Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 185: Ngươi thế mà lại dám giấu riêng



Tần Thù quay đầu lại, nhìn về phía cánh cửa gỗ kia, tiếng móng vuốt cào cửa hệt như đang cào vào tim nàng vậy.

Lông tơ trên người nàng cũng theo đó mà từng sợi một dựng đứng cả lên, dẫu nàng tự thấy mình cũng đã được coi là người thấy nhiều biết rộng, nhưng đối mặt với tình cảnh này vẫn cứ thấy căng thẳng một cách lạ thường.

Nàng nhanh ch.óng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra tấm linh phù phòng ngự mà sư tôn đã cho trước đó rồi dán lên cửa, nhưng vẫn cứ lo lắng thứ bên ngoài kia sẽ xông vào được.

Đầu tiên nàng nhanh tay gửi cho hai vị sư huynh một cái tin nhắn: Sư huynh! Ngoài cửa phòng muội dường như có cái thứ gì đó!

Tạm thời vẫn chưa nhận được hồi âm, nàng lại cất ngọc giản truyền tin đi, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một đống váy vóc nhỏ đủ loại màu sắc rực rỡ, chính là những bộ mà Tạ Thích Uyên đã tặng nàng lúc trước.

Lúc này cũng chẳng còn tâm hơi đâu mà quản xem kiểu dáng của mấy bộ quần áo này lòe loẹt đến mức nào nữa, trong đầu Tần Thù chỉ có đúng một ý nghĩ duy nhất.

"Bảo mạng là trên hết!"

Nàng kiểm tra từng công dụng của những chiếc váy này, cuối cùng chọn ra một bộ có hiệu quả phòng ngự tốt nhất lại còn có thuộc tính tăng tốc độ di chuyển, rồi xỏ thêm cả đôi ủng tật hành màu đỏ mà Chưởng môn đã cho nữa.

Chưa dừng lại ở đó, Tần Thù còn lôi ra một tấm phù văn phòng ngự dùng dây buộc tóc buộc lên đầu, thắt thành hình một cái nơ bướm.

Cái mai rùa có thể phòng ngự ba lần mà Đại xà đưa cho lúc đầu cũng được nàng dùng dây xỏ qua rồi treo trước cổ.

Tần Thù lúc này chính là hình ảnh chân đạp đôi ủng ngắn màu đỏ, mình mặc váy màu xanh lá mạ, cổ đeo một cái mai rùa đen kịt, trên đầu thì thắt một cái nơ vàng.

Cái cách phối màu này đúng là rực rỡ đến mức khiến người ta phải ch.ói mắt, nếu là bình thường thì có đ.á.n.h c.h.ế.t Tần Thù cũng chẳng chịu khoác lên người đâu, nhưng giờ thì chẳng quản được nhiều như thế nữa, bảo mạng mới là quan trọng nhất.

Tiếp đó, Tần Thù lại rút thêm một tấm phù truyền tống nghìn dặm mà Tạ Thích Uyên đưa cho lúc trước nắm c.h.ặ.t trong tay, cảm thấy đống trang bị này của mình đã đủ để trụ đến lúc hai vị sư huynh tới cứu mạng rồi, nàng mới âm thầm ghé sát vào khe cửa nhìn ra bên ngoài.

Nàng lập tức chạm phải một đôi mắt màu vàng sậm, con ngươi hình bầu d.ụ.c ở chính giữa đang nhìn chằm chằm vào nàng không rời.

Tần Thù nhận ra ngay, đây chính là con mèo mướp nàng gặp hồi ban ngày.

Cớ sao lại là nó?

Nghe đồn mèo chỉ khi đi săn thì con ngươi mới biến thành hình tròn, lại nghĩ đến chuyện xảy ra trên người sư tỷ Liên Vân lúc ban ngày, Tần Thù nhíu mày, đột nhiên nhận ra liệu con mèo mướp nhỏ này có khi nào cũng đã bị nhiễm ma khí* rồi không?

Nàng lùi lại hai bước, gọi Tạ Thích Uyên mấy tiếng trong lòng muốn nhờ hắn xem giúp.

Thế nhưng gọi mãi mà chẳng thấy hắn lên tiếng, Tần Thù nhất thời cảm thấy đau hết cả đầu, sao cứ nhằm đúng lúc này mà lăn ra ngủ vậy chứ?

