Vốn dĩ chuyện này coi như đã được quyết định xong xuôi.
Đúng lúc này, Ôn Trì – người nãy giờ vẫn đứng ngoài cuộc – bỗng dưng mở miệng: Sư tôn, có hai vị sư muội, người tổng cũng phải chia cho con một người chứ? Nếu không Đại sư huynh chẳng phải sẽ quá vất vả sao?
Lăng Hư chân nhân nghe vậy liền kinh ngạc liếc hắn một cái: Ồ? Ngươi cũng có giác ngộ này sao?
Ôn Trì cười cười: Sư tôn, hay là cứ để đệ t.ử dẫn dắt tiểu sư muội tu hành đi.
Thành Ngạn nhíu mày, liền thấy Lăng Hư chân nhân đã quay đầu nhìn về phía Tần Thù, hỏi: Thù nhi, con thấy thế nào?
Tần Thù vội vàng gật đầu. Ôn Trì tuy rằng không đáng tin cậy, nhưng bóng ma tâm lý mà Đại sư huynh để lại cho nàng quá nặng nề, nàng sợ nếu mình đi theo Đại sư huynh tu luyện, trái tim nàng sẽ chịu không nổi mất.
Thành Ngạn thấy Tần Thù gật đầu, chân mày tức khắc nhíu càng c.h.ặ.t hơn.
Lăng Hư chân nhân lại thấy vui vẻ, ông vừa cười vừa vuốt râu, hỏi ngược lại: Nhị sư huynh của con trêu chọc con như vậy, con không giận hắn sao?
Lăng Hư chân nhân vừa hỏi câu này, ngay cả Ôn Trì cũng đầy hứng thú nhìn về phía Tần Thù.
Chỉ thấy Tần Thù nghiến răng nghiến lợi, từ kẽ răng nặn ra hai chữ: Không giận.
Lăng Hư chân nhân nhìn dáng vẻ khẩu thị tâm phi của nàng, lần này quyết định phải hỏi cho ra lẽ: Ồ? Tại sao? Thù nhi lại độ lượng đến vậy sao?
Tần Thù thấy mọi người đều nhìn mình, dứt khoát nói bừa: Vì Nhị sư huynh diện mạo anh tuấn ạ.
Lăng Hư chân nhân vuốt râu cười ha hả, Xích Vũ kinh ngạc nhìn Tần Thù, dường như không hiểu nổi tại sao nàng lại dám nói ra những lời như vậy.
Về phần Ôn Trì, hắn nghe được câu trả lời vừa ý nên tâm trạng cũng rất tốt, chỉ có gương mặt Thành Ngạn là không nhìn ra buồn vui.
Lăng Hư chân nhân thấy thế bèn quyết định: Nếu đã vậy, Thù nhi cứ đi theo Ôn Trì tu hành, Xích Vũ đi theo Thành Ngạn. Bản tôn nếu không bế quan, mỗi tháng vào ngày rằm sẽ giải đáp thắc mắc cho các con một ngày, tất cả lui xuống đi.
Thành Ngạn và Ôn Trì hành lễ rồi lui xuống, Tần Thù cũng lon ton chạy theo sau.
Vừa ra khỏi cửa, Tần Thù mới len lén hỏi Ôn Trì: Nhị sư huynh, không phải huynh nói sư phụ sẽ tặng quà gặp mặt sao?
Tuy nói là len lén, nhưng đây là địa bàn của Lăng Hư chân nhân, ông làm sao mà không nghe thấy cho được?
Ông ngẩn ra, thái dương giật liên hồi.
Cái con bé này, mới vừa nhập môn đã nhớ thương đồ tốt của ông rồi.
Ông quả thực có chuẩn bị quà gặp mặt cho hai vị đệ t.ử, chỉ là... chẳng phải do quên mất rồi sao...
