Năm đó khi hắn mới học Đại Diễn Phệ Pháp, nghe cũng chẳng hiểu gì mấy, cuối cùng vẫn là sư tôn lấy năm mươi cọng cỏ thi ra làm mẫu đi làm mẫu lại ba bốn lần, hắn mới xem như hiểu được.
Tần Thù còn nhỏ hơn hắn năm đó bốn tuổi, nghe không hiểu cũng là điều dễ hiểu.
Thế nhưng hắn vừa dứt lời, liền thấy Tần Thù hoàn hồn, nhe răng cười với hắn: "Nghe hiểu mà, sư huynh, huynh cứ nói tiếp đi."
"Thật sự nghe hiểu?" Lục Ly có chút nghi ngờ, "Trẻ con trẻ nít, đừng có vì sĩ diện mà lấp l.i.ế.m cho qua chuyện nha."
"Thật sự hiểu mà, huynh cứ nói tiếp đi."
Lục Ly lại nói tiếp với nàng về chuyện Thái Âm và Thái Dương do vật cực tất phản mà sẽ có biến quẻ...
Tần Thù nghe xong lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, Lục Ly lại hỏi lần nữa: "Thật sự nghe hiểu?"
Tần Thù gật đầu: "Sư huynh nói rất chi tiết, chu toàn mọi mặt, cũng khá dễ hiểu."
Lục Ly cũng không biết nàng thực sự nghe hiểu hay là c.h.ế.t vẫn mạnh miệng, bèn nói: "Đã nói là nghe hiểu, vậy ta kiểm tra ngươi một chút. Đầu tháng sau Huyền Thiên Môn các ngươi tổ chức thi đấu môn phái, ngươi hãy thử tính xem, liệu ngươi có lọt vào top mười được không."
Được hắn nhắc nhở Tần Thù mới nhớ ra còn có vụ thi đấu môn phái này. Hai ngày nay nàng mơ hồ cảm thấy mình dường như sắp đột phá rồi, đợi đến khi đột phá Luyện Khí tầng năm, chắc là vào được top mười nhỉ?
Tất nhiên đây cũng chỉ là phỏng đoán của Tần Thù, giờ Lục Ly bảo nàng tính thử, vậy thì nàng phải trổ tài một phen mới được!
Tay Tần Thù lướt qua nhẫn trữ vật, một xấp giấy phàm và b.út mực nghiên giấy liền xuất hiện trong tay nàng.
Lục Ly vốn còn định tặng nàng một bộ giáp cốt, nhưng nhìn động tác của nàng, lập tức lại thấy khó hiểu: "Ngươi đây là đang làm cái gì?"
Tần Thù cầm b.út chấm mực, nói: "Sư huynh đừng vội, ta tính ra ngay đây."
Lục Ly tò mò vươn cổ nhìn nàng viết viết vẽ vẽ những ký hiệu mà hắn xem không hiểu trên giấy, trong lòng hắn thậm chí còn nhen nhóm một ý nghĩ.
Nha đầu này chẳng lẽ còn là một Phù tu?
Tuy nghe có vẻ khó tin, nhưng hiện giờ theo hắn thấy, bất cứ chuyện gì chỉ cần xảy ra trên người Tần Thù, thì đều là tồn tại tức hợp lý.
Tần Thù vẽ kín cả một trang giấy, bên trên chi chít những con số Ả Rập mà chỉ mình nàng mới hiểu, cuối cùng đưa ra một kết luận.
"Sư huynh, quẻ tượng hiển thị là Thái Dương, theo biến quẻ thì là Thái Âm. Với tu vi hiện tại của ta, cho dù không vào được top mười, cũng không đến mức là Thái Âm. Vì vậy ta thuận tiện gieo thêm một quẻ cho kỳ thi đấu đệ t.ử lần này, cũng là Thái Dương. Theo ta thấy, kỳ thi đấu lần này e là không tổ chức được đâu."
Lục Ly: "?"
Một tờ giấy viết viết vẽ vẽ nhanh như vậy đã tính xong hai quẻ? Nàng rốt cuộc là thần thánh phương nào? Thật sự chỉ mới mười một tuổi thôi sao?!
Lục Ly không tin vào ma quỷ, lấy giáp cốt ra cũng gieo một quẻ, hắn bấm đốt ngón tay tính toán hồi lâu.
Tần Thù đợi đến mất kiên nhẫn, luyện xong hai lò đan d.ư.ợ.c rồi hắn mới dừng lại, ánh mắt vô cùng phức tạp, miệng lẩm bẩm: "Thật sự là..."
Nha đầu này thật sự là lần đầu tiên học Đại Diễn Phệ Pháp sao?
"Sư huynh, tính ra chưa? Ta tính đúng không?"
Nàng vừa nói chuyện, vừa kết ấn ngưng đan.
Lục Ly ngẩng đầu nhìn động tác của nàng: "Ngươi... ngươi ngươi ngươi... luyện đan mà cũng có thể phân tâm sao?!"
Tần Thù nhún vai: "Tìm hiểu thử 'Nhất tâm tam dụng' đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng đây mới chỉ là nhất tâm nhị dụng, hoàn toàn không có áp lực.
Lục Ly phát huy tinh thần không thẹn khi hỏi người dưới, lại tiếp tục hỏi: "'Nhất tâm tam dụng' lại là cái gì?"