Nàng vò đầu bứt tai chẳng biết phải làm sao, quay đầu lại thì đột nhiên nhìn thấy một bóng đen đang đứng trên bệ cửa sổ.

Tim Tần Thù đ.á.n.h thót một cái, phản ứng của tay còn nhanh hơn cả não bộ.

Nàng phóng một tấm linh phù phòng ngự qua dán c.h.ặ.t lên cửa sổ, "Ngươi... ngươi đừng có mà qua đây nha! Ngươi mà còn tới nữa là ta không khách sáo đâu đấy!"

"Meo~ meo meo~" Con mèo nhỏ ngoài cửa sổ nghiêng đầu kêu lên hai tiếng.

Nếu là bình thường mà nghe thấy tiếng mèo kêu nũng nịu thế này thì lòng Tần Thù đã tan chảy rồi, nhưng lúc này nghĩ đến chuyện nó có thể liên quan đến Ma tộc, trái tim nàng lập tức trở nên cứng hơn cả sắt thép!

"Có kêu cũng vô dụng thôi, ta sẽ không mềm lòng đâu!"

Con mèo nhỏ lại kêu thêm hai tiếng, Tần Thù vẫn chẳng thèm đoái hoài.

Con mèo nhỏ ngoài cửa không hài lòng dùng móng vuốt cào cào vào khung cửa sổ, rồi lại meo meo gọi thêm mấy tiếng.

Tần Thù ngồi bên mép giường không thèm để ý đến nó, hai chân lủng lẳng đung đưa trong không trung, tâm trí thì đã bay tận chín tầng mây xanh.

Nếu con mèo mướp nhỏ bên ngoài kia thực sự nhiễm ma khí thì chắc chắn nó phải sợ Thanh Nguyên Đan mới đúng, nếu mình có cách nào đó cho nó ăn Thanh Nguyên Đan, chẳng phải vấn đề sẽ được giải quyết sao?

But vấn đề hiện tại là nàng căn bản không dám mở cửa.

Mèo thì thích cái gì nhỉ? Cỏ mèo, nhưng giới tu tiên dường như không có thứ này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng lục lọi trong nhẫn trữ vật hồi lâu, cuối cùng tìm thấy một hạt quả Chỉ Linh mà nàng mua từ rất lâu trước đây để trêu đùa Tiểu Tiểu.

Nàng khều cái hạt nhỏ xíu ra rồi len qua khe cửa nhét ra ngoài, đồng thời điều động linh khí trong đan điền chuyển hóa thành mộc linh khí để thúc đẩy hạt linh quả kia sinh trưởng.

Con mèo mướp nhỏ ngồi xổm dưới gốc cây linh quả, nhìn cái cây dần dần cao lên tới nửa người mới lại nghiêng đầu nhìn vào khe cửa lần nữa.

Tần Thù lại lấy ra một viên Thanh Nguyên Đan, đang định bóp nát viên t.h.u.ố.c thì bị Tạ Thích Uyên đột ngột tỉnh dậy ngăn lại kịp thời.

"Ngươi từng thấy nhà ai cho mèo ăn quả Chỉ Linh chưa?"

Tần Thù nghe thấy giọng hắn thì ngẩn ra một chốc, ngay sau đó liền nghe Tạ Thích Uyên nói tiếp: "Chẳng lẽ ngươi còn định rắc thêm Thanh Nguyên Đan lên trên đó nữa à?"

Tần Thù: "..."

Bị nói trúng tim đen, Tần Thù mím môi không nói lời nào.

"Con mèo này đã sinh ra linh trí, không có ngốc như ngươi nghĩ đâu." Giọng nói lạnh lùng của Tạ Thích Uyên lại vang lên lần nữa.

Tần Thù lại nhìn qua khe cửa một cái, chỉ thấy con mèo nhỏ kia đang nhảy nhót tung tăng để với tới quả Chỉ Linh trên ngọn cây, nàng khẽ cười một tiếng, "Ta thấy nó cũng chẳng thông minh đến mức nào đâu."

Tạ Thích Uyên không thèm tiếp lời nàng, ngược lại tầm mắt lướt qua viên Thanh Nguyên Đan trên tay nàng rồi nói: "Hóa ra bản thân ngươi còn lén giấu không ít Thanh Nguyên Đan đấy nhỉ."

