Ta Là Thiên Tài Kiếm Tu, Trên Người Mang Thêm Chút Phù Lục Thì Có Sao?

Chương 65



 

“Hắn sắp chống đỡ không nổi nữa rồi.”

 

Trong lòng Quý Như An hiểu rất rõ, bởi vì tầm nhìn trước mắt hắn đã bắt đầu dần trở nên mơ hồ, tay chân bắt đầu mềm nhũn.

 

Chính vào lúc này, hắn đột nhiên nghe thấy một tiếng chim kêu thanh thúy, Quý Như An bi thùy nghĩ có phải mình đã xuất hiện ảo giác rồi không, nhưng giây tiếp theo, hắn nghe thấy mấy tên tán tu đuổi theo sau lưng mình đều phát ra tiếng t.h.ả.m thiết kêu gào.

 

Cuối cùng hắn cũng không nhịn được mà quay đầu lại, liền nhìn thấy những tên tán tu Kim Đan đang đuổi theo hắn không buông kia, thế mà toàn thân đều là m-áu, bọn chúng lăn lộn trên mặt đất, phát ra những tiếng gào thét đau đớn khàn đặc, cảnh tượng này nhìn qua đặc biệt dọa người.

 

“Quý Như An?”

 

Giọng nói của thiếu nữ vang lên, ánh mắt của Quý Như An khi nhìn thấy thiếu nữ áo xanh, từ cực độ hoảng sợ chuyển thành kinh hỉ, sau đó lại biến thành lo lắng và sợ hãi.

 

“Thẩm Tuế.”

 

Quý Như An nhỏ giọng gọi tên thiếu nữ.

 

Thẩm Tuế vẫy tay với hắn, bảo hắn qua đây:

 

“Sao lần nào gặp ngươi, ngươi cũng đều t.h.ả.m hại thế này nhỉ.”

 

Quý Như An ngượng ngùng đi về phía nàng, nói:

 

“Không muốn gây phiền phức cho cô, nhưng không ngờ lại cứ luôn làm phiền cô mãi.”

 

Thẩm Tuế mỉm cười, trêu chọc nói:

 

“Vậy thì bảo ca ca ngươi bồi thường chút tổn thất cho ta đi.”

 

Quý Như An lại im lặng hẳn đi, Thẩm Tuế nhướng mày:

 

“Không lẽ lại cãi nhau với ca ca ngươi rồi sao.”

 

Quý Như An lắc đầu:

 

“Không cãi nhau, chỉ có điều ta nghĩ tạm thời không nên gặp huynh ấy thì tốt hơn, đúng rồi, chỉ có mình cô thôi sao.”

 

Thẩm Tuế cũng không hỏi nhiều về tình hình của hắn, thấy hắn chuyển chủ đề thì thuận theo lời hắn mà nói tiếp:

 

“Không đâu, ta đang đợi sư huynh ta thăng Kim Đan, sau đó nghe thấy bên này có động tĩnh nên qua xem thử.”

 

Ngay lúc này, mây đen trên bầu trời tụ lại về phía này ngày càng nhiều hơn.

 

“Đi cùng ta không, ta thấy ngươi sắp ch-ết rét rồi đấy.”

 

Thẩm Tuế hỏi.

 

Quý Như An ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Vậy còn bọn họ thì sao.”

 

Thẩm Tuế liếc nhìn đám tán tu đang nằm la liệt dưới đất:

 

“Ngươi lại nhắc nhở ta rồi, đợi ta một chút nhé.”

 

Nàng vẫy tay một cái, Quý Như An liền cảm thấy trên người mình được bao phủ bởi một tầng linh khí ôn hòa, nước mưa không còn làm ướt mắt hắn khiến hắn không mở ra nổi nữa, sau đó hắn nhìn Thẩm Tuế đầy hứng thú tiến về phía đám tán tu kia.

 

Trong đó, Thẩm Tuế đặc biệt dừng lại trước mặt tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ kia, Thẩm Tuế từ trên cao nhìn xuống hắn:

 

“Ái chà, chẳng phải trùng hợp quá sao, lại là người quen cũ nhỉ.”

 

“Ngươi... khụ khụ khụ ——” Tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ kia trừng tròn mắt, dường như muốn mắng Thẩm Tuế, nhưng hắn bị m-áu trào ra từ cổ họng làm cho ho khan dữ dội.

 

Thẩm Tuế cười híp mắt nói:

 

“Ái chà, ngươi vẫn là đừng nói chuyện thì hơn, ta thấy bộ dạng hiện tại của ngươi, người có thể tắt thở bất cứ lúc nào đấy.”

 

Tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ kia sau khi nghe thấy lời của Thẩm Tuế, rõ ràng là bị tức ch-ết đi được, nhưng hắn nửa lời cũng không nói ra được, chỉ có thể ho khan càng kịch liệt hơn.

 

Có lẽ là ho quá dữ dội, tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ này ho một hồi, thế mà hai mắt đảo ngược, trực tiếp ngất đi.

