Tần Thù thấy vậy thầm hô hỏng bét, nàng một lần nữa chuyển hóa linh khí thành thổ linh khí, vỗ một chưởng xuống mặt đất.
Nơi Tật Phong Lang đang đứng đột nhiên sụt lún, nó "ao u" kêu lên một tiếng. Đến khi ngẩng đầu nhìn lại đứa trẻ nhân tộc đáng ghét trước mặt, thì thấy nàng đã sớm chạy xa tới hai dặm rồi.
Cuộc so tài với con sói này so với con Phi Sương Viêm Bì Thử lúc trước, có lẽ vì nàng đã thăng một tiểu cảnh giới nên trông có vẻ nhàn nhã, dư dả hơn nhiều.
Nàng xỏ giày Cực Tốc chạy vào khu rừng phía xa, lúc này đầu óc vô cùng tỉnh táo.
Tuy hiện giờ trên người nàng có mang theo Tụ Linh Trận nhỏ mà đại xà cho, nhưng tốc độ hồi phục linh khí chắc chắn không thể đuổi kịp tốc độ tiêu hao. Mà loài sói vốn nổi tiếng là có sức bền cực tốt, đến lúc cả hai cùng cạn kiệt linh khí, con sói này chỉ cần một móng vuốt là có thể vỗ c.h.ế.t nàng.
Phải tốc chiến tốc thắng mới được!
Nàng một tay cầm kiếm, nghĩ đến chiêu thức mà mình vừa lĩnh hội được.
Mượn thế.
Lúc này nàng đang đứng trong rừng rậm, là nơi mộc linh khí nồng đậm nhất, nếu mượn thế của rừng rậm, nàng muốn xem thử con sói được mệnh danh là "sói rừng" này còn có thể trốn đi đâu!
Nàng cũng tự biết mình biết ta, hiểu rằng chỉ dựa vào cái hố đất mình vừa tạo ra thì không đời nào nhốt nổi Tật Phong Lang.
Đôi mắt khép hờ, cả người nàng gần như hòa làm một với khu rừng.
Đột nhiên, tai nàng khẽ động, là tiếng gió.
Tới rồi!
Nàng vung tay đ.â.m ra một chiêu bình thích* tầm thường nhất, "ao u!"
: Đâm ngang.
Tần Thù mở mắt, nhìn con Tật Phong Lang đang nhe răng trợn mắt với mình: "Không phục sao? Tới nữa đi."
Nàng hai tay giơ kiếm, con sói kia khom lưng, chân sau dùng lực bật mạnh, một lần nữa lao v.út ra.
Thanh kiếm của Tần Thù chuẩn xác chặn đứng luồng Phong Nhận mà nó phóng ra, thanh Bạch Ngọc Kiếm trong tay lại nhanh ch.óng tách làm đôi, xoay tay chặn đứng con sói đang vồ tới.
"Nhóc con, còn phải cố gắng nhiều." Tần Thù mỉm cười nói.
Nếu là lúc mới xuyên không tới đây mà gặp phải loại mãnh thú này, tuyệt đối nàng sẽ bị dọa c.h.ế.t khiếp. Nhưng sau khi trải qua đợt nuôi đại xà kia, nhìn mấy thứ này nàng thấy chúng cứ thiếu thiếu chút uy thế, cũng chẳng còn đáng sợ đến vậy nữa.
Kiếm pháp liên hoàn trong tay nàng ngày càng trơn tru, thậm chí ngay khoảnh khắc con sói vừa nhổm người dậy, nàng đã có thể cảm nhận được mà vung tay phòng ngự.
Thảo nào đám tu sĩ Kiếm tông suốt ngày chỉ biết đ.á.n.h nhau, đối với họ, đây cũng là một loại tu hành nhỉ?
Tần Thù coi cuộc đối đầu với Tật Phong Lang này như một buổi luyện kiếm. Đợi đến khi thấy thời gian đã hòm hòm, nàng mới dùng chiêu cũ, dùng dây leo kéo chân con sói lại, còn tiện tay trét một đống bùn lên vầng trăng khuyết giữa trán nó.
Hê, đ.á.n.h trúng rồi! Chạy thôi!
Thực ra, nàng hiện giờ đã đủ thực lực để g.i.ế.c c.h.ế.t con sói này, nhưng con sói này đã bầu bạn luyện kiếm với nàng lâu như vậy, không có công lao thì cũng có khổ lao. Hơn nữa, nàng còn lấy mất món bảo bối mà người ta canh giữ bao lâu nay, nếu giờ còn g.i.ế.c luôn con sói thì nó cũng hơi thê t.h.ả.m quá.
Tần Thù phi tốc chạy về hướng đã hẹn với Tiểu Tiểu. Mới chạy được một nửa đoạn đường, nàng đã nghe thấy tiếng sói hú đầy phẫn nộ phía sau, ước chừng là nó đã phát hiện ra đồ của mình bị mất.
Nàng vội vàng lấy con rùa nhỏ ra, xách cổ Tiểu Tiểu đang vừa nhảy nhót vừa vẫy tay điên cuồng với mình lên, sau đó dốc một viên Bổ Linh Đan vào miệng, điều khiển rùa nhỏ bay về phương xa.
"Lấy được chưa?" Tần Thù hỏi.
Tiểu Tiểu lấy từ trong túi ở bụng ra đóa Kế Đô Tiên Lan được cất giấu kỹ càng: "Tất nhiên rồi! Tiểu Tiểu lợi hại lắm đó!"
Thấy con Tật Phong Lang sau lưng đã biến mất, Tiểu Tiểu cũng bắt đầu hoạt bát trở lại.
