Tần Thù đưa mắt nhìn về phía con công hòe... à không, là Nhị sư huynh ở bên ngoài, trong lòng thầm lo lắng.
Ngoài kia nhiều yêu thú như vậy, dù huynh ấy tu vi cao, gia tài bạc triệu, nhưng linh d.ư.ợ.c bùa chú rồi cũng có lúc dùng hết, đến lúc đó chẳng phải sẽ trở thành bia đỡ đạn sống sao?
Thế nhưng ngay lúc này, nơi chân trời lại thấp thoáng hiện ra một bóng người khác.
Cái người này dù có hóa thành tro Tần Thù cũng nhận ra được.
"Đại sư huynh thế mà cũng tới rồi!" Hòa Hinh có chút phấn khích.
"Xem ra đám yêu thú ở thung lũng Vọng Hư đã bị dẹp loạn rồi." Tần Thù vuốt cằm suy luận.
"Đích thân Đại sư huynh và Nhị sư huynh Đan tông xuất mã, hạng yêu quái nhỏ nhoi sao có thể là đối thủ!" Hòa Hinh nói mà mặt mày hớn hở, đầy vẻ tự hào.
Nghe lời này, trong lòng Tần Thù cũng dâng lên một luồng nhiệt huyết bừng bừng. Cái cảm giác tự hào môn phái này đúng là khó cưỡng mà.
Lại nói về phía Ôn Trì, nhìn thấy Đại sư huynh tới rút kiếm tương trợ, sắc mặt huynh ấy lại chẳng mấy vui vẻ: "Huynh đến đây làm gì?"
"Muội ấy không chỉ là sư muội của một mình đệ, mà cũng là sư muội của ta. Đệ nói xem ta đến làm gì?" Thành Ngạn thản nhiên nhìn Ôn Trì đang vung tay "tung hoa", hỏi ngược lại một câu.
Ôn Trì tuy có chút bất hòa với Thành Ngạn, nhưng thấy huynh ấy tới thì cũng có tính toán khác.
Huynh ấy cất đống linh phù đi, nói với Thành Ngạn: "Hộ pháp cho ta."
Dứt lời, Châu Cơ Lưu Quang Phiến dưới chân bay ngược lại vào tay, Ôn Trì đứng lơ lửng giữa không trung, mái tóc không gió tự bay, hai tay kết ấn nhanh đến mức gần như chỉ thấy ảnh ảo.
Thành Ngạn làm sư huynh đệ với huynh ấy cả trăm năm, một năm giao đấu không biết bao nhiêu lần, đối với công pháp và chiêu thức của huynh ấy quả thực quá đỗi quen thuộc.
Nhìn thủ pháp kết ấn lúc này, cùng với sức mạnh khủng khiếp đang dần tụ lại trong tay huynh ấy.
Chiêu thứ hai của 《Vô Cấu Trận Đồ》, đây chính là một trong những tuyệt kỹ sát chiêu của Ôn Trì.
Một hồi lâu sau, Ôn Trì chậm rãi mở mắt, đôi đồng t.ử phủ một tầng hào quang vàng nhạt, gương mặt không vui không buồn, tựa như thần linh hạ phàm cứu giúp nhân gian, trận đồ kết thành trong tay được huynh ấy đẩy mạnh ra ngoài.
Một luồng kim quang tức khắc nổ tung, Tần Thù đang ngồi trên mái nhà theo bản năng vỗ đùi đứng bật dậy.
"Trời đất ơi! Cái này... cái này!" Đôi mắt nàng trợn ngược, mặt đầy vẻ kinh hãi lẫn phấn khích.
Hòa Hinh không hiểu sự sung sướng của nàng, chỉ nghĩ nàng đơn giản là sùng bái sư huynh nhà mình nên cũng đứng dậy cười ngây ngô theo.
Tần Thù nhìn luồng kim quang phương xa, lại nhìn cô nàng "ngây thơ vô số tội" Hòa Hinh bên cạnh, cũng may cô nàng này không phải hạng người nhìn một biết mười, nếu không chắc chắn sẽ nhận ra chiêu thức nàng dùng để đập c.h.ế.t con Phi Sương Viêm Bì Thử chính là cùng một nguồn gốc với chiêu Nhị sư huynh vừa thi triển.
Hóa ra không chỉ mình nàng biết kết ấn, chiêu này của Nhị sư huynh chắc cũng thu hoạch được từ Truyền Công Điện. Gánh nặng trong lòng Tần Thù đột nhiên nhẹ đi vài phần.
Nếu ai cũng biết, vậy nàng cũng chẳng việc gì phải giấu giếm nữa rồi!
Lần này về phải nâng cao tu vi hơn nữa, lần sau không thể lén lút "mượn" linh khí của đại xà được. Vạn nhất vì chút linh khí mà kéo theo kẻ thù của hắn tới thì đúng là lợi bất cập hại.
"Thế nào rồi? Nhị sư huynh tung chiêu cuối rồi, thú triều bên ngoài đã tan chưa?" Tần Thù hỏi.
Nàng vừa quay đầu lại thì thấy Hòa Hinh đang khóc nức nở, giật mình vội hỏi: "Tỷ sao thế này... mừng quá hóa khóc à? Đâu đến mức đó?"
Hòa Hinh giơ ống tay áo lau nước mắt trên mặt, mới đáp: "Cái kim quang này ch.ói mắt quá."
Tần Thù thở phào. Trong lúc hai người trò chuyện, kim quang đã dần tan đi, Tần Thù có thể nhìn thấy cảnh tượng ngoài thành từ đằng xa.
Đàn yêu thú bị một chiêu của Ôn Trì quét sạch tạo thành một khoảng trống lớn, đám yêu thú cấp thấp trực tiếp bị đ.á.n.h cho tan xương nát thịt, không còn dấu vết.
Cảnh này làm Tần Thù xót xa thấu ruột gan, bao nhiêu là nội đan, da lông... tiền đấy, toàn là tiền cả đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lại nghĩ đến đống linh phù Ôn Trì vừa ném ra lúc nãy, tim gan Tần Thù lại càng đau đến không thở nổi. Cái vị sư huynh phá gia chi t.ử này, có chiêu cuối sao không tung ra sớm đi, huynh ấy mà làm thế này từ đầu thì đâu có lãng phí bao nhiêu bùa chú như vậy?
Ôn Trì mở mắt, linh khí trong người bị vắt kiệt khiến huynh ấy khó lòng duy trì tư thế đứng trên không.
Thế nhưng ngay lúc đó, Đại sư huynh vốn đang đứng cách xa tám trượng đột nhiên xuất hiện bên cạnh, đưa tay đỡ nhẹ lấy cánh tay huynh ấy, giúp huynh ấy ổn định thân hình.
Ôn Trì cau mày: "Buông tay."
Thành Ngạn trực tiếp nhét một viên Bổ Linh Đan cực phẩm vào miệng huynh ấy: "Nếu không phải sợ đệ làm mất mặt sư môn, đệ tưởng ta thèm quản chắc? Có thời gian đứng đây cãi nhau với ta, chẳng thà đứng bên cạnh hộ pháp cho ta một lát."
Nhờ d.ư.ợ.c lực của đan d.ư.ợ.c cực phẩm, cộng thêm bảo khí cực phẩm đeo trên người, linh khí của Ôn Trì nhanh ch.óng khôi phục được hơn nửa.
"Hộ pháp?" Ôn Trì hơi ngạc nhiên.
Thành Ngạn thấy sắc mặt huynh ấy đã khá hơn mới buông tay, rút thanh kiếm trên lưng ra.
"Đệ đã ra tay, sao ta có thể đứng nhìn? Đừng hòng mong lúc về sẽ lấy chuyện này đi cáo trạng với sư tôn."
Dứt lời, huynh ấy vung kiếm lao v.út đi.
Tần Thù đang ôm n.g.ự.c xót tiền lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đau nữa. Nàng nhìn chằm chằm vào động tác của Đại sư huynh, nói là không rời mắt một giây cũng chẳng ngoa.
Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt thấy người khác thi triển kiếm pháp, cũng là để nàng biết kiếm pháp thực thụ trông sẽ như thế nào.
Thành Ngạn dùng trọng kiếm, kiếm pháp không hề hoa mỹ mà đi theo lối đại khai đại hợp*. Thế nhưng chính vì vậy, Tần Thù lại càng nhìn rõ hơn.
Trong mắt nàng, thanh kiếm kia như là phần nối dài của cánh tay huynh ấy. Động tác của Đại sư huynh không nhanh, nhưng theo mỗi nhịp chuyển động, thanh kiếm ấy dường như có thể khuấy đảo cả phong vân.
Một kiếm c.h.é.m xuống, nhát kiếm mang theo uy thế của cả trời đất giáng xuống bầy yêu thú ngoài thành, thế mà trực tiếp xẻ đôi một rãnh sâu rộng tới hai trượng ngăn cách giữa thành trì và bầy thú.
Chỉ với một chiêu này, ngay cả thành chủ thành Thái Lai đang lơ lửng trong thành cũng phải thốt lên cảm thán: "Kẻ này tuổi còn trẻ mà đã lĩnh ngộ được Kiếm đạo, tương lai quả thực không thể hạn lượng!"
Mà lúc này, sự hỗn loạn trong não bộ của Tần Thù dường như đột nhiên vén mây thấy mặt trăng. Nàng vén vạt áo ngồi xuống khoanh chân, khép hờ đôi mắt, rơi vào một cảnh giới huyền ảo vô cùng.
Kiếm chỉ là một loại binh khí, dù dùng linh khí hay bảo khí, nếu chỉ coi nó là vật trung gian để phát huy thực lực bản thân thì thật là thiển cận.
Dùng kiếm mượn thế, mượn thế trời đất, thế phong vân, thế lôi đình vạn quân...
Nếu được như vậy, chính là mượn lực đ.á.n.h lực, dù là sắt vụn cũng không thể khinh thường.
...
Hòa Hinh đứng bên cạnh thấy Tần Thù đột nhiên nhắm mắt nhập định, nàng không hiểu chuyện gì nhưng cũng không dám làm phiền, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng cạnh canh chừng cho nàng.
Mãi cho đến khi thú triều ngoài thành tan đi, Ôn Trì và Thành Ngạn mới cùng sư huynh Thúc Hòa tiến vào chi nhánh Huyền Thiên Môn.
Ôn Trì vừa bước vào cửa đã oang oang gọi lớn: "Tiểu đạo cô! Mau ra đây cho ta!"
Gọi nửa ngày cũng chẳng thấy bóng dáng Tần Thù đâu, trái lại thấy Hòa Hinh từ trên gác chạy xuống.
Nàng hành lễ với các vị sư huynh, liền nghe Thúc Hòa hỏi: "Sư muội Tần Thù đâu?"
Vẻ mặt Hòa Hinh kỳ quái, chỉ tay lên mái gác: "Ở trên nóc nhà... nhập định rồi ạ."
*: Đại khai đại hợp: Một phong cách võ thuật với những động tác mở rộng, mạnh mẽ và quyết đoán.