Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 97: Lôi phạt có thể luyện thể không?



Vi khuẩn gì? Kháng sinh là cái gì?

 

Tạ Thích Uyên đầy bụng nghi vấn, sao mà từng chữ nàng nói hắn đều biết, nhưng ghép lại với nhau hắn lại chẳng hiểu gì hết.

 

Tiểu nữ đồng này cũng chẳng biết lấy đâu ra lá gan lớn như vậy, cứ thế đẩy thắt lưng hắn, lùa hắn về phía giường đá. Chút lực đạo đó của nàng thực sự chẳng đáng nhắc tới, nhưng Tạ Thích Uyên muốn xem nàng định giở trò gì, nên vẫn thuận theo lực đẩy của nàng mà nằm nghiêng trên giường.

 

Tần Thù kéo cái ch.óp đuôi của hắn, định lôi cái đuôi rắn đang lủng lẳng dưới đất lên giường. Cả người Tạ Thích Uyên đều không ổn, nhiệt độ lòng bàn tay nàng rõ ràng cao hơn hắn, khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu. Chóp đuôi hắn linh hoạt gạt tay Tần Thù ra, theo bản năng cuộn lại thành một vòng như khoanh hương, giấu cái ch.óp đuôi vừa bị nàng chạm vào xuống dưới cùng.

 

Tần Thù đối diện với một đống đuôi cuộn tròn, thực sự không biết ra tay từ đâu, chỉ đành thở dài một tiếng, quay đầu nhìn về phía đại xà.

 

"Muốn ta giúp trị thương thì huynh cũng phải để vết thương lộ ra chứ?" Tần Thù bất lực nói.

 

Tạ Thích Uyên nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, dường như muốn thông qua ánh mắt đó để xác định xem tiểu nữ đồng này có thực sự không mang tâm địa xấu xa gì hay không. Hồi lâu sau, Tần Thù nhìn hắn đến mức mắt cũng thấy cay xè, hắn mới thu hồi tầm mắt, cái đuôi khẽ ngọ nguậy, để lộ vết thương ra ngoài.

 

Tần Thù nhìn lớp bụi đất bám trên đuôi hắn, cùng với vết thương đang rỉ m.á.u, nàng không tự chủ được mà nhíu mày: "Chẳng phải trước đó đã lành hơn nhiều rồi sao?" Nàng thầm nghĩ, có lẽ trong lúc giao chiến với con ma tộc ở thung lũng Vọng Hư, vết thương của hắn đã bị nứt ra.

 

"Đi đường nên bị trầy da thôi." Đúng lúc Tần Thù đang nghiêm túc suy nghĩ, Tạ Thích Uyên lại hời hợt buông một câu như vậy.

 

Tần Thù: "???" Trông nàng giống người dễ lừa lắm sao? Nhục thân của yêu thú có thể so với mình đồng da sắt, lấy đao mà c.h.é.m cũng chưa chắc đã làm hắn bị thương được, nói gì đến chuyện đi đường bị trầy da?

 

Cánh mũi khẽ động, một mùi m.á.u tanh xen lẫn mùi khét nồng nặc xộc vào mũi nàng, quả thực không dễ ngửi chút nào. Tần Thù không nói gì, mộc linh khí hội tụ trong lòng bàn tay, nàng lật tay một cái, linh khí liền bao bọc lấy toàn bộ vết thương của đại xà.

 

Mà lần này, đầu ngón tay nàng thế mà lại cảm nhận được từng tia điện xẹt qua, khiến ngón tay nàng hơi tê dại. Nàng không ngừng truyền linh khí vào cơ thể hắn, cho đến khi ngón tay nàng không thể chịu đựng thêm được nữa mới thu tay lại.

 

"Trong cơ thể huynh sao lại có tia điện?" Tần Thù không giải thích được liền hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Thích Uyên nhướng mày: "Đây là chuyện ngươi nên hỏi sao?"

 

"Sao lại không nên? Thầy t.h.u.ố.c phải vọng văn vấn thiết*, ít nhất ta cũng phải biết chuyện là thế nào mới có thể bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh chứ?"

 

*: Vọng văn vấn thiết là bốn phương pháp chẩn đoán của y học cổ truyền bao gồm: Nhìn (vọng), Nghe và ngửi (văn), Hỏi (vấn), Bắt mạch (thiết).

 

Tần Thù vừa nói vừa lấy từ trong không gian ngọc bội ra lọ t.h.u.ố.c kim sang mang từ nhân gian tới, rắc lên đuôi của Tạ Thích Uyên.

 

Tạ Thích Uyên nhìn động tác của nàng, thừa biết nó chẳng có mấy tác dụng nhưng cũng không ngăn cản: "Đó là vết thương do lôi phạt để lại, có chút sức mạnh lôi phạt cũng là bình thường."

 

"Sức mạnh lôi phạt? Huynh bị thương nặng như vậy trước đó, có phải là do độ lôi kiếp không?" Tần Thù ngẩng đầu nhìn hắn. Cả con rắn lười biếng tựa vào đầu giường, đôi mắt khẽ khép: "Ừm."

 

Giây tiếp theo, Tần Thù bỗng hưng phấn hỏi: "Lôi phạt có thể luyện thể không?"

 

Tạ Thích Uyên: "?" Hắn không hiểu nổi tư duy của đứa trẻ này, lôi kiếp là thứ tu sĩ tránh còn không kịp, sao nàng lại muốn dùng nó để luyện thể?

 

Tần Thù lấy dải lụa hồng băng bó vết thương cho đại xà, còn thắt một cái nơ bướm thật đẹp. Nàng chỉ vào đuôi hắn nói: "Huynh nhìn chỗ này xem, có tia điện tồn tại, thịt ở đây săn chắc hơn chỗ bên này nhiều." Vừa nói, nàng vừa đưa tay chọc chọc vào chỗ đuôi không bị thương của hắn.

 

Cả con rắn Tạ Thích Uyên suýt thì dựng đứng cả vảy lên, vội rụt cái đuôi thắt nơ bướm vào phía trong giường. Hắn trực tiếp c.h.ặ.t đứt ý nghĩ của nàng: "Người có lôi linh căn họa chăng có thể thử, ngươi thì đừng có mơ."

 

Tần Thù định bụng ngày mai sẽ vào tàng thư các tìm cách giúp hắn trừ bỏ tia điện, nhưng đại xà từ chối, bảo rằng sức mạnh lôi phạt này sẽ sớm bị hắn luyện hóa thôi. Câu nói này lại mở ra một thế giới mới cho Tần Thù, nàng thầm nghĩ sau này mình độ kiếp cũng phải thử luyện hóa xem sao.

 

Rời khỏi động phủ, Tần Thù lấy bộ công pháp luyện thể mà đại xà đưa cho ra nghiên cứu. Công pháp yêu cầu nàng phải mang vật nặng chạy bộ thần tốc ba mươi dặm đường núi, sau đó ngâm mình trong d.ư.ợ.c d.ụ.c khi cơ thể cực kỳ mệt mỏi.

 

Nàng đi đổi d.ư.ợ.c liệu, lại dùng cực phẩm Bổ Linh Đan đổi lấy một cái nồi sắt lớn từ nhà bếp ngoại môn. Tần Thù buộc c.h.ặ.t tóc, bắt đầu chạy lên xuống núi ba vòng. Khi xong việc, nàng thở hồng hộc, cả người như vừa được vớt từ dưới nước lên. Nàng pha nước t.h.u.ố.c vào bồn tắm rồi leo vào, một tiếng "tõm" vang lên, bọt nước b.ắ.n tung tóe.