“Luồng khí tức đầy áp lực tỏa ra trên lệnh bài này đích thực là quyền năng thuộc về Kính Trung Quân.”
Biệt Vũ đột nhiên nhỏ giọng nói:
“Hay là ta cứ nhắm về phía đám Quỷ tộc mà ngã giả vờ, như vậy có thể đổ thừa là Quỷ tộc cố ý chìa chân ra ngáng ta, sau đó ta có thể đi mách lẻo với Kính Trung Quân, nói là không nhớ rõ kẻ nào đã ngáng chân mình, thuận thế đem tất cả Quỷ tộc có mặt ở đây lôi ra c.h.é.m đầu hết sạch."
Giọng của Biệt Vũ không quá lớn, nhưng cũng không thể nói là nhỏ.
Ở đây ai nấy đều là Quỷ tu, thực lực dù cao thấp không đều, nhưng ngũ quan đã qua cường hóa vẫn có thể dễ dàng bắt trọn lời nói của Biệt Vũ.
Đám Quỷ tộc đứng ở phía trước nhất đang bao vây Biệt Vũ lập tức sợ hãi lùi lại, giẫm lên chân của Quỷ tộc phía sau, kẻ phía sau đó cũng chẳng dám phàn nàn gì, vội vàng lùi bước.
Đám Quỷ tộc lúc trước còn hừng hực khí thế, hung hăng bao vây Biệt Vũ, giờ đây lại như chim muông gặp kinh hãi, lùi ra một khoảng xa rồi chen chúc thành một đoàn, giống như tụ lại một chỗ thì có thể giảm bớt sự dè chừng và sợ hãi của họ đối với nàng.
Họ thừa hiểu, Kính Trung Quân g-iết họ dễ như bóp ch-ết một con kiến, dù có chạy đến đâu, Ngài cũng có thể không tốn chút sức lực nào mà tiêu diệt họ, bởi vì Kính Trung Quân là tồn tại toàn tri toàn thị.
Đám Quỷ tộc chỉ có thể tránh bị Kính Trung Quân c.h.é.m đầu từ gốc rễ, đó chính là tránh xa Biệt Vũ, không đi chọc giận nàng.
Biệt Vũ thong dong nghịch chiếc ấm trà nhỏ, dáng vẻ tùy ý đó lộ ra vài phần ác ý đối với Quỷ tộc, chẳng ai biết giây tiếp theo nàng sẽ hãm hại họ bằng cách nào.
Đã có thể nghĩ ra thủ đoạn hạ đẳng như “ngã giả vờ" để c.h.é.m đầu họ, nàng chắc chắn cũng có thể nghĩ ra những phương pháp khác để lấy mạng họ.
“Tiểu nhị."
Biệt Vũ cao giọng gọi.
Tên tiểu nhị trông giống như khỉ con (mã lâu) lập tức căng cứng người, mặt đầy vẻ kháng cự, ngay lập tức nảy sinh ý định xin nghỉ việc, nhưng sau khi bị ông chủ đẩy ra, hắn vẫn run rẩy bước về phía Biệt Vũ.
“Đại...
đại nhân, có gì sai bảo?"
Giọng điệu của tiểu nhị run rẩy, nịnh hót, không còn vẻ khắc nghiệt, trương cuồng như vừa nãy.
Đôi mắt dài hẹp lạnh lùng của Biệt Vũ chỉ liếc về phía tiểu nhị một cái, hắn liền “bùm" một tiếng quỳ xuống đất.
Trác Oánh:
“?"
Biệt Vũ:
“."
Cũng không đến mức đó chứ.
Nhưng hành vi của tiểu nhị khiến Biệt Vũ thấy hứng thú, dây thần kinh thích gây chuyện trong lòng nàng lại một lần nữa rục rịch.
Thế là Biệt Vũ nhướng mày, nàng kéo dài giọng, dùng ngữ khí tản mạn nhưng đầy đe dọa và ác ý nói:
“Tiểu nhị, cho ta một bát mì thịt bò.
Đừng cho hành lá."
Tiểu nhị rùng mình một cái, hắn luôn cảm thấy lời Biệt Vũ nói không phải là bát mì thịt bò, mà là một loại đe dọa nào đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu nhị sợ hãi lại cung kính gật đầu, sau đó vội vã chạy vào bếp sắp xếp nhà bếp làm mì thịt bò, hắn nhất định phải canh chừng nhà bếp làm mì, tuyệt đối không được cho hành lá, nếu không cả cái quán trọ này đều sẽ phải đền mạng.
Khi tiếng bước chân của điếm tiểu nhị biến mất trong quán trọ, nơi này hoàn toàn rơi vào sự im lặng quái dị, tất cả Quỷ tộc đều nhìn chằm chằm Biệt Vũ như gặp đại địch, lo lắng nàng sẽ tìm lý do nào đó để bức hại họ.
Gương mặt Trác Oánh che sau lớp mạng đen nhìn Biệt Vũ với vẻ sùng bái.
Biệt Vũ rõ ràng là một Nhân tộc, giờ đây lạc đến thành Ứng Tân này, không những không bị Quỷ tộc chia nhau ăn thịt, ngược lại còn có thể khiến Quỷ tộc kiêng dè nàng, sợ hãi nàng, nàng thậm chí không cần dùng đến v.ũ k.h.í, cũng có thể dựa vào lời nói và khí phách mà biến nguy thành an.
Nếu lúc này Biệt Vũ nói muốn mạng của mình, e là Trác Oánh cũng có thể không chút do dự mà giao cho nàng.
Khi bước đi trên phố của Quỷ tộc, nàng phát hiện đám Quỷ tộc xung quanh chỉ đặt ánh mắt lên người Biệt Vũ, mà chưa từng nhìn đến nàng.
Trác Oánh lập tức hiểu ra, chiếc nón lá mà Biệt Vũ bảo nàng đội có thể che giấu khí tức, khiến người ta không thể phân biệt được thân phận Nhân tộc của nàng.
Điều này khiến tâm trạng Trác Oánh phức tạp, nếu Biệt Vũ đội chiếc nón này, nàng ấy có thể tự do đi lại trong thành Ứng Tân, tiếp theo chỉ cần tìm được cách rời khỏi đây là được.
Tuy nhiên Biệt Vũ lại giao nón lá cho Trác Oánh, để bản thân mình đối mặt với nguy hiểm.
Nàng rất khó diễn tả, nhưng ngay cả trong giới tu tiên cũng hiếm thấy tu sĩ nào hoàn toàn xả thân vì người khác như vậy, huống chi Biệt Vũ lại có đầu óc tỉnh táo, trí dