Ánh mắt Tần Thù nhìn Lục Ly lập tức có thêm vài phần khác lạ. Theo nàng biết, đạo tâm của một người là thứ kiên định nhất xuất phát từ nội tâm, không dễ gì lay chuyển.
Nhưng một khi đã lung lay, thì chẳng khác nào hủy đi nền móng của tòa tháp vạn tầng, coi như hỏng hết.
Mà việc hắn thẳng thắn thừa nhận như vậy, ngược lại khiến sự cảnh giác trong lòng Tần Thù vơi đi ít nhiều.
"Cũng không biết ngài nhìn ra uyên nguyên từ đâu, trước đây ta chưa từng gặp ngài bao giờ." Tần Thù mân mê cái xẻng đào đất nhỏ trong tay.
Lục Ly bật cười: "Tự nhiên là có cao nhân chỉ điểm rồi."
"Cao nhân" Tuế Hàn bỗng nhiên hắt hơi một cái vô cớ, nhìn về phía Lục Cẩm trước mặt: "Huynh trưởng của muội đi đâu làm sao ta biết được? Lục sư muội e là tìm nhầm người rồi."
Lục Cẩm cau mày, nốt ruồi son giữa ấn đường cũng vì thế mà đỏ hơn vài phần.
"Sư huynh, huynh gieo một quẻ chẳng phải là biết ngay sao? Chỉ là tìm người thôi mà." Lục Cẩm nói.
Đôi mắt Tuế Hàn một mảnh tro tàn, ngay cả lời này của Lục Cẩm cũng chẳng dấy lên chút gợn sóng nào.
Lời hắn thốt ra cũng chẳng vui chẳng buồn: "Nếu thực sự chỉ đơn giản là gieo một quẻ, tại sao Lục sư muội không tự mình làm?"
Lục Cẩm hừ nhẹ một tiếng: "Sư huynh, huynh thực sự không chịu giúp ta?"
Tuế Hàn chậm rãi lắc đầu: "Không phải không giúp, mà là lực bất tòng tâm."
Lục Cẩm tức giận phất tay áo một cái, quét sạch đám mai rùa trên bàn hắn xuống đất.
"Cái gì mà lực bất tòng tâm, trên đời này còn cái gì là huynh không tính ra được? Đừng tưởng ta không biết, huynh chính là không muốn giúp ta, huynh chỉ muốn ta tránh xa huynh ra, đừng đến làm phiền huynh nữa chứ gì!"
Đôi mắt Tuế Hàn vẫn là một màu xám trắng, bình thản như nước: "Sư muội nói sai rồi, ta cũng đâu có tính ra được là mình sẽ bị mù."
Đôi mắt này của hắn, vĩnh viễn không còn tiêu cự nữa.
Lục Cẩm bỏ đi, không hỏi được tung tích của anh trai, còn bị Tuế Hàn chọc cho tức điên.
Tuế Hàn khẽ nâng tay, những món đồ vương vãi đầy đất lại lần lượt bay trở về mặt bàn, cái nào ra cái nấy, ngay ngắn chỉnh tề.
Trong khi đó, Lục Ly trong miệng bọn họ lúc này lại đang truyền thụ cho Tần Thù pháp quyết Súc địa thành thốn.
Tần Thù làm theo lời Lục Ly, ngưng tụ linh khí vào đôi chân, cảm nhận sự dẫn dắt của linh khí.
Cuối cùng nàng chậm rãi bước ra một bước, bước này so với bước đi bình thường của nàng cũng chẳng khác gì mấy, cùng lắm là sải chân rộng hơn một chút.
Lục Ly thấy thế liền cười, an ủi nàng: "Cô cũng đừng vội, thân pháp này cô nhìn ta dùng thì nhẹ nhàng, nhưng lúc trước khi học nó, ta cũng mất hơn nửa năm đấy."
Tần Thù khẽ gật đầu, nhưng nàng cảm thấy về cách vận hành của môn thân pháp này, nàng lại có một số cách hiểu khác.
Giả sử lấy thiên địa làm trục, dựng một hệ trục tọa độ xyz, lấy điểm nàng đang đứng làm gốc tọa độ, lấy điểm đặt chân tiếp theo là (x,0,0), thì giá trị của x chính là ngưỡng giới hạn mà linh khí hiện tại của nàng có thể chống đỡ.
Mà x đóng vai trò là một biến số, thứ ảnh hưởng lớn nhất đến nó hẳn là thổ linh khí. Nếu có thể dùng thổ linh khí thiết lập một sợi dây liên kết giữa điểm đặt chân và gốc tọa độ, chẳng phải sẽ có tác dụng ngồi một chỗ đi được ngàn dặm sao?
Tần Thù nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận linh khí dưới chân.
Thổ linh khí đến từ đại địa, dày nặng và miên man không dứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu coi tất cả đất đai là vô số phân t.ử nhỏ, nàng dùng linh khí sắp xếp lại các phân t.ử nhỏ đó, mượn cơ hội tái sắp xếp này để đạt được mục đích băng qua một khoảng cách dài.
Nói một cách đơn giản dễ hiểu hơn, đó là mượn thổ linh khí để khiến miếng đất dưới chân chuyển động. Tần Thù nói trắng ra thì giống như đang chạy trên băng chuyền vậy, nhìn thì như đi một bước, nhưng thực tế đã bước ra rất xa.