Tần Thù vừa dứt lời, sau gáy liền đau nhói, nàng theo bản năng đưa tay ôm đầu, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một chiếc nhẫn trữ đồ xuất hiện ngay trước mắt nàng, tương tự, trước mặt Xích Vũ cũng có một chiếc, nhưng rõ ràng người bị ăn đòn chỉ có một mình nàng mà thôi.
Tần Thù cười gượng gạo, vẻ mặt có chút lúng túng, xem chừng lời thì thầm sau lưng vừa rồi đã bị sư tôn nghe thấy mất rồi.
Xích Vũ nhận lấy nhẫn trữ đồ, liếc nhìn Tần Thù một cái, thấy nàng đã hớn hở đeo nhẫn vào ngón tay.
Nàng còn hướng về phía động phủ vái lạy, cao giọng nói: Đa tạ sư tôn ban thưởng!
Vừa rồi nàng đã lén xem qua, trong nhẫn trữ đồ sư tôn cho còn có một con rùa nhỏ, tuy không biết là thứ gì nhưng đồ sư tôn ra tay chắc chắn không tệ.
Nàng không biết Xích Vũ có hay không, cũng không dám la lối om sòm.
Nhìn Ôn Trì phi thân rời đi, Xích Vũ cũng hóa thành nguyên hình bay khỏi đỉnh chính của Lăng Tiêu phong.
Tần Thù thầm thở dài một tiếng, đang chuẩn bị cuốc bộ thêm lần nữa thì thấy Đại sư huynh Thành Ngạn vốn đã bay đi thế mà lại quay trở lại.
Nàng lộ vẻ khó hiểu, vừa định phát ngôn thì thấy Thành Ngạn lơ lửng trên không, gọi nàng một tiếng: Sư muội, lên đây.
Tần Thù có chút sợ, thần sắc vô cùng xoắn xuýt.
Thành Ngạn nhíu mày, lạnh giọng nói: Còn lề mề nữa thì tự mình đi xuống đi!
Tần Thù vội vàng lắc đầu, lên xuống núi thực sự quá mệt mỏi, đôi chân ngắn của nàng chịu không thấu.
Thế nhưng...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đại sư huynh, hai người chúng ta, thanh kiếm này của huynh... có chịu nổi không ạ? Tần Thù thầm lo lắng.
Thành Ngạn cố nén thôi thúc muốn đảo mắt trắng, thúc giục: Nhanh lên.
Tần Thù lúc này mới chậm chạp lề mề đến bên cạnh hắn, nhấc chân đứng ở mũi kiếm, giữ khoảng cách xa nhất mà nàng có thể làm được với Thành Ngạn.
Thanh kiếm kia đến chiều rộng của một bàn chân cũng không có, Tần Thù phải đứng theo thế chữ Đinh mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.
Đứng vững vào.
Thành Ngạn nói xong, bảo kiếm dưới chân liền bay v.út lên không trung.
Tần Thù chỉ cảm thấy lúc này tính mạng mình như treo trên sợi tóc, dưới chân là vực thẳm vạn trượng, nàng chưa bao giờ sợ độ cao đến thế.
Đây chính là đua xe phiên bản giới tu tiên sao? Ngặt nỗi người đứng trước mặt nàng lại là Đại sư huynh, nàng đến vạt áo của hắn cũng không dám nắm, chỉ đành tủi thân để mặc bản thân lảo đảo trong gió.
Gió thổi dọc theo hai gò má, thổi bay mái tóc vốn đã rối bời của nàng càng thêm hỗn loạn, những sợi tóc quật vào mặt đau như d.a.o cắt.
Nàng rướn đầu về phía trước, nấp ngay sau lưng Đại sư huynh.
Lúc này Tần Thù vô cùng nhớ nhung vị tiểu sư huynh Duệ Minh mà nàng gặp ngày đầu tiên vào tông môn, xem người ta tâm lý biết bao, còn biết gia trì thêm màn chắn phòng hộ cho nàng. Chẳng bù cho hai vị sư huynh đồng môn này, người nào người nấy chuẩn nam nhân thẳng đuột, nàng sắp bị dọa cho mắc chứng sợ ngự kiếm phi hành luôn rồi.
