“Nó c.ắ.n đệ à?” Sắc mặt Ôn Trì thay đổi, vội hỏi.
Vị đệ t.ử này lắc đầu, vén vạt áo lên để lộ vết thương ở mắt cá chân, chỉ là hai vết cào nhẹ.
“Không ạ, chỉ là lúc đang đùa nghịch vô tình bị quẹt trúng, đệ thấy chỉ là hai vết thương nhỏ nên không để tâm.”
Ôn Trì tiện tay lấy ra một viên Linh Thần Trấn Tâm Đan định cho vị đệ t.ử này uống.
Tần Thù trông thấy liền vội vàng ngăn hắn lại, “Sư huynh! Đợi một chút!”
Ôn Trì quay đầu nhìn nàng, thấy Tần Thù bưng một viên đan d.ư.ợ.c đưa tới trước mắt mình, “Sư huynh, dùng cái này đi, cái kia của huynh lãng phí quá.”
Trên người vị sư huynh này chỉ có một nhúm ma khí nhỏ xíu, còn ít hơn cả trên người sư tỷ Liên Vân, thực sự không cần dùng đến Linh Thần Trấn Tâm Đan.
Đây chẳng phải là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà sao? Nếu d.a.o mổ trâu mà g.i.ế.c được gà thì cũng đành, vấn đề là loại đan d.ư.ợ.c này cũng không đúng bệnh!
Tần Thù đoán Nhị sư huynh chắc là không có đan d.ư.ợ.c giải ma khí nên mới định dùng loại đan này để khống chế ma khí trước. Nhưng một Tần Thù luôn tôn thờ chủ nghĩa tiết kiệm làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ trước sự lãng phí như vậy được.
Ôn Trì nhìn viên đan d.ư.ợ.c trên tay nàng rồi đón lấy.
Hắn đưa lên mũi nhẹ nhàng ngửi một cái, mùi hương này hắn chưa từng ngửi qua bao giờ, là loại đan d.ư.ợ.c mà trước đây hắn chưa hề tiếp xúc tới.
“Đây là đan gì?” Hắn nhìn Tần Thù hỏi.
Tần Thù mỉm cười giải thích: “Sư huynh, đây là Thanh Nguyên Đan, có thể thanh trừ ma khí.”
Ôn Trì lộ vẻ kinh ngạc, hỏi nàng, “Sao muội lại có thứ này?”
Ai đời lại chuẩn bị sẵn mấy thứ đồ mà cả đời có khi chẳng dùng tới trên người chứ? Trừ phi... nàng đã sớm dự đoán được tình huống này sẽ xảy ra. Tần Thù trước khi lấy ra cũng đã sớm bịa sẵn lý do: “Lần trước con Linh Thê kia đã nhắc nhở muội một chút, nên muội cũng để tâm hơn về phương diện thanh trừ ma khí, không ngờ lại thực sự tìm được đan phương này nên tiện tay luyện một lò mang theo bên người.”
Ôn Trì khẽ cười một tiếng, “Hóa ra là vậy, nếu đúng như muội nói thì Thanh Nguyên Đan này quả thực dùng tốt hơn Linh Thần Trấn Tâm Đan nhiều.”
“Chỗ muội có bao nhiêu viên Thanh Nguyên Đan này?” Ôn Trì hỏi.
Tần Thù thò tay vào nhẫn trữ vật nhỏ của mình móc tới móc lui, cuối cùng lấy ra một chiếc bình sứ, cười với vẻ nịnh bợ đưa qua: “Sư huynh, mười viên ạ!”
Một lò đan mười viên? Luyện đan hoàn mỹ? Lần đầu tiên bắt tay vào một loại đan d.ư.ợ.c mới mà có thể đạt tới mức độ này sao? E là đến cả sư tôn của hắn cũng không làm được nhỉ? Tất nhiên, cái lý do mà tiểu sư muội nói rốt cuộc có phải thật hay không thì lúc này cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Hắn ngay từ đầu đã biết cô sư muội này của mình có bí mật.
Ôn Trì tùy tay ném một lọ Linh Thần Trấn Tâm Đan của mình cho Tần Thù, “Này, đổi với muội.”