Nàng tự mình suy tư hồi lâu, cuối cùng xốc lại tinh thần thử nghiệm lần nữa.
Lục Ly nhìn Tần Thù chuyển hóa linh khí dưới chân thành thổ linh khí thì vô cùng kinh ngạc. Hóa ra nàng còn có thổ linh căn? Nói như vậy, tư chất của nàng quả thực không tốt lắm.
Tư chất không tốt thì trên con đường tu tiên rất khó có được thành tựu lớn.
Nhưng điều khiến hắn nghi hoặc là, một tiểu nha đầu như vậy mà hắn lại không tính ra được vận mệnh của nàng, chắc chắn nàng phải có chỗ nào đó bất phàm.
Ngay sau đó hắn thấy Tần Thù cử động, chỉ thấy nàng nhấc chân bước về phía trước một bước, trong nháy mắt nàng đã đứng ở đầu bên kia của vườn ươm.
Chiếc quạt lông quạ trên tay Lục Ly lúc này cũng ngừng phe phẩy, hắn trừng lớn mắt, không dám tin hối thúc lần nữa: "Cô đi lại lần nữa xem."
Tần Thù lại nhấc chân đi một bước, lại từ bên kia vườn ươm quay về trước mặt Lục Ly.
Lục Ly dù sao cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tự nhiên có thể nhìn ra Tần Thù tuy thành công, nhưng thân pháp của nàng dường như có chút không giống với của hắn.
Lục Ly nhìn Tần Thù trước mặt, vô cùng thành khẩn đặt câu hỏi: "Tiểu Thù nhi, cô làm thế nào vậy?"
"Tu tiên giới mà chúng ta đang sống, thiên địa vạn vật đều có linh tính, linh khí chúng ta hít thở cũng như mảnh đất chúng ta đang giẫm lên đây, đều có sức mạnh của riêng nó. Ta chẳng qua là mượn thổ linh khí đẩy sức mạnh của đại địa một cái, liền có thể thừa thế tiến lên một chút."
Nói đến đây, ngay cả bản thân Tần Thù cũng nhận ra.
Môn thân pháp "Súc địa thành thốn" này khi vào tay nàng đã không còn giống với những gì Lục Ly nói trước đó nữa.
Súc địa thành thốn bản thân nó dựa trên cấu trúc không gian phức tạp, với tu vi hiện tại của Tần Thù, nhất thời chưa thể tiếp xúc với không gian, ngược lại phiên bản "Súc địa thành thốn" giản lược này của nàng lại dễ dùng hơn một chút.
"Mượn lực?" Hai mắt Lục Ly dần sáng lên: "Ta ngộ ra rồi! Tiểu nha đầu, cô tuy tuổi còn nhỏ nhưng ngộ tính này quả thực không thấp, nếu tư chất tốt hơn chút nữa, thì việc phi thăng cũng là có khả năng."
Hắn thầm thở dài trong lòng: "Chỉ tiếc nha đầu này lại là tam linh căn."
Theo lý mà nói, đạo tâm của Lục Ly đã vững lại, hắn cũng nên về rồi, nhưng hắn lại nói thế nào cũng không chịu đi.
Đệ t.ử Lăng Tiêu phong sắp xếp chỗ ở cho hắn, hắn cũng không ở, cứ khăng khăng đòi ngồi đả tọa dưới chân núi của Lăng Hư chân nhân, bảo là để mỗi ngày leo núi cho tiện.
"Leo núi?" Lăng Hư chân nhân sửng sốt, không phải là như ông nghĩ đấy chứ?
Lục Ly cười giải thích: "Ta có duyên với Lăng Tiêu phong của chân nhân hơn, đợi mấy ngày nữa rảnh rỗi ta sẽ lại leo thử, biết đâu còn có thể có thêm cảm ngộ khác."
Cảm ngộ hay không cảm ngộ hắn không dám chắc, nhưng mỗi lần tiểu Thù nhi nói chuyện luôn mang lại cho hắn chút gợi mở. Tư duy của nàng vừa rộng mở lại vừa nhảy vọt, không biết gia đình thế nào mới nuôi dạy ra được một đứa con gái như vậy.
Cứ thế, Lục Ly chân nhân ở lại dưới chân núi của Lăng Hư chân nhân, ngày nào cũng chạy sang chỗ Tần Thù, chỉ muốn tranh thủ lúc rảnh rỗi nói với nàng vài câu. Nhưng đứa trẻ này cứ như không biết mệt là gì, luyện kiếm từ sáng đến tối, cần cù đến mức khiến hắn lại bắt đầu hoài nghi bản thân.
Chuyện này... Rốt cuộc nàng là kiếm tu hay là thể tu vậy?
Tu luyện vốn là chuyện của một người, nhưng giờ đột nhiên có thêm một khán giả. Dù khán giả này không nói năng gì mấy, nhưng Tần Thù vẫn cảm thấy cực kỳ gượng gạo.
Ba ngày sau, nàng trực tiếp tuyên bố bế quan.
"Lục Ly chân nhân, ngày mai ngài đừng tới nữa, ta muốn bế quan luyện đan rồi."