Hèn chi đều một hai trăm tuổi rồi mà vẫn không tìm được người yêu, hừ! Đáng đời!
Nàng điều động chút linh khí ít ỏi của mình hộ trụ da mặt, nếu cứ thổi tiếp thế này nàng cảm thấy ngũ quan mình sắp lệch vị trí luôn mất.
Cũng may khoảng cách giữa hai ngọn núi không quá xa, rất nhanh Thành Ngạn đã đưa Tần Thù dừng lại trước cửa động phủ của nàng.
Hắn nhảy xuống bảo kiếm, quay đầu lại thấy Tần Thù mặt mày thất thần, đứng đờ ra trên bảo kiếm.
Hắn nhíu mày, chợt nhận ra mình chỉ theo bản năng bao phủ màn chắn cho bản thân mà quên mất tiểu nha đầu phía sau.
Hắn ngượng ngùng khẽ ho một tiếng: Đến rồi, xuống đi.
Tần Thù sau khi bị thổi đến mức tê dại, khóe môi khẽ nhếch, vẻ mặt đờ đẫn mới dần dần tan rã.
Nàng nhìn Thành Ngạn, cười khổ nặn ra hai chữ: Rủn chân.
Thành Ngạn tâm niệm khẽ động, bảo kiếm dưới chân Tần Thù liền được thu hồi, Tần Thù vội vàng ổn định thân hình, rơi xuống mặt đất.
Nàng vừa định khiếu nại thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng vô tình của Thành Ngạn: Tu tiên trước tiên phải luyện gan, ngươi tự khắc phục đi.
Nói xong liền xoay người để lại cho Tần Thù một bóng lưng, hiên ngang rời đi.
Tần Thù: ...
Nàng tức giận vò mái tóc rối bù của mình, thầm thề trong lòng rằng nhất định phải chăm chỉ tu luyện! Sớm ngày Trúc Cơ! Đến lúc đó nàng có thể tự mình ngự kiếm phi hành!
Nàng xoay người trở về động phủ của mình, đ.á.n.h một đạo linh khí kích hoạt cấm chế, mới từ trong nhẫn trữ đồ sư tôn ban cho lấy ra con rùa nhỏ kia.
Đây là thứ gì vậy? Nàng nhìn con rùa nhỏ chỉ bằng quả trứng cút trong lòng bàn tay, thấy vô cùng kỳ lạ.
Nàng thử truyền linh khí vào trong con rùa nhỏ, chỉ thấy con rùa kia gặp gió liền hóa lớn, dần dần to bằng cái chậu gỗ, lơ lửng giữa không trung.
Những hoa văn màu vàng sẫm trên mai rùa tỏa sáng lấp lánh, Tần Thù nhìn đến mức hai mắt sáng rực.
Hóa ra là một pháp khí phi hành, sư tôn lão đầu này cũng thật biết ý, đây chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh sao?
Nàng vội vàng đứng lên thử một chút, điều khiển con rùa di chuyển, nhưng rất nhanh con rùa đã hiện lại nguyên hình, nàng cũng từ trên không ngã xuống.
Đáng c.h.ế.t, sao lại tiêu tốn linh khí đến vậy!
Nàng c.ắ.n một viên Bổ Linh Đan, lại tiếp tục thử nghiệm, sau vài lần nàng phát hiện hình thể con rùa càng lớn thì linh khí tiêu hao càng nhiều.
Dựa theo tu vi hiện tại của nàng, muốn bay từ chỗ mình đến chỗ sư tôn thì chỉ có thể duy trì con rùa nhỏ ở kích thước bằng lòng bàn tay.
Nàng im lặng, hạ quyết tâm nhất định phải chăm chỉ tu luyện.
Nàng vừa ngẩng đầu lên đã thấy con rắn đen nhỏ đang nằm bò trên con rùa.