 

Chương 57 Ta sẽ nhặt xác cho sư huynh ta

 

Thẩm Tuế lục lọi túi trữ vật trên người mấy tên tán tu này, sau khi xóa bỏ thần thức trên túi trữ vật, Thẩm Tuế đem toàn bộ đồ vật bên trong chuyển vào vòng tay trữ vật của nàng.

 

“Đi thôi.”

 

Thẩm Tuế nói với Quý Như An.

 

Quý Như An bèn đi theo Thẩm Tuế rời khỏi đám tán tu trọng thương kia, trên đường đi Thẩm Tuế tắc lưỡi nói:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đám tán tu này đúng là có tiền thật nha, đồ tốt không ít đâu.”

 

Thẩm Tuế rất vui mừng, Quý Như An nghĩ thầm, sau đó hắn nhìn về phía bầu trời nơi Thẩm Tuế đang dẫn hắn đi tới, nơi đó mây đen đang giăng kín:

 

“Thẩm Tuế, ta cảm thấy sư huynh cô sắp bị thiên lôi đ-ánh ch-ết rồi.”

 

Thẩm Tuế “A” một tiếng, sau đó gật gật đầu:

 

“Đúng vậy đấy.”

 

Quý Như An:

 

“...

 

Không sao chứ?”

 

Thẩm Tuế thản nhiên nói:

 

“Đều là tạo hóa của huynh ấy, vả lại, không phải đều nói thiên lôi đ-ánh càng dữ, thiên phú càng cao sao?”

 

Đợi đến khi tiếng lôi thứ tám vang dội bầu trời bí cảnh, Quý Như An lẩm bẩm:

 

“Chúng ta cứ nói thế này nhé, dữ thì dữ thật, nhưng cảm giác thiên lôi này đối với sư huynh cô chắc là có thù hận rồi.”

 

Hai người dừng lại ở nơi cách hang động không xa, trong miệng Thẩm Tuế ngậm một cọng cỏ:

 

“Mặc kệ đi, nếu bị đ-ánh ch-ết thật thì ta vẫn sẽ đi nhặt xác cho huynh ấy thôi.”

 

Quý Như An nổi một tầng da gà:

 

“Hai người thật sự là sư huynh muội sao?”

 

Thẩm Tuế hừ hừ cười một tiếng:

 

“Sao lại không chứ, đúng rồi, cho ngươi mượn chút pháp bảo mà dùng, ta cũng không biết vì sao thịt của ngươi lại giống như thịt Đường Tăng, có thể thu hút rất nhiều người, nhưng một mình ngươi thì lại không xong.”

 

Lúc này, thiên lôi dường như đã ngừng lại, thế là Thẩm Tuế từ trong vòng tay trữ vật lấy ra một mảnh vỡ:

 

“Không biết cái này gọi là gì, là lục soát được từ đống đồ của đám tán tu kia, nhưng hình như có thể che giấu hơi thở và hành tung, ngươi dùng thử xem.”

 

Quý Như An đưa tay đón lấy, sau đó thử rót thần thức của mình vào trong, Thẩm Tuế nheo mắt lại:

 

“Hình như có chút trong suốt rồi đấy, ngươi thử tàng hình xem.”

 

Quý Như An cũng không biết phải thao tác thế nào, thế là hắn thầm niệm tàng hình trong lòng, giây tiếp theo hắn liền nghe thấy Thẩm Tuế kinh thán:

 

“Ái chà, thật sự không nhìn thấy ngươi nữa rồi.”

 

Hắn mở to mắt:

 

“Thật sao, vậy cô có nghe thấy giọng nói của ta không?”

 

“Cái đó thì được, nhưng hơi thở trên người ngươi ta cũng không cảm nhận được.”

 

Thẩm Tuế đi quanh chỗ hắn đứng một vòng.

 

Lúc này, trên bầu trời xám xịt lại bắt đầu phát ra những tiếng ầm ầm.

 

Thẩm Tuế khựng lại:

 

“Mặc kệ đi, đã tám đạo rồi, nếu còn đ-ánh tiếp nữa thì cũng có chút quá đáng quá rồi.”

 

“Vậy phải làm sao?”

 

Quý Như An thử giải trừ trạng thái tàng hình của mình, hỏi.

 

Thẩm Tuế nhắm mắt lại:

 

“Còn làm sao được nữa, lạnh lùng nhìn thôi.”

 

Quý Như An:

 

“...”

 

“Ngươi dùng pháp bảo này ẩn giấu hành tung đi, ta đến hang động bên kia xem sư huynh có cần giúp đỡ không, nếu có người tới...”

 

Thẩm Tuế nghĩ tới điều gì đó, nàng từ vòng tay trữ vật lấy ra một xấp phù giấy, “Dán những thứ này lên người bọn họ, cho bọn họ nếm chút đau khổ.”

 

Quý Như An đã từng thấy qua uy lực phù lục của Thẩm Tuế, mắt hắn sáng lên, gật gật đầu.