Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 82: Vẽ đất làm ngục



Tần Thù nghĩ đến việc Tiểu Tiểu đã phá hoại một gốc thực vật bậc ba, cảm thấy da đầu tê rần. Tuổi còn nhỏ mà đã phải gánh trên vai đống nợ chồng chất, nàng thật sự muốn quỵt nợ quá đi...

Ngay khi nàng còn đang đứng trước cửa lưỡng lự, phân vân không biết nên vào hay quay đầu bỏ chạy, giọng nói của Ôn Trì lại một lần nữa vang lên: "Sư muội, muội định chạy đấy à?"

Tần Thù bị huynh ấy nhìn thấu tim đen, nghĩ bụng trốn được mồng một không trốn được mười rằm, chỉ đành thở dài, cứng mặt bước qua ngưỡng cửa.

Ôn Trì mặc một bộ trường bào màu trắng tuyết không biết làm bằng chất liệu gì, trên y phục như được bao phủ bởi một lớp ánh trăng lung linh, phối hợp với gương mặt tuấn mỹ kia, trông kiểu gì cũng thoát tục như trích tiên.

Trên đầu gối huynh ấy là một cục sóc nhỏ đang nằm ngửa bụng ra, Tần Thù liếc mắt là thấy ngay, nàng vội vàng tiến lên hai bước, hỏi: "Tiểu Tiểu bị sao thế huynh?"

Nàng và nó đã ký khế ước chủ tớ, có linh hồn ràng buộc, nếu Tiểu Tiểu có chuyện gì chắc chắn nàng sẽ cảm nhận được ngay.

Ôn Trì xách đuôi con sóc nhấc bổng lên, bốn cái chân nhỏ của nó rũ rượi, trông t.h.ả.m hại vô cùng. Tần Thù thắt lòng: "Rốt cuộc nó bị làm sao?" Ôn Trì lại đặt Tiểu Tiểu lên cánh tay mình, bước về phía Tần Thù.

Tần Thù nhìn huynh ấy từng bước ép sát, cảm giác cứ như chủ nợ đang tìm tới đòi nợ, nàng theo bản năng lùi lại một bước.

Ôn Trì thấy hành động nhỏ của nàng, khóe môi khẽ nhếch, trong mắt lóe lên tia sáng: "Đây chính là hậu quả của thói tham ăn, một con Phá Huyễn Thử bậc một mà dám ăn trộm Kim Vũ Lan bậc ba, chậc chậc, nó không chịu khổ thì ai chịu khổ?"

"Sư huynh, muội thấy động phủ của huynh đầy rẫy cấm chế, nó chỉ là một con sóc nhỏ bậc một sao vào được?" Tần Thù đầy vẻ nghi hoặc.

Nàng vừa dứt lời, ngẩng đầu lên đã thấy Nhị sư huynh nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng khó nói. "Sao... sao thế huynh?"

Ôn Trì đưa một bàn tay lớn ra, ánh vàng lóe lên, một cuốn sách dày cộp xuất hiện: "Sư muội, mang về mà đọc đi." Tần Thù nhìn vào bìa sách, liền thấy mấy chữ lớn —— 《Tu tiên giới yêu thú toàn giải》.

Tần Thù: "..." Nàng thừa nhận mình hơi thiếu kiến thức mảng này, nhưng nàng tuyệt đối không dám nhận sách của Nhị sư huynh. Lỡ đâu huynh ấy tùy tiện đưa một cuốn sách mà bắt nàng nợ thêm vài chục năm nhiệm vụ nữa thì nàng tu tiên làm cái gì? Dân làm thuê "chín chín sáu" cũng chẳng t.h.ả.m bằng nàng.

Đầu nàng lắc như trống bỏi: "Lát nữa muội ra Tàng Thư Các mượn một cuốn xem là được rồi."

Ôn Trì liếc cái đã thấu tâm tư của nàng, cười khẩy: "Nhìn cái tiền đồ của muội kìa, sách này cho muội mượn xem, không tính tiền thuê."

Tần Thù lúc này mới âm thầm thở phào, nở nụ cười rạng rỡ với Ôn Trì: "Sư huynh, vậy sư muội không khách khí nữa nhé!"

Ôn Trì nhìn nàng hớn hở ôm cuốn sách cao bằng nửa người, trông vừa kỳ cục vừa buồn cười, bèn tốt bụng giải thích thêm một câu: "Kỹ năng thiên bẩm của Phá Huyễn Thử bậc một chính là miễn nhiễm với mọi loại cấm chế."

Thảo nào nhóc con này có thể lẻn vào đỉnh núi của Nhị sư huynh dễ dàng như vậy.

Thấy vẻ mặt ngộ ra của Tần Thù, Ôn Trì lại bồi thêm: "Muội nên thấy may vì nó chạy tới chỗ ta, nếu nó mò đến những nơi không nên đến, lúc đó e là cả muội cũng bị nó liên lụy." Tần Thù nhíu mày, thần sắc cũng trở nên nghiêm trọng.

"Đa tạ sư huynh đã giữ nó lại giúp muội, gốc Kim Vũ Lan đó muội sẽ đền." Tần Thù chân thành nói.