Tần Thù theo bản năng muốn giấu viên Thanh Nguyên Đan đi, nhưng nàng lập tức nhận ra ngay, là hắn cầu xin mình luyện đan cơ mà, mình việc gì phải chột dạ chứ?

Nàng ho khẽ một tiếng, lý lẽ hùng hồn nói: "Lúc chúng ta giao dịch chỉ thỏa thuận quy tắc giao dịch, chứ không hề nói toàn bộ đan d.ư.ợ.c ta luyện ra đều phải giao hết cho ngươi nha."

Nói xong những lời này, nàng lại nhỏ giọng bổ sung thêm một câu, "Cũng may lúc đầu không đưa hết cho ngươi, nếu mà đưa hết cho ngươi thì đến đây chẳng phải ta sẽ bị rơi vào thế bị động sao?"

Lời nàng vừa dứt thì bên ngoài cửa sổ truyền tới từng hồi phạn âm* vang vọng.

Lúc này tiếng tụng niệm từng hồi ấy nghe hệt như thiên nhạc, tinh thần Tần Thù phấn chấn hẳn lên, nàng mở ngọc giản truyền tin ra hỏi Không Thâm: "Sư huynh Không Thâm, phạn âm của quý tự còn có tác dụng cổ vũ lòng người sao?"

Không Thâm bị bắt đi tụng kinh lúc này làm gì có thời gian mà trả lời nàng, trước mặt Trụ trì huynh ấy cũng chẳng có gan lớn đến mức dám làm việc riêng.

Tạ Thích Uyên một lần nữa hóa thành hình dạng nửa người nửa rắn hiện ra trong phòng thiền*.

Chẳng cần Tần Thù phải nói nhiều, cái đuôi của hắn đã trực tiếp lao ra ngoài cửa, quấn lấy con mèo nhỏ rồi lôi tuột vào trong.

Tần Thù sợ hãi nhảy phắt lên bàn, nàng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, Tạ Thích Uyên là Ma tôn mà! Hai kẻ bọn họ vốn dĩ là một giuộc!

Nàng cảnh giác lùi lại hai bước, trừng mắt nhìn Tạ Thích Uyên, nếu hắn mà làm ra chuyện gì đại nghịch bất đạo, nàng nhất định sẽ bóp nát bùa truyền tống ngay tại chỗ để rời khỏi nơi thị phi này!

Tạ Thích Uyên nhìn hành động của Tần Thù liền cạn lời lườm nàng một cái, sau đó phất tay một cái, viên Thanh Nguyên Đan mà Tần Thù vẫn luôn nắm c.h.ặ.t trong tay đã hiện ra trong lòng bàn tay hắn từ lúc nào không hay, chẳng hề có chút dấu hiệu báo trước.

Tần Thù ngẩn người, bàn tay nắm bùa truyền tống càng thêm c.h.ặ.t hơn.

Tạ Thích Uyên là yêu thú hệ không gian, phần lớn đống đồ đạc hỗn loạn đang trang bị trên người nàng cũng đều là do hắn đưa cho cả.

Nếu hắn đã không muốn để nàng rời đi, nàng tuyệt đối không thể đi thoát được, đống đồ đạc rực rỡ lòe loẹt trên người nàng này cũng đều trở thành trò cười cả thôi.

Đã như vậy... phòng bị không thành, chi bằng cứ nằm im mặc kệ vậy.

Nàng thở dài một tiếng, nhìn về phía con mèo mướp nhỏ vừa bị Tạ Thích Uyên lôi vào, linh khí quét qua một lượt liền biết nó quả thực cũng đã bị ma khí xâm thực.

Tạ Thích Uyên giơ tay lên, một viên Thanh Nguyên Đan liền bị nhét thẳng vào miệng con mèo mướp nhỏ đó.

Con mèo nhỏ ngước đầu nhìn hắn, rên rỉ ư ử hai tiếng.

Tạ Thích Uyên lại chẳng mảy may động lòng, lạnh giọng quát: "Nuốt đi."

Nhìn thấy yết hầu con mèo nhỏ khẽ động, Tần Thù mới hơi thở phào nhẹ nhõm, nhìn đôi con ngươi của nó từ hình bầu d.ụ.c chuyển thành con ngươi dựng đứng lười biếng, nàng mới lại kiểm tra một lượt luồng ma khí trên người nó.