Tần Thù trước nay luôn là một đứa trẻ ngoan thích giúp đỡ người khác, huống hồ người đang tìm nàng thỉnh giáo lại còn là một vị sư tỷ xinh đẹp, tính tình tốt lại giỏi kiếm pháp.
Nghe lời đề nghị, nàng lập tức gật đầu đồng ý ngay: "Sư tỷ, chọn ngày không bằng gặp ngày, không biết hôm nay tỷ có rảnh không?"
Liên Vân không ngờ cô nhóc này lại là người nóng tính như vậy, kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái rồi khẽ mỉm cười đáp lời: "Cầu còn không được!"
Tần Thù tuy tính tình có chút bay bổng, nhưng khi nói đến chính sự thì lại vô cùng nghiêm túc.
Vị sư tỷ trước mặt lên tiếng: "Hôm đó ta thấy muội thi triển Xuyên Vân Phá Vũ kiếm pháp, vừa hay gặp lúc mây mưa, uy lực dường như cao hơn hẳn những lúc khác. Khi giao thủ với sư muội, ta cũng cảm nhận được điều đó. Tuy rằng về việc khống chế kiếm thì ta có lẽ nhỉnh hơn sư muội một chút, nhưng về sự lĩnh hội kiếm đạo, sư muội lại cao hơn bọn ta một bậc lớn."
Lời này của tỷ ấy đúng là quá khiêm tốn rồi, nếu nói về việc khống chế kiếm, tỷ ấy đâu chỉ nhỉnh hơn Tần Thù "một chút".
Tần Thù tự biết mình biết ta, nàng mỉm cười, ánh mắt trong trẻo: "Sư tỷ quá khen rồi. Muội thừa nhận là nhờ cơ duyên xảo hợp, muội được chứng kiến một kiếm dốc toàn lực của Đại sư huynh Thành Ngạn, nhờ đó mà có chút cảm ngộ, chứ nói về lĩnh hội kiếm pháp thì thực sự chưa tới mức thâm sâu, chỉ là hiểu biết lông bông ngoài da thôi ạ."
"Kiếm đạo vốn rất rộng lớn, Vô Tình kiếm, Sát đạo, Độc Cô kiếm đạo, Thủ Hộ kiếm đạo... Thứ muội cảm ngộ được chỉ là một trong số đó — Mượn thế. Chúng ta là tu sĩ sinh trưởng giữa trời đất, ăn mặc ở đi lại đều lấy từ trời đất. Ngay cả linh khí trong cơ thể cũng lấy từ trời đất mà ra, khi thi triển thuật pháp lại quay về với trời đất. Nếu chỉ dựa vào linh khí lưu trữ trong cơ thể để dùng kiếm, uy lực dĩ nhiên sẽ bị giới hạn bởi tu vi của chính mình. Nhưng nếu trực tiếp mượn lực của trời đất, chuyện sẽ hoàn toàn khác hẳn..."
Tần Thù nói rất nghiêm túc, Liên Vân cũng nghe rất chăm chú.
Chỉ là... từng chữ Tần Thù nói tỷ ấy đều hiểu, ghép lại tỷ ấy cũng nghe ra nghĩa. Nhưng tỷ ấy vẫn còn một vấn đề quan trọng nhất: Cái sự "mượn thế" này... rốt cuộc phải mượn như thế nào?
Tần Thù cũng không giải thích rõ được, ngày hôm đó nàng giống như được "phúc chí tâm linh*", đột nhiên chạm tay vào một sợi tơ quy luật nào đó mà thôi.
*: Phúc chí tâm linh: May mắn đến khiến đầu óc đột nhiên sáng láng, thông suốt.
Nàng không cách nào giải thích, đành vò đầu bứt tai suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng ngẩng đầu nhìn Liên Vân: "Sư tỷ, nếu đã nói không rõ, hay là chúng ta ra ngoài kia? Muội múa cho tỷ xem, biết đâu tỷ lại ngộ ra thì sao?"
Có cơ duyên được cảm nhận kiếm đạo của người khác là chuyện "miếng bánh từ trên trời rơi xuống". Biết bao nhiêu người lĩnh hội được kiếm đạo đều giấu như mèo giấu cứt, đâu có ai giống cái con nhóc ngốc nghếch Tần Thù này, hận không thể cầm tay chỉ việc dạy cho người ta bằng được.
Lòng Liên Vân có chút lay động, bảo sao đám đệ t.ử Kiếm tông ai cũng thích Tần Thù, tính cách tiểu sư muội này thực sự quá đáng yêu.
Hai người từ trong phòng bước ra boong tàu. Đệ t.ử trên boong không nhiều, phần lớn đều đang bế quan trong phòng, chỉ có một số ít lần đầu ngồi phi thuyền là còn chút phấn khích.
Tần Thù và Liên Vân vốn là những nhân vật tâm điểm của tông môn, một người là "quán vương", một người là đại mỹ nhân, đi đến đâu cũng là tiêu điểm.
Những ánh nhìn vô hình cứ lướt qua lướt lại trên người họ, Liên Vân nhíu mày nhìn Tần Thù, định nói rồi lại thôi. Tỷ ấy định bảo ở đây đông người, hay là để lúc khác hãy diễn luyện?
Nhưng Tần Thù thì chẳng sợ người khác học lỏm chút nào. Nàng cẩn thận cảm nhận trời đất, thứ duy nhất nàng có thể mượn được lúc này chính là Gió.
