Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 86: Tiên sư, bói một quẻ không?



Thành Ngạn: "..."

Hai cái đứa nhóc tì kia vì Ôn Trì mà tranh phong háo thắng? Nói thật, huynh ấy đúng là không tài nào tưởng tượng nổi.

"Chuyện này là do ai truyền ra?" Thành Ngạn nhíu mày, thần sắc trịnh trọng hỏi.

Hai tiểu đệ t.ử trước mặt ngoan như chim cút, cúi đầu thành thật trả lời: "Chúng em cũng không rõ, nhưng hôm đó nhiều người tận mắt thấy Xích Vũ khí thế hung hăng xông vào phòng luyện đan mà."

Thành Ngạn day day huyệt thái dương đang nhảy thình thịch, mắng: "Hai đứa nhỏ mới mười một mười hai tuổi thì tâm tư gì chứ? Một lũ không lo làm việc chính sự, chỉ biết phao tin đồn nhảm, bôi nhọ đồng môn, tất cả đi tới sảnh nhiệm vụ nhận thêm một năm nhiệm vụ luyện đan cho ta!"

Mặc dù trong lòng không tin Xích Vũ và Tần Thù sẽ vì Ôn Trì mà đ.á.n.h nhau, nhưng huynh ấy cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Sau khi thu xếp hai tên nhóc con này xong, huynh ấy liền vội vã bay về phía phòng luyện đan.

Tuy nhiên, khi gấp gáp tới trước cửa phòng luyện đan, huynh ấy thử dùng thần thức dò xét thì phát hiện hai người bên trong mỗi người một bồ đoàn, đang ôm truyền tấn ngọc giản trò chuyện.

Gương mặt ai nấy đều có nói có cười, chẳng hề giống dáng vẻ đ.á.n.h nhau như lời đồn chút nào.

Cơ mà, nếu hai muội ấy mà đ.á.n.h nhau thật, cũng chưa biết chừng ai thắng ai thua đâu.

Huynh ấy gõ nhẹ cửa bốn tiếng rồi đẩy cửa bước vào, đúng lúc nghe thấy một câu: "Tiểu sư tỷ bây giờ luyện đan giỏi lắm rồi! Nhưng lò bình thường của tỷ ấy cứ hay bị nổ, sư tôn xem có cách nào không ạ? Hay là người xem chỗ người còn cái lò nào dư không..."

Thành Ngạn ngẩn ra, vừa hoàn hồn đã đối diện với hai cái đầu nhỏ đang ngước lên nhìn mình.

Tầm mắt huynh ấy rơi vào cái lò luyện đan ở giữa phòng, T.ử Kim Lò? Sao nó lại ở đây? Chẳng lẽ sư tôn đã tới rồi?

Huynh ấy còn chưa kịp nghĩ ra manh mối gì thì đã nghe thấy Xích Vũ và Tần Thù đồng thanh gọi: "Đại sư huynh!"

Thành Ngạn định thần lại, ngửi thấy mùi đan hương thoang thoảng trong phòng, thuận miệng hỏi một câu: "Hai muội thành đan được rồi à?"

Tần Thù và Xích Vũ đồng loạt gật đầu. Thành Ngạn hỏi tiếp: "Ồ? Cả hai đều thành đan được rồi?"

Đáp lại huynh ấy vẫn là hai cái đầu nhỏ gật như bổ củi. Thành Ngạn lúc này mới mỉm cười nói: "Vậy xem ra, sự chỉ điểm của Ôn Trì cũng có chút tác dụng đấy."

Nụ cười trên mặt Tần Thù lập tức sụp đổ: "Đại sư huynh, tiền thuê lò của Nhị sư huynh đắt quá trời, muội phải trả huynh ấy tận chín trăm sáu mươi viên đan d.ư.ợ.c làm tiền thuê đấy."

Dẫu Thành Ngạn tự nhận mình cũng là người từng trải, nghe thấy con số này cũng không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh: "Chín trăm sáu mươi viên? Ôn Trì không sợ sư tôn tìm hắn tính sổ sao?"

Tần Thù dang hai tay ra, dáng vẻ đầy bất lực. Thành Ngạn quay sang nhìn Xích Vũ: "Xích Vũ sư muội cũng thành đan được rồi sao?"

Điều này đúng là nằm ngoài dự tính của huynh ấy. Yêu tộc hầu như đều là đơn linh căn, điều này đã hạn chế sự phát triển của họ trong các lĩnh vực đan d.ư.ợ.c, luyện khí, phù chú.

Mà Xích Vũ hiện giờ lại là Thiên linh căn thuộc tính Hỏa, hỏa linh khí trong người cực kỳ nồng đậm. Thiên tư như vậy nếu dùng vào kiếm đạo hay pháp thuật thì tự nhiên sẽ tiến triển nghìn dặm mỗi ngày. Nhưng để luyện đan... thì lại không hề dễ dàng.

Tỷ ấy rốt cuộc đã thành đan bằng cách nào? Thành Ngạn thực sự tò mò, chuyện này mà để các yêu tộc khác biết được, chắc chắn sẽ phải ghen tị không ngớt.

Đôi mắt tinh tường của huynh ấy nhanh ch.óng nhìn thấy những tờ giấy Tần Thù tiện tay vứt trên mặt đất, trên đó ghi chép các loại linh thực bao nhiêu năm tuổi thì cần tôi luyện trong bao lâu.

Nét chữ này chỉ cần nhìn qua một cái là huynh ấy nhận ra ngay đó là chữ của Tần Thù.

Thần sắc huynh ấy từ kinh ngạc dần chuyển sang chấn kinh, cảm giác như vừa được khai sáng: "Hóa ra còn có cách này?"

Cách làm này nếu thực sự được quảng bá rộng rãi, bất kể đệ t.ử thuộc tính linh khí nào cũng có thể tới luyện đan rồi.

Không có hỏa linh khí? Chẳng sao cả, dùng địa hỏa cũng được.

Nếu không có mộc linh khí? Lại càng không sao, chỉ cần ghi nhớ thời gian tôi luyện linh thực là được.

Trong đầu huynh ấy nảy ra đủ loại ý tưởng, cuối cùng đều hội tụ thành một câu:

Đi tìm sư tôn thôi!

Dĩ nhiên, trước khi rời đi huynh ấy cũng không quên dặn dò hai vị sư muội: "Chăm chỉ tu luyện là tốt, nhưng thỉnh thoảng cũng phải ra ngoài thư giãn chút đi, có cương có nhu mới là đạo lý đúng đắn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Thù chắp tay đáp: "Đa tạ sư huynh chỉ điểm."

Sau khi Thành Ngạn rời đi, Tần Thù cũng nói với Xích Vũ bên cạnh: "Tiểu sư tỷ, tỷ có muốn ra ngoài đi dạo chút không?"

Xích Vũ lắc đầu: "Muội đi đi, tỷ vừa mới nắm vững phương pháp này, muốn luyện thêm vài ngày cho quen tay."

Tần Thù đồng ý, lần này nàng thực sự có việc cần làm.

Bước ra khỏi phòng luyện đan, chẳng hiểu sao mọi người nhìn nàng bằng ánh mắt có chút kỳ quái.

Nàng không rõ nguyên do nhưng cũng chẳng thèm hỏi nhiều, chạy đi nộp một phần nhiệm vụ rồi mới rút ra sợi lông hạc mà Duệ Minh đưa cho: "Sư huynh Duệ Minh, huynh có đó không?"

Giọng nói của Duệ Minh nhanh ch.óng truyền tới: "Có đây! Sư muội, muội đang ở đâu, huynh tới ngay đây!"

Tần Thù báo vị trí của mình rồi ngồi nguyên tại chỗ chờ huynh ấy.

Bản thân Duệ Minh là yêu thú hệ Phong nên bay rất nhanh, chưa kể vì có Tần Thù gọi nên huynh ấy bay tới với tốc độ "hỏa tốc", lại càng nhanh hơn.

Mười lăm phút sau, Duệ Minh đã xuất hiện trước mặt Tần Thù.

Huynh ấy hóa thành hình người, hưng phấn reo lên: "Sư muội! Muội tìm huynh đi chơi đấy à?"

Tần Thù cười nói: "Sư huynh! Muội biết luyện đan rồi này!"

Duệ Minh còn tỏ ra vui mừng hơn cả Tần Thù: "Sư muội giỏi quá đi!"

Tần Thù "tài phiệt" rút ra mười lọ cực phẩm Bổ Linh Đan đưa cho Duệ Minh: "Sư huynh, đây là muội tự luyện, tặng huynh đấy! Trước đây chúng ta đã nói rồi, sau này đan d.ư.ợ.c huynh dùng để tu hành cứ để muội lo hết!"

Duệ Minh vui mừng khôn xiết, tâm tư yêu thú thường khá đơn giản, không có nhiều lắt léo.

Tần Thù đối tốt với huynh ấy, huynh ấy tiếp nhận và cũng đáp lại bằng thiện chí của mình.

Huynh ấy nhận lấy đan d.ư.ợ.c, rồi từ trong không gian cá nhân của mình lấy ra rất nhiều linh thực đưa cho Tần Thù.

"Nếu sư muội đã là luyện đan sư rồi thì đống linh thực này đưa hết cho muội nhé? Huynh có nhiều lắm luôn!"

Tần Thù nhìn đống linh thực huynh ấy lôi ra, hầu như đều từ bậc ba trở lên, thậm chí còn có ba gốc thiên tài địa bảo kẹp ở giữa.

Mấy lọ cực phẩm Bổ Linh Đan này của nàng e là tính ra còn không đổi nổi một gốc thiên tài địa bảo trong số đó.

"Sư huynh, cái này quý giá quá rồi..."

Duệ Minh lại bảo: "Nhưng chẳng phải muội đã nói sau này đan d.ư.ợ.c tu hành của huynh muội lo hết sao, chẳng lẽ lời đó không tính nữa?"

Tần Thù vội vàng lắc đầu: "Không đâu! Nếu sư huynh không tin, muội có thể dùng đạo tâm thề luôn!"

Duệ Minh cũng ngăn nàng lại: "Không cần không cần, đống linh thực này để chỗ huynh cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng đưa cho sư muội thì lại khác, muội biết luyện đan mà! Giỏi lắm luôn!"

Rốt cuộc Tần Thù cũng nhận lấy đống linh thực này, trong bụng thầm nhủ lần sau phải luyện loại đan d.ư.ợ.c chuyên biệt dành riêng cho yêu thú để tặng lại sư huynh Duệ Minh.

"Sư huynh, muội định đi thành Xích Kim chơi, huynh có muốn đi cùng không?"

Mắt Duệ Minh sáng lên: "Có chứ!"

Trong thành Xích Kim, tuy không sánh được với sự nhộn nhịp lúc có hội chợ, nhưng vẫn khá náo nhiệt.

Ngay đầu phố so với lần trước Tần Thù tới có thêm một quầy xem bói, trên tấm vải trắng viết bốn chữ rồng bay phượng múa "Thần Cơ Diệu Toán".

Tần Thù nhớ lại chuyện lần trước Tuế Hàn không chịu bói cho Hòa Hinh, bèn cảm thấy tới đây hỏi thử xem sao cũng không tệ, có điều phải xem lão này bói có chuẩn hay không đã.

Nàng tiến lại gần, thấy chủ quầy đang cúi đầu lướt truyền tấn ngọc giản, nàng gọi một tiếng: "Tiên sư, bói một quẻ không?"