Tần Thù bỏ đan d.ư.ợ.c vừa luyện xong vào bình sứ, lại lấy ra một miếng ngọc giản trống, sao chép phần pháp quyết cơ bản của "Nhất tâm tam dụng" cho Lục Ly một bản, ném cho hắn: "Nè, tặng huynh đấy. Huynh dạy ta Đại Diễn Phệ Pháp, ta cũng dạy huynh nhất tâm tam dụng, như vậy coi như chúng ta hòa nhau."
Không ai có thể từ chối sức hấp dẫn của nhất tâm tam dụng, tinh lực của con người thật sự có hạn, nếu có thể nhất tâm tam dụng, thì quả thực tiết kiệm được không ít thời gian.
Lục Ly nhận lấy ngọc giản, định bụng lúc nào rảnh sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng.
Hiện tại việc cấp bách là phải hỏi cho rõ rốt cuộc Tần Thù đã viết cái gì, hắn có hứng thú với đám bùa vẽ quỷ của nàng hơn.
"Sư muội, vừa rồi ngươi vẽ cái gì thế? Có thể giảng giải cho ta chút không? Ta thấy ngươi tính nhanh hơn ta nhiều."
Tần Thù lắc đầu, nói hươu nói vượn: "Thuật toán độc môn, không truyền ra ngoài."
Lục Ly rất thất vọng: "Thật là quá đáng tiếc."
Tần Thù cũng không phải là không muốn dạy hắn, nhưng dạy cái này thì phải bắt đầu từ toán học cơ bản, đó không phải là chuyện ngày một ngày hai mà dạy xong được.
Ngay khi Tần Thù định bảo hắn đợi nàng trả hết nợ nần rồi từ từ dạy hắn, thì nghe thấy Lục Ly đột nhiên mở miệng nói: "Vậy nếu ta bái ngươi làm sư phụ thì sao? Dạy cho đồ đệ của mình, thì không tính là truyền ra ngoài chứ?"
Tần Thù: "??"
Vì học chút đồ tốt mà bắt đầu không từ thủ đoạn rồi sao?
"Không đến mức đó chứ?" Tần Thù nhếch khóe miệng, cười có chút cứng ngắc.
Chiếc quạt trong tay Lục Ly không biết đã bị hắn nhét đi đâu, đột nhiên biến mất, hắn chắp tay vái Tần Thù một cái, nói: "Người xưa có câu, tam nhân hành tất hữu ngã sư*. Nếu có thể học được pháp này, cho dù là hành đại lễ bái sư tam quỳ cửu khấu cũng chẳng sao."
*: Trong ba người đi cùng, ắt có người là thầy của ta.
Được rồi, ít nhất thái độ cầu học của người ta cũng rất đoan chính.
Tất nhiên, Tần Thù cũng không thể nào thực sự nhận hắn làm đồ đệ, bèn nghiêng người tránh cái lạy này của hắn, nói: "Sư huynh không cần phải như vậy, cách này của ta thực ra cũng chẳng tính là gì, nếu huynh muốn học, ta dạy cho huynh là được."
Lục Ly cũng cười rộ lên: "Yên tâm, sẽ không để ngươi dạy không công đâu."
Tần Thù lúc này mới nhắc lại quẻ tượng vừa rồi: "Sư huynh, ta tính đúng không?"
Vẻ mặt Lục Ly cũng trở nên nghiêm túc: "Đúng, đại hội tông môn của các ngươi e là không tổ chức được rồi."
Tần Thù mới đầu còn hơi vui vẻ, dù sao lần đầu tiên nàng bói toán đã trúng phóc.
Nhưng nghĩ lại, đại hội tông môn không thi nữa, vậy Hòa Hinh làm sao vào nội môn đây? Hơn nữa chuyện có thể ảnh hưởng đến đại hội tông môn, chắc chắn phải là chuyện lớn, nàng lờ mờ ngửi thấy mùi mưa gió sắp đến.
Tần Thù trong lòng vừa suy tư, tay vẫn luyện thêm được hai lò đan d.ư.ợ.c. Nàng bây giờ chẳng khác gì công nhân làm việc trên dây chuyền sản xuất.
Nàng ban ngày luyện đan, buổi tối tu luyện, ngay cả Lục Ly vốn quen thói nhàn vân dã hạc, cũng bị nàng ảnh hưởng mà ngồi đả tọa tu luyện liền tù tì ba ngày.
Mà lần đả tọa này, hắn ngạc nhiên phát hiện ra bình cảnh đã vây hãm hắn bấy lâu nay dường như cũng có chút buông lỏng.
Trong lòng hắn vừa vui mừng, lại vừa khó hiểu hỏi Tần Thù: "Tu tiên tuy nói là nghịch thiên mà đi, nhưng ngươi cứ không ăn không ngủ thế này, chẳng lẽ không thấy mệt sao?"
Tần Thù kinh ngạc liếc xéo hắn một cái, dường như không ngờ hắn sẽ hỏi ra một câu như vậy: "Phù du sớm sinh tối c.h.ế.t, trong mắt chúng ta, chẳng qua chỉ sống được một ngày. Mà người tu tiên chúng ta, có lẽ sẽ có thọ nguyên hàng trăm hàng ngàn năm, nhưng trong mắt những yêu thú kia, vẫn chỉ là chớp mắt đã qua. Tu luyện như chèo thuyền ngược nước, không tiến ắt lùi a!"
Lục Ly nghe lời này, tựa như bị người ta giáng cho một đòn cảnh tỉnh ngay đầu, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn, ánh mắt nhìn Tần Thù cũng dần thay đổi.