Ôn Trì thực chất chẳng để bụng mấy chuyện này, khắp vườn của huynh ấy đầy linh thảo linh thực, tùy tiện dẫm một cái cũng c.h.ế.t vài gốc bậc ba. Sở dĩ nói vậy hoàn toàn là để trêu chọc nha đầu này thôi.

Thấy nàng coi là thật, huynh ấy ngẫm nghĩ một chút rồi bảo: "Cũng không cần đền đâu, không phải ta đã dặn muội bắt thêm mấy con cá Ngân Bạch trong bí cảnh sao? Lấy cái đó trừ nợ là được."

Tần Thù nghe vậy, lần này mới thực sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thứ khác nàng không có nhiều, chứ cá Ngân Bạch thì quả thực có không ít. Tiền trao cháo múc, nàng cẩn thận "chuộc" Tiểu Tiểu từ tay Ôn Trì về.

Thân hình Tiểu Tiểu nằm gọn trên tay nàng, mắt nhắm nghiền, nếu ghé sát tai lại còn nghe thấy tiếng ngáy nhỏ xíu. Tần Thù trề môi, ngước nhìn Ôn Trì: "Sư huynh, cái thứ nhỏ bé này bao giờ mới tỉnh?"

Ôn Trì ngồi lại lên ghế ngọc: "Cái này phải xem khi nào nó hấp thụ hết d.ư.ợ.c lực của gốc linh thực kia đã, có thể là ba tháng, cũng có thể là ba năm, hoàn toàn dựa vào tạo hóa của nó."

Tần Thù thở dài, thôi vậy, sau này cứ ném nó vào không gian ngọc bội cho bảo hiểm.

Ôn Trì thấy vẻ mặt rầu rĩ của nàng, bèn an ủi một câu: "Tu tiên không màng năm tháng, muội cũng đừng quá để tâm.

Chờ lần tới nó tỉnh lại, chắc chắn sẽ thăng cấp." Tần Thù gật đầu, đây coi như là một tin tốt lành.

Rời khỏi động phủ của Ôn Trì, Tần Thù lại cưỡi lá bồ đề trở về bên ngoài động phủ của mình.

Hơn một tháng trôi qua, năm gốc linh thực nàng trồng cũng chẳng biết thế nào rồi. Nàng vừa đáp xuống đã đi thẳng tới xem "ruộng thí nghiệm".

Nàng nhìn đám ruộng, rồi lại nhìn khóm hoa đỏ rực đào từ vườn ươm nhà gỗ ngoại môn về trồng cạnh bụi hồng, sao thấy có gì đó sai sai?

Vốn dĩ bụi hồng mọc rất gần đóa hoa đỏ lớn kia, chẳng biết vì sao những đóa hồng gần nó dường như bị cướp mất dưỡng chất, trông đều héo rũ. Còn hai gốc linh thực vốn được trồng bên cạnh nó, giờ lại chạy sang phía bên kia rồi?

Cái này? Là sao đây? Linh thực mà cũng biết mọc chân chạy à?

Tần Thù vô cùng tò mò, nghĩ gì làm nấy, nàng liền hành động ngay.

Nàng dùng mộc linh khí bao bọc một gốc linh thực, cẩn thận đào nó lên, định bụng trồng lại cạnh đóa hoa đỏ. Nhưng nàng vừa mới trồng xuống, liền thấy hai cái lá của cây linh thực kia rung rinh.

Nàng vừa đứng dậy định đi vào động phủ, liền phát hiện cái cây đó đang lặng lẽ nhích nhích sang bên cạnh.

Tần Thù dụi dụi mắt, đúng là sống lâu cái gì cũng thấy!

Linh thực thế mà cũng biết chạy trốn? Cái thứ này rốt cuộc là loại quái t.h.a.i nào?

Trong cuốn 《Bách khoa toàn thư về linh thực giới tu tiên》 nàng xem trước kia có nhắc tới việc các loại linh thực họ sâm nếu bị phát hiện phải lập tức thi triển phép "Họa địa vi lao", nếu không lần sau chẳng biết nó sẽ biến mất tận đâu.

Chẳng lẽ gốc linh thực này cũng là một con sâm? Trong lòng nảy ra suy đoán này, Tần Thù cảm thấy hài lòng hơn hẳn.

Nếu đúng là sâm, phẩm cấp chắc cũng không thấp, cái tượng con ếch kia có thể tạm thời không cần ném vào lò luyện rồi.

Lần này nàng không ép chúng phải mọc cùng một chỗ nữa, nhưng vì lo nó cũng chạy lung tung như Tiểu Tiểu nên nàng tiện tay thi triển cho nó một cái "Họa địa vi lao".

Về tới "ổ ch.ó" ở sơn đỉnh của mình, nàng mới thực sự thư giãn hoàn toàn. Đúng là ổ vàng ổ bạc không bằng cái "ổ ch.ó" của mình.

Nàng đặt Tiểu Tiểu lên gối, tay lật cuốn 《Tất tần tật về yêu thú tu tiên giới》 Nhị sư huynh đưa, tìm tới chương về Tiểu Tiểu.

Phá Huyễn Thử, yêu thú bậc một, yêu thú có khả năng thăng tiến, cấp độ trưởng thành tối đa —— chưa xác định.