Mượn lực luyện thể



"Viên t.h.u.ố.c muội ấy uống đúng là Bồi Nguyên Đan rồi." Một đệ t.ử Đan tông đứng bên cạnh cũng lên tiếng xác nhận.

 

Nếu nàng dùng linh khí để đấu pháp, lúc này linh khí tiêu hao khổng lồ, đáng lẽ phải uống Bổ Linh Đan mới đúng.

 

"Mượn lực của người khác để luyện thể sao? Muội ấy không sợ một b.úa nện xuống là phế luôn à, đúng là kẻ điên!" Có người tấm tắc lạ lùng.

 

"Làm sao muội ấy làm được thế? Chúng ta có học theo được không?" Có người không ngại ngùng mà lên tiếng thỉnh giáo.

 

"Chắc là có liên quan đến công pháp luyện thể muội ấy tu luyện. Ngươi nhìn xem, tuy đôi tay muội ấy cũng chịu một phần lực đạo, nhưng chỉ trong hơi thở đã phân tán lực đó ra khắp toàn thân rồi. Chúng ta chắc chắn không bắt chước nổi, không có công pháp tương ứng mà cứ lao lên ăn đòn thì chỉ có nước tìm c.h.ế.t." Một người nhiệt tình giải đáp.

 

"Chẳng trách năm đó sư thúc Vọng Kiếm lại đồng ý nhận muội ấy làm đồ đệ. Cái điệu bộ liều mạng này đúng là đúc từ một khuôn với sư thúc ra! Thậm chí còn có xu hướng sóng sau xô sóng trước, trò giỏi hơn thầy nữa chứ!"

 

...

 

Tần Thù căn bản chẳng còn tâm hơi đâu mà để ý đến tiếng bàn tán bên dưới. Đòn tấn công đối diện ngày càng dày đặc, nàng cũng bắt đầu thầm tính toán xem với cái thân hình nhỏ bé này, mình còn chịu đựng được thêm mấy lần tấn công như vậy nữa.

 

Đoạn Thọ lúc này cũng chẳng dễ chịu gì, thần sắc hắn vô cùng nghiêm trọng. Vốn dĩ hắn tưởng đây là một trận tỷ thí không có gì phải bàn cãi.

 

Thế nhưng đòn tấn công của hắn đối phương đều đỡ được hết sạch, linh khí của hắn đang tiêu hao nhanh ch.óng, mà đối phương thì đến một chiêu tấn công cũng chưa thèm tung ra!

 

Hắn vốn nghĩ mình tu vi cao, sớm muộn gì cũng bào sạch linh khí của con bé kia, nhưng lại suýt quên mất đối phương là một đan tu, c.ắ.n đan d.ư.ợ.c mà chẳng thấy xót xa chút nào.

 

Tuy nhiên, hắn không biết rằng Tần Thù chỉ uống mỗi Bồi Nguyên Đan, còn Bổ Linh Đan dùng để hồi phục linh khí thì nàng thực sự chưa đụng đến một viên nào...

 

Tần Thù đỡ lấy nhát b.úa cuối cùng của hắn, phun ra một ngụm m.á.u tươi. Bộ đồng phục tông môn dính c.h.ặ.t vào người, chẳng phân biệt nổi đâu là mồ hôi đâu là m.á.u, nàng biết lúc này cơ thể đã đạt đến giới hạn chịu đựng rồi.

 

Nàng thẳng lưng dậy, uống thêm một viên Bồi Nguyên Đan.

 

Nàng ngẩng đầu nhìn Đoạn Thọ đứng đối diện: "Sư huynh, đến lượt muội tấn công rồi."

 

Đoạn Thọ dĩ nhiên sẽ không cho nàng cơ hội, đôi b.úa trong tay hắn mang theo linh khí hệ kim giáng xuống. Linh khí giữa không trung bị đôi b.úa cuốn theo, tạo thành một vòng xoáy sụt lún xuống dưới.

 

Công thế đang lên, thế nhưng ngay khoảnh khắc này, Tần Thù vốn đang bị khí tức của hắn khóa c.h.ặ.t bỗng nhiên biến mất.

 

Chỉ thấy nàng bước lên một bước, chẳng rõ nàng chuyển động thế nào mà đã trực tiếp áp sát bên người Đoạn Thọ. Thanh kiếm trong tay đ.â.m ra, Đoạn Thọ lập tức thu b.úa về phòng thủ.

 

Cái thế đang vung ra đột ngột bị thu hồi, chính hắn cũng bị phản phệ.

 

Lồng n.g.ự.c một trận đau nhức, Bạch Ngọc kiếm lướt qua rìa b.úa sắt tạo ra một âm thanh ch.ói tai.

 

Cổ tay Tần Thù rung lên, linh khí trên kiếm đ.á.n.h văng chiếc b.úa vàng ra. Chớp mắt sau, chân nàng khẽ động, bóng dáng lại biến mất tại chỗ.

 

Đám đông dưới đài nhìn thân pháp mượt mà như nước chảy mây trôi của nàng mà lặng đi trong chốc lát, đột nhiên có người mở miệng: "Các vị bảo xem... không lẽ Đoạn Thọ sắp thua rồi chứ?"

 

Tuy bọn họ đều đặt cược cho Tần Thù sư muội, nhưng thực tế ngay từ đầu chẳng có mấy ai tin nàng sẽ thắng.

 

Thế nhưng sao bây giờ càng đ.á.n.h, cảm giác nàng lại càng chiếm ưu thế thế này?

 

Cảm nhận của những đồng môn đứng xem chỉ là phiến diện, chỉ có Đoạn Thọ trực tiếp đối đầu với Tần Thù mới thấy rõ rệt nhất.

 

Hắn có nghĩ thế nào cũng không thông, nàng mới nhập môn có vài năm, sao bất kể là kiếm pháp hay thân pháp đều có thể đạt đến mức kín kẽ không kẽ hở như vậy?

 

Thông thường mà nói, thời gian tu luyện ngắn thì kỹ năng thực chiến và tu vi kiểu gì cũng có một cái không ổn, sao nàng có thể phát triển đồng đều thế được?

 

Trong lúc hắn còn đang suy nghĩ, một luồng kiếm quang lao thẳng đến chính diện, ngay lúc sắp chạm vào ch.óp mũi hắn thì đột ngột tan đi.

 

"Sư huynh, còn muốn đấu tiếp không?"

 

Linh khí tích tụ trong tay Đoạn Thọ tan biến, cả người hắn hiện rõ vẻ thất bại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn hoàn toàn không cảm nhận được tung tích của Tần Thù sư muội, cũng không nhìn ra nàng tiếp cận mình bằng cách nào. Chẳng trách người ta đều bảo kiếm tu có thể vượt cấp chiến đấu, đây chính là thực lực của kiếm tu sao...

 

Đoạn Thọ cười khổ một tiếng, chắp tay nói: "Ta nhận thua."

 

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Tần Thù quét mắt nhìn cái võ đài đã nát bét vì chiến sự, sau đó trực tiếp dẫm lên chiếc lá xanh rời đi. Đừng hỏi tại sao nàng không dẫm lên rùa, cái vụ "lật xe" vì dẫm rùa lần trước chắc chắn sẽ bị người ta nhớ cả đời, nàng không muốn giúp họ ôn lại kỷ niệm đó chút nào.

 

Đoạn Thọ chen vào giữa đám đồng môn, những tiếng bàn tán của sư huynh đệ xung quanh lọt vào tai, hắn bấy giờ mới biết... cái gọi là trận tỷ thí này, thực chất hắn chỉ làm đá mài d.a.o cho người ta suốt cả trận.

 

Sao lại có người điên rồ đến mức đó chứ? Mượn việc ăn đòn để luyện thể? Lại còn là một cô bé mười mấy tuổi đầu nữa?! Thế mà nàng cũng nghĩ ra được.

 

Trận này tuy hắn thua, nhưng cũng không phải là không được gì.

 

Sức mạnh của hắn tuy lớn nhưng thân pháp còn thiếu sót, ngay cả kinh nghiệm thực chiến cũng chẳng có bao nhiêu.

 

Hôm nay dù Tần Thù sư muội không thắng được hắn, thì ngày mai hắn cũng tuyệt đối không thể giành chiến thắng.

 

Xem ra sau này... còn phải tăng cường thực chiến hơn nữa mới được...

 

.

 

Tần Thù vừa mới trở về động phủ, ngọc giản truyền tin lại một lần nữa sáng lên, là tin nhắn từ sư tỷ Thư Oánh.

 

"Sư muội, chi phí sửa chữa võ đài tổng cộng là một nghìn ba trăm hai mươi điểm tích lũy, phiền sư muội bớt chút thời gian qua kết toán nhé~"

 

Tần Thù: "?"

 

Nàng thực sự ngây người luôn rồi. Sao võ đài hỏng mà còn bắt mình đền tiền?

 

Đây chẳng phải rõ ràng là ăn vạ sao?! Đệ t.ử kỳ Luyện Khí như nàng còn có thể làm hỏng võ đài, vậy mấy vị tu sĩ Kim Đan chẳng phải sẽ đền đến mức sạt nghiệp sao!

 

Điều nàng không biết là, đệ t.ử Luyện Khí khác cùng lắm chỉ làm lật một hai viên gạch, đâu có ai phá hoại diện tích lớn như nàng, làm cho hiện trường trông cứ như bị t.h.ả.m họa càn quét qua vậy.

 

Còn về tu sĩ Kim Đan, kết giới của họ đều do Chưởng môn đích thân bố trí, căn bản không gây ra hư hại lớn đến thế.

 

Tần Thù mím môi, thầm may mắn vì số điểm tích lũy tông môn tặng lúc trước nàng chưa tiêu xài phung phí, nếu không sau một trận tỷ thí chắc nàng phải gánh nợ nần chồng chất mất thôi!

 

Nàng gửi tin nhắn tìm nhị sư huynh để than vãn, không ngờ nhị sư huynh lại quay sang khuyên nàng, tương lai đều là đại nhân vật nắm giữ mấy cái linh mạch trong tay, nên hào phóng một chút, cái gì cần đền thì cứ đền.

 

Tần Thù cạn lời, đại nhân vật tương lai hiện giờ còn chưa lớn cơ mà, làm sao mà không xót tiền cho được?

 

Nàng vừa cảm thán vừa bước vào trong động phủ.

 

Nói đi cũng phải nói lại, Tần Thù giờ đây đã thấm thía được cái thú vui khi xẻo từng lát độc cho Tạ Thích Uyên. Cảm nhận độc tố trong người hắn ngày một ít đi, căn bệnh cầu toàn của nàng được thỏa mãn một cách hoàn hảo. Đợi đến ngày dọn sạch hoàn toàn độc tố, nàng sẽ có được một con đại xà sạch bong sáng bóng!

 

Tạ Thích Uyên ngay khi Tần Thù trở về đã nhận ra tâm trạng nàng có gì đó không ổn.

 

Lúc "con d.a.o" linh lực của Tần Thù suýt chút nữa lỡ tay làm bị thương kinh mạch của hắn, hắn thực sự không nhịn được mà hỏi một câu: "Hôm nay ngươi bị sao vậy? Cứ như người mất hồn ấy."

 

Tần Thù bĩu môi đem chuyện ở tông môn ra kể khổ một phen: "Đánh nhau giẫm hỏng sàn nhà mà thế mà lại bắt tự đền tiền, lần đầu tiên ta thấy cái quy định như vậy đấy. Một nghìn ba trăm hai mươi điểm tích lũy lận đó!! Ta phải luyện bao nhiêu lò đan mới có nổi ngần ấy điểm? Tương lai chắc làm 996 cũng không xong, phải 007 mới được."

 

Nàng thỉnh thoảng lại thốt ra mấy từ mới lạ, Tạ Thích Uyên nghe không hiểu lắm, nhưng vế đầu thì hắn vẫn nghe ra được.

 

Tạ Thích Uyên nhàn nhạt liếc nàng một cái: "Có thể dùng linh thạch đổi không?"

 

Tần Thù gật đầu: "Điểm tích lũy có thể dùng bất cứ thứ gì để đổi."

 

Tạ Thích Uyên tùy tay ném một chiếc nhẫn trữ vật cho nàng. Lúc Tần Thù nắm trong tay còn đang nghĩ thầm, cái tên này rốt cuộc có bao nhiêu chiếc nhẫn trữ vật vậy không biết.

 

Nhưng khi nàng nhìn thấy đống linh thạch ngũ sắc rực rỡ cùng linh thạch nguyên tố các hệ bên trong, đầu óc nàng đột nhiên... đứng máy luôn.