Ta có bệnh, ta biết, bọn họ gọi ta là kẻ điên tình.
Ngày thành thân, tân lang đào hôn.
Ta mặc tân y đỏ rực dẫn binh cưỡi ngựa điên cuồng đuổi theo, cuối cùng tại một vách đá ngăn được chàng.
Chàng giơ đoản kiếm trong tay gác lên cổ chính mình, nửa uy h.i.ế.p nửa cầu xin ta buông tha cho chàng.
"Không được."
Ta nhấc chân bức gần, đứng trước mặt chàng nắm lấy bàn tay đang cầm đoản kiếm.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Dao ta tặng chàng là để chàng bảo vệ bản thân."
Lòng bàn tay khẽ lật, mũi d.a.o hướng về phía tim mình, trong mắt đầy vẻ điên cuồng.
"Ngoan, đ.â.m vào đây, chỉ khi ta c.h.ế.t rồi chàng mới được tự do."
Tay chàng run rẩy dữ dội, nếu không phải bị ta nắm lấy, d.a.o đã sớm rơi mất.
Mũi d.a.o sắc bén rạch rách y phục, đ.â.m vào da thịt, chảy ra dòng m.á.u ấm nóng.
Ta như không cảm thấy đau đớn, nắm lấy tay chàng tiếp tục dùng lực...
"Đủ rồi!"
Chàng đột ngột hất tay ta ra, hai mắt đỏ hoe.
"Ngươi thắng rồi."
Chàng thỏa hiệp ngã vào lòng ta.
Ta cười rút đoản kiếm trước n.g.ự.c ra, dùng ống tay áo lau khô rồi đưa cho chàng.
"Đây là lễ vật ta tặng chàng, đừng vứt mất."
Chàng cúi đầu im lặng cất kỹ đoản kiếm.
"Vậy hiện giờ, nên về bái đường rồi."
Ta đầy lòng hoan hỉ bế chàng về vương phủ.
Bái đường, đưa vào động phòng, hết thảy có vẻ rất thuận lợi.
Nhưng chàng c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t ngay khi ta động tình hôn chàng.
Một thứ tự xưng là hệ thống tìm đến ta, nói rằng tước đoạt đi tình cảm của ta dành cho chàng thì chàng có thể sống lại một đời.
Ta đồng ý, chuyện một mũi tên trúng hai đích, có gì mà không làm.
Học buông tay lâu như vậy, cuối cùng sau khi chàng c.h.ế.t cũng học được rồi.
Thế nên, chàng liệu có thích ta sau khi đã thay đổi không?
01
Kể từ khi ta đồng ý với hệ thống, tình cảm dành cho Ôn Thời Án dường như trong nháy mắt bốc hơi, khi nhớ lại chàng, trong lòng không còn chút gợn sóng.
Hệ thống thực hiện lời hứa, giữa lúc nhắm mắt mở mắt, thời gian đảo ngược.
[Đinh! Tình yêu đến c.h.ế.t không đổi được thu thập hoàn tất! Nhân vật mục tiêu đã sống lại!]
Hệ thống nói xong câu này thì hoàn toàn biến mất.
Hôn phòng vốn vui tươi sau khi đảo ngược khôi phục lại vẻ vắng lặng ban đầu.
Người trong lòng không thấy đâu, ta biết, chàng sống rồi, sau này sẽ có một cuộc đời khác biệt.
Trên bả vai xuất hiện một lỗ m.á.u, đang không ngừng tuôn ra.
Ta nghĩ ta nên biết bản thân đã trở lại thời điểm nào rồi.
Ngay trước đó không lâu, lúc ta đi tìm chàng, chàng đang cùng nữ thị vệ trong phủ liếc mắt đưa tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thấy ta chỉ lạnh nhạt liếc qua, động tác càng thêm lớn mật, thậm chí muốn rướn lên cổ thị vệ mà hôn nàng ta.
Ta giận không kìm được, một cước đá văng thị vệ rồi bế người vào phòng, ấn lên giường, xé rách y phục của chàng.
Y phục mùa hạ mỏng manh, ta không dùng quá nhiều sức, y phục trên người chàng đã tản ra từng lớp, lộ ra làn da trắng nõn.
Ta như phát điên, môi mỏng lưu lại những dấu vết sâu đậm trên người chàng.
Ngay khi sắp mất lý trí, ta nghe thấy tiếng thở dốc của chàng, còn có tiếng rên rỉ thống khổ.
Điều này mới khiến ta vốn ngâm trong hũ giấm tỉnh táo lại.
"Xin lỗi, Thời Án, xin lỗi."
Ta thương xót hôn đi giọt lệ nơi khóe mắt chàng, cuối cùng phủ lên đôi môi đỏ mọng hằng mong nhớ.
Bất chợt, trên bả vai bị một thanh đoản kiếm đ.â.m vào, đoản kiếm ngập một nửa, rất đau.
Nhưng không đau bằng trái tim này.
Ta cố chịu cơn đau thấu xương, cười hỏi chàng tại sao.
"Không được, chỉ có ngươi là không được."
Ánh mắt lạnh nhạt của chàng khi ấy ta ghi nhớ rất lâu, chưa từng quên.
"Ai cũng được, chỉ ta là không được..."
Bị câu nói này kích thích, ta hộc ra một ngụm m.á.u tươi, nhưng vẫn chú ý không để m.á.u vấy bẩn người chàng.
"Vậy nên, có thể thả ta đi được chưa?"
Mục đích của chàng từ đầu đến cuối chỉ có một.
Chàng tưởng rằng để ta thấy chàng tình tứ với người khác, dựa vào tính chiếm hữu của ta sẽ cho rằng chàng bẩn rồi, thì sẽ buông tha chàng.
Nữ tôn quốc đối với nam giới chính là hà khắc như thế.
Dù chỉ là tiếp xúc thân thể đơn giản cũng bị coi là không còn sạch sẽ.
Nhưng ta thì không, trong mắt ta, Thời Án của ta sạch sẽ nhất.
"Không thể."
Ta rút đoản kiếm trên vai ra.
Thời Án của ta vẫn là quá mềm lòng, một thanh kiếm bén như thế, chỉ cần dùng sức một chút là sẽ xuyên thấu cơ thể ta, mà hiện giờ, nó chỉ vừa vặn ngập vào một nửa.
"Thời Án, trừ phi ta c.h.ế.t, nếu không, ta sẽ không buông tha cho chàng."
"Bây giờ dùng nó, đ.â.m vào trái tim ta."
02
Ta đưa đoản kiếm lại cho chàng.
Thanh đoản kiếm đầy vết m.á.u không rơi vào tay chàng, mà rơi xuống cạnh gối.
Chàng hai mắt vô thần, dường như không hiểu chàng đều đã bẩn rồi tại sao ta vẫn không bằng lòng buông tha.
Là yêu sao?
Nhưng yêu một người thì chẳng phải nên tôn trọng ý nghĩ của đối phương sao?
Chàng nhắm mắt lại, m.á.u tươi trên vai ta không khống chế được nhỏ xuống làn da trước n.g.ự.c chàng, khiến chàng run rẩy từng hồi.
Lâu sau chàng mở mắt ra: "Ta có người mình thích rồi."
Ta biết, chàng đang lừa ta, chàng lại đang nghĩ cách khiến ta tuyệt vọng.
Nhưng tim vẫn không nhịn được thắt lại, dường như bị một bàn tay vô tình bóp nghẹt, không thở nổi.
"Dù cho người chàng thích không phải ta, chàng cũng chỉ có thể là của ta."