“Tư thế giương nanh múa vuốt hệt như lệ quỷ——bọn họ cũng đúng là những lệ quỷ được vận hành bởi sát khí và oán khí, bọn họ chẳng qua là tam hồn mà Kính Trung Quân từng thu thập được, bị nhét vào trong người giấy lúc này mới có được cơ hội hoạt động trở lại.”
Kẻ thù của Kính Trung Quân, tự nhiên cũng là kẻ thù của bọn họ.
Đúng như Kính Trung Quân đã nói, khi Kính Trung Quân không còn che chở cho Biệt Vũ, tất cả sinh vật trong Quỷ Thành Ứng Tân đều sẽ đối đầu với Biệt Vũ.
Biệt Vũ nhìn quanh bốn phía, bàn phím đã được cấu tạo trong tay nàng, trái cây tươi ngon trong giỏ hoa quả cũng vào khoảnh khắc này trở nên thối rữa, mục nát, còn có những con sâu màu trắng đang bò lồm ngồm bên trong.
Biệt Vũ ghét bỏ thu tay lại, nàng ngẩng đầu, đang định phàn nàn với Kính Trung Quân vài câu, tuy nhiên bóng dáng Kính Trung Quân đã biến mất trong căn phòng này.
Căn phòng này cũng trong nháy mắt trở nên không có gì khác biệt với vẻ mục nát khó coi bên ngoài.
Biệt Vũ từ trong khung phục chế lựa chọn một chút, chọn ra một kỹ năng phục chế từ Đấu Thú Trường Bách Quỷ, những phong nhận sắc lẹm lấy Biệt Vũ làm trung tâm c.h.é.m ra bốn phía.
Phong nhận dễ dàng c.h.é.m những người giấy này thành từng mảnh giấy vụn, cùng với căn nhà này cũng bị phong nhận c.h.é.m toạc ra toàn bộ.
Gió âm lùa vào lỗ hổng, giọng nói lạnh lùng của Kính Trung Quân theo tiếng gió cùng truyền vào tai Biệt Vũ.
“Biệt Cơ Nguyệt, ta chờ lúc nàng bị dồn vào đường cùng rồi cầu xin ta...”
Nghe thấy động tĩnh, Trác Oanh từ trong sương mù dày đặc vội vàng chạy tới, nàng có chút kinh ngạc nhìn những mảnh vụn người giấy đang bò lồm ngồm dưới đất, sau đó nàng ngẩng đầu nhìn về phía Biệt Vũ:
“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?
Sao cô lại đột nhiên biến mất.”
Trong ký ức của Trác Oanh, chính là bọn họ cùng nhau đi vào Kính Phủ đã bị phế bỏ này, sương mù càng lúc càng dày đặc, Biệt Vũ đi theo nha hoàn áo xanh kia, gần như ngay lập tức, Biệt Vũ liền biến mất trong làn sương mù dày đặc đó.
Trác Oanh có thể cảm nhận được những sinh vật đang rục rịch trong làn sương mù dày đặc, nếu nàng tùy ý đi lại, có xác suất cực lớn sẽ gặp phải những sinh vật đó, mà trên người nàng không có bất kỳ v.ũ k.h.í phản kích nào.
May mắn thay Trác Oanh liền ở lại tại chỗ chờ đợi, không lâu sau, nàng liền cảm nhận được một trận d.a.o động linh lực mạnh mẽ và tiếng động kịch liệt, nàng chạy theo hướng đó lúc này mới nhìn thấy Biệt Vũ.
Biệt Vũ giải thích ngắn gọn:
“Ta và Kính Trung Quân nói chuyện không thành rồi.”
“Đã chuẩn bị sẵn sàng chạy trốn chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Biệt Vũ lục tìm trong túi gấm chiếc Kiếm Xa, may mà nàng để đề phòng sư tôn lén cưỡi Kiếm Xa xuống núi làm màu, thông thường là đặt Kiếm Xa vào trong túi gấm.
Trác Oanh suy nghĩ một chút, nàng đột nhiên nói:
“Hay là chúng ta chia nhau hành động đi?”
“Hửm?”
“Linh khí của tôi bị người của hội chợ đêm thu mất rồi, hiện tại tôi đi theo bên cạnh cô cũng chỉ làm liên lụy cô thôi...”
Trác Oanh nói:
“Cô hành động một mình, còn có cơ hội thoát thân.”
“Ngươi biết dùng kiếm không?”
Biệt Vũ đột nhiên hỏi.
Trác Oanh ngẩn ra, nàng theo bản năng trả lời:
“Biết dùng.”
Kiếm thuật gần như là hạng mục bắt buộc của mỗi một người tu tiên, trước khi nàng quyết định trở thành Nhạc tu, nàng cũng từng rất khổ công luyện kiếm.
Chỉ là kiếm kỹ của nàng không đạt được mức tinh diệu như Kiếm tu, cũng không thể thi triển được kiếm kỹ.
Biệt Vũ lấy Kiếm Xa ra, một chiếc Kiếm Xa bằng hàn thiết đầy uy nghiêm xuất hiện trên mặt đất trong làn sương mù dày đặc.
Trong lòng Trác Oanh nảy sinh vài phần ý nghĩ, Biệt Vũ chắc không phải định...?
Biệt Vũ xòe tay trái ra, trưng bày những linh kiếm được cắm đầy ắp phía sau Kiếm Xa.
“Chọn một thanh ngươi cảm thấy thuận tay dùng trước đi, đừng khách khí với ta.”
Biệt Vũ lộ ra một nụ cười nắm chắc phần thắng.
Khoảnh khắc này, hình tượng của Biệt Vũ trong lòng Trác Oanh càng đạt tới mức cao lớn chưa từng có.