Dùng đan d.ư.ợ.c tam phẩm đổi ngũ phẩm, vả lại Thanh Nguyên Đan chỉ có thể thanh trừ ma khí, còn Linh Thần Trấn Tâm Đan lại có tác dụng với đủ loại độc tố, vụ này nàng hời to rồi!
Nàng bưng lọ ngọc cười càng thêm rạng rỡ, “Sư huynh hào phóng quá!”
Ôn Trì cũng cười theo nàng, “Nhìn cái bộ dạng thiếu tiền đồ của muội kìa!”
Đang lúc hai anh em vui vẻ thì cánh tay Tần Thù đột nhiên có một luồng điện xẹt qua, cả cánh tay nàng tê rần, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Giọng nói quen thuộc của Tạ Thích Uyên lại vang lên bên tai nàng, “Hóa ra ngươi lén giấu nhiều như vậy.”
Tần Thù: “...”
Có một tên vệ sĩ sát thân thì điểm dở chính là chỗ này, đến chút bí mật nhỏ cũng không giữ nổi.
Nàng thầm đáp lại trong lòng: “Đợi muội về sẽ luyện thêm hai lò cho huynh, được không?”
“Hai mươi lò.” Tạ Thích Uyên sư t.ử ngoạm.
Tần Thù phẫn nộ nói: “Đến cả lão nhà giàu bủn xỉn Chu Bát Bì còn chẳng bóc lột bằng ngươi.”
*Chu Bát Bì: một nhân vật địa chủ bóc lột nổi tiếng trong văn học Trung Quốc, thường được dùng để chỉ những kẻ keo kiệt, vắt cổ chày ra nước.
Tạ Thích Uyên không hiểu Chu Bát Bì là ai, nhưng hắn cũng nghe ra sự bất mãn trong lời nói của Tần Thù, bèn tùy ý bổ sung một câu, “Bảo vệ ngươi về tông môn bình an.”
Mắt Tần Thù sáng rực lên, “Thành giao!”
Huynh chẳng phải nói sớm như vậy là được rồi sao? Có thể hộ tống nàng về tông môn bình an thì đừng nói hai mươi lò, bốn mươi lò cũng được nha!
Trong đầu Tần Thù vừa mới nảy ra ý nghĩ đó thì lại nghe thấy giọng nói của Tạ Thích Uyên, “Không lẽ ngươi tưởng ta không biết trong lòng ngươi đang nghĩ gì sao?”
Tần Thù: “...”
“Rình mò tâm tư của người khác thực sự không phải hành vi của quân t.ử chính trực.” Tần Thù dõng dạc lên án hắn.
“Bản tôn vốn dĩ chẳng phải quân t.ử chính trực gì.”
Tạ Thích Uyên để lại một câu này rồi thần thức mới rút khỏi thức phủ của Tần Thù.
Lúc này Tần Thù có nghĩ gì thì hắn cũng thực sự không nghe thấy nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lúc Tần Thù đạt thành thỏa thuận với Đại xà, Ôn Trì đã đứng nhìn vị sư đệ trước mặt uống Thanh Nguyên Đan.
Một lát sau, hắn cảm nhận lại ma khí trên người đệ t.ử đó thì thấy luồng ma khí vốn quẩn quanh ở mắt cá chân đã thực sự tan biến.
Ôn Trì nhạy bén nhận ra giá trị của loại đan d.ư.ợ.c này, có lẽ còn quý giá hơn cả Ngọc Dung Đan.
Hắn ho khẽ một tiếng, định truyền âm cho Tần Thù, nhưng đột nhiên nhớ ra cô sư muội ngốc này dường như vẫn chưa biết bí thuật truyền âm, nghĩ ngợi một hồi hắn bèn lôi ngọc giản truyền tin ra viết viết vẽ vẽ.
Tần Thù cảm nhận được d.a.o động của ngọc giản truyền tin liền lôi ra xem thử, không ngờ lại là Nhị sư huynh gửi tới.
Hai người đứng gần nhau thế này, còn có chuyện gì cần phải nhắn tin sao?
Nàng mở ra xem, liền thấy một hàng chữ rồng bay phượng múa của Nhị sư huynh.