Nàng không rút kiếm ra mà bảo Liên Vân: "Sư tỷ, tỷ hãy nhìn kỹ dưới chân muội này."
Liên Vân ngẩn ra, chẳng phải họ đang thảo luận kiếm pháp sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn chưa kịp nghĩ thông thì đã thấy Tần Thù đột ngột chuyển động. Nàng lộn nhào vọt lên tầng hai, rồi dẫm lên lan can tầng hai nhẹ nhàng đáp xuống. Trông qua thì chẳng khác gì thân pháp bình thường, Tần Thù hỏi Liên Vân: "Sư tỷ, nhìn rõ chưa ạ?"
Liên Vân mím môi, thần sắc nghiêm trọng: "..."
Tần Thù nhìn bộ dạng này là biết tỷ ấy chưa ngộ ra được gì, đành thở dài, rút mộc kiếm ra: "Sư tỷ, tỷ nhìn lại kiếm pháp này."
Kiếm pháp trong tay Tần Thù trông có vẻ lộn xộn không theo quy tắc, nhưng lại mang một nhịp điệu khó tả. Nàng đang "phác họa" lại cơn gió, mượn sức gió để ra kiếm, mỗi nhát kiếm đều mang theo kình khí của gió, sát thương lớn hơn nhiều.
Liên Vân vẫn không nhìn ra được gì, Tần Thù diễn luyện thêm vài lần nữa khiến chính tỷ ấy cũng thấy ngại: "Sư muội, ta đã ghi nhớ những động tác vừa rồi của muội, để ta về ngẫm nghĩ kỹ lại."
Tần Thù sợ tỷ ấy đ.â.m đầu vào ngõ cụt, trước khi đi còn an ủi một câu: "Sư tỷ, lời này muội không biết có nên nói không. Nếu tỷ thực sự không thể cảm ngộ được việc mượn thế, cũng đừng quá để tâm, có lẽ con đường này không phù hợp với tỷ chăng? Đại Đạo năm mươi, rồi sẽ luôn có con đường thuộc về tỷ thôi."
Liên Vân chạm vào ánh mắt sáng rực, trong trẻo như nhìn thấu tâm can của nàng. Chẳng trách nàng tu luyện nhanh như vậy, tuy tuổi nhỏ nhưng tâm tính này lại kiên định hơn khối người lớn tuổi. Nàng biết mình muốn gì, không bị ngoại vật làm lay động, không bị người ngoài làm ảnh hưởng.
Cuộc trò chuyện với Tần Thù lần này tuy chưa mang lại tiến triển thực chất cho kiếm pháp của tỷ ấy, nhưng lại giúp ích rất lớn cho tâm tính. Tận nhân lực, tri thiên mệnh, tỷ ấy cứ chăm chỉ tu luyện, phần còn lại cứ giao cho thời gian.
Khi Tần Thù trở về phòng mình, hai căn phòng bên cạnh đều im phăng phắc. Nàng tò mò áp mặt vào khe cửa, định lén xem Nhị sư huynh có đang âm thầm luyện công không.
Còn chưa kịp thấy gì thì cửa đã mở toang. Nàng mất đà chúi đầu vào trong, một luồng linh khí đệm nhẹ dưới thân giúp nàng tiếp đất không bị đau.
"Lén lén lút lút nhìn cái gì đấy?" Ôn Trì đang nằm trên ghế quý phi, trước mặt bày một cái bàn thấp với đủ loại linh quả và rượu ngon.
Phía sau còn có hai tỳ nữ, một người đang bóp vai, một người đang quạt cho hắn.
Cảnh tượng này trực tiếp làm Tần Thù đứng hình. Một tu sĩ hỏa linh căn như hắn mà cũng thấy nóng sao? Hơn nữa, hắn dắt theo hai tỳ nữ từ bao giờ thế?
Dường như sự kinh ngạc trong mắt nàng quá lộ liễu, Ôn Trì ngồi dậy, phất tay một cái, hai tỳ nữ kia lại biến thành một cặp b.úp bê bằng sứ chỉ to bằng lòng bàn tay.
"Sư huynh, huynh lại có món đồ tốt thế này cơ à?" Tần Thù thực sự ngưỡng mộ: "Bọn họ có thể giúp luyện đan không ạ?"
Ôn Trì lặng lẽ lườm nàng một cái: "Nếu con rối mà cũng biết luyện đan thì cần muội làm gì nữa? Nói đi, tìm ta có việc gì?"
Tần Thù lồm cồm bò dậy, đứng thẳng người nói với Ôn Trì: "Cũng không có gì đâu ạ, muội vừa từ dưới lầu lên, tiện đường đi ngang qua nên muốn xem Nhị sư huynh có đang tu luyện không thôi."
Thường ngôn rằng "nước đến chân mới nhảy", tiến bộ thêm một chút trước kỳ sát hạch thì sẽ có thêm một phần thắng. Tần Thù nghĩ vậy không sai, nhưng Nhị sư huynh của nàng thì lại chẳng coi cái phần thắng cỏn con đó ra gì.
Chỉ thấy hắn cười nhạt một tiếng: "Sư huynh đây đã đi thì một suất trong top ba của tông môn ta coi như đã khóa c.h.ặ.t rồi."
Mười phần chắc chín.