Thế nhưng vui vẻ chẳng được bao lâu, giây tiếp theo liền thấy Tần Thù lao thẳng vào một nơi chỉ toàn cây Ngân Linh.
Nó sợ tới mức hét lên một tiếng kinh hãi, toàn bộ lông tơ dựng đứng cả lên!
"Sao ngươi lại vào đây?! Mau ra đi! Ra ngay đi!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Thù không hiểu chuyện gì, dừng lại hỏi: "Sao thế?"
"Đây là cấm địa của cả bí cảnh đó! Ở đây có độc, chỉ cần hít một ngụm linh khí là sẽ bị độc vụ bám vào, đợi đến khi linh khí bị nuốt sạch, nó sẽ nuốt chửng cả m.á.u thịt! Chạy mau! Tiểu Tiểu chưa muốn c.h.ế.t đâu!"
Tần Thù nghe nó nói vậy, sắc mặt biến đổi, vội vàng quay đầu bay theo hướng ngược lại.
Nhưng các nàng dường như đã lọt vào trận pháp nào đó, bất kể bay thế nào cũng đều quay lại chỗ cũ.
"Thù nhi, ngươi nhìn bộ xương khô kia kìa, chúng ta lại quay lại rồi." Tiểu Tiểu nói.
Tần Thù cau mày gật đầu: "Ta thấy rồi, ngươi còn ổn không?"
Tiểu Tiểu lắc cái đầu nhỏ, lúc này trông nó héo rũ, khác hẳn vẻ hoạt bát lúc trước.
Tần Thù nhíu mày, không hiểu vì sao nàng dường như chẳng bị làm sao cả.
Linh khí toàn thân vẫn ổn định, không cảm nhận được bất kỳ sự khác lạ nào.
Thấy Tiểu Tiểu có vẻ thực sự không thoải mái, Tần Thù bèn điều động linh khí giúp nó chải chuốt lại kinh mạch.
Thấy Tiểu Tiểu hồi phục được chút sức sống, Tần Thù mới nói tiếp: "Ta sẽ đưa ngươi vào không gian ngọc bội của ta trước, ngươi hãy nghỉ ngơi cho tốt, ở đây ngươi không trụ được lâu đâu."
Tiểu Tiểu nhìn Tần Thù bằng đôi mắt mọng nước, lo lắng hỏi: "Vậy còn ngươi thì sao?"
Tần Thù thản nhiên đáp: "Ta không sao, đừng lo, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài."
Không gian ngọc bội của nàng là không gian duy nhất có thể chứa vật sống, bên trong không có độc khí, đợi sau khi rời bí cảnh sẽ thả Tiểu Tiểu ra sau.
Chỉ còn lại một mình, nàng dứt khoát không bay nữa mà đáp xuống đất, định bụng nghiên cứu kỹ xem cái nơi quỷ quái này rốt cuộc đang bày trò gì.
Dưới chân trải một lớp lá rụng, theo mỗi bước đi của Tần Thù, đột nhiên nàng dẫm phải vật gì đó.
Tần Thù đứng yên tại chỗ, thu tay lại, tung một chưởng ra. Chưởng phong thổi bay lớp lá rụng, để lộ ra một lớp xương trắng hếu bên dưới.
Tần Thù cau mày, lấy Truyền tấn ngọc giản ra định hỏi Hòa Hinh xem trong bí cảnh có cấm địa nào không, nhưng thấy ngọc giản chỉ có một mảnh trắng xóa. Nàng không những không liên lạc được với ai, mà ngay cả "quảng trường" xem tin tức hàng ngày cũng không thấy đâu nữa.
Xem ra nơi này là một nơi bị phong tỏa linh tức, nghĩa là ở đây hoàn toàn cắt đứt khả năng nàng tìm cầu cứu viện từ bên ngoài.
Tần Thù thở dài, cất ngọc giản đi, nhắm mắt vận chuyển Độ Ách Công Pháp đến cực hạn, cuối cùng dựa vào trực giác mà chọn một hướng.
Lần này Tần Thù thực sự không còn đi vòng quanh tại chỗ nữa, trên đường đi nàng còn nhặt được không ít nội đan yêu thú.
Đồng thời nàng còn nhìn thấy rất nhiều xương cốt của nhân loại, không tránh khỏi cảm giác thỏ c.h.ế.t cáo buồn*.
Cứ thế đi theo trực giác, không biết đã bao lâu, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy bầu trời.
Lúc này nàng mới phát hiện ra, không phải mình đã đi ra khỏi rừng Ngân Linh, mà là trung tâm của cả khu rừng đã bị một thứ không tên nào đó oanh tạc tạo thành một hố sâu khổng lồ.
Trong hố sâu lơ lửng màn sương mù màu hồng, phối với màu bạc của cây Ngân Linh, đẹp đến mức nghẹt thở, nhưng cũng nguy hiểm tới cùng cực.
Màn sương hồng kia cùng nguồn gốc với độc vụ ở rìa khu rừng, nhưng lại nồng đậm hơn nhiều, ước chừng đó chính là nguyên nhân chính khiến đám yêu thú và tu sĩ kia mất mạng.
Tần Thù tuy không biết tại sao, nhưng màn sương hồng này dường như thực sự không đe dọa được nàng, linh khí của nàng vẫn dùng được như thường.
Nàng còn thử ném một cái Hỏa Cầu Thuật vào màn sương hồng kia, nào ngờ giây tiếp theo, màn sương đó giống như một cây pháo bông cỡ lớn, nổ lách tách tóe ra những tia lửa.
Tần Thù há hốc mồm, một câu "đẹp quá" thốt ra khỏi miệng.
*: Thỏ c.h.ế.t cáo buồn: Cảm thấy buồn thương cho người cùng cảnh ngộ khi họ gặp nạn.