【Sư muội, hợp tác không?】
Tần Thù cũng không hổ là sư muội của hắn, căn bản chẳng cần hắn nói nhiều cũng có thể lập tức hiểu ra ý chính.
Nàng bật cười, cũng chẳng trách Nhị sư huynh thân gia bạc tỷ, hãy nhìn cái tầm nhìn độc đáo của người ta kìa!
Nàng rất muốn nhận lời ngay lập tức, nhưng lời đã đến cửa miệng lại bị nàng nuốt vào.
Chỉ vì... đan d.ư.ợ.c tuy do nàng luyện nhưng đan phương lại không phải của nàng.
Nàng muốn hợp tác với Nhị sư huynh thì bắt buộc phải nhận được sự cho phép của Đại xà mới được.
Cuối cùng nàng thở dài, hồi đáp cho sư huynh Ôn Trì: 【Sư huynh, cũng giống như lần trước, đan phương không phải của muội... muội phải hỏi lại mới được.】
Ôn Trì nhìn thấy hồi âm của Tần Thù, tuy có chút nghi hoặc nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Đan phương như vậy quả thực không giống thứ mà một đệ t.ử nhỏ như nàng có thể lấy ra được, vả lại luyện chế Thanh Nguyên Đan vào lúc này, nhìn kiểu gì cũng thấy có chút nghi vấn về việc lo xa.
Đối phương nếu không phải biết trước tin tức gì đó thì chẳng lẽ là người của Thiên Cơ Các* sao?
: rồi Thiên Cơ Các: một tông môn bí ẩn trong giới tu tiên, nổi tiếng với khả năng bói toán và nắm giữ các thiên cơ.
Nếu là người của Thiên Cơ Các thì cũng giải thích được rồi, chẳng phải trước đây Lục Ly Chân Nhân của Thiên Cơ Các còn dạy tiểu Thù nhi thân pháp sao?
Ôn Trì vừa suy đoán vừa nhắn lại cho Tần Thù: 【Muội cứ hỏi thử xem sao.】
Tần Thù đang định đ.á.n.h thức Đại xà, còn chưa kịp mở miệng thì trong thức phủ đã truyền đến giọng nói của hắn: “Hợp tác với hắn đi.”
Lòng Tần Thù lập tức vui mừng khôn xiết, thế là cho phép rồi sao?
Đến cả điều kiện hợp tác cũng không thèm hỏi?
Hắn không hỏi nhưng Tần Thù vẫn phải hỏi, nàng nói: “Điều kiện hợp tác là gì ạ?”
“Chia hai tám.”
Tần Thù: “?”
“Huynh hai?” Tần Thù xác nhận lại lần nữa.
Tạ Thích Uyên ừm một tiếng, “Ừ.”
“Nhường lợi nhiều thế sao? Cảm giác đột nhiên không giống huynh chút nào.”
Mãi một lúc sau mới nghe thấy giọng nói đầy thâm ý của Tạ Thích Uyên vang lên, “Ngươi không hiểu đâu...”
Tần Thù mím môi, cũng không phản bác.
Nàng quả thực không hiểu, nhưng chỉ cần hắn chịu hợp tác là nàng và Nhị sư huynh có thể dễ dàng bàn bạc hơn rồi.
Nàng giả vờ giả vịt nghịch ngợm ngọc giản truyền tin một hồi lâu, sau đó mới gửi một tin nhắn cho Ôn Trì: 【Sư huynh, thành rồi!】
Ôn Trì lập tức hồi âm: 【Đối phương đưa ra điều kiện gì?】
Tần Thù: 【Chia hai tám!】
Ôn Trì bật cười: 【Đúng là có bộ nha!】
Hắn cười lên trông càng phong độ ngời ngời như gió xuân lướt qua, thu hút không ít ánh nhìn của các vị tiên t.ử xung quanh.
Tần Thù nháy mắt với hắn: “Học tập sư huynh cả thôi ạ.”
Ôn Trì nghe vậy càng cười khoái chí: “Khá lắm, khá lắm.”
Hai người đang nói cười rôm rả thì Thành Ngạn đột nhiên thần xuất quỷ nhập xuất hiện ngay sau lưng: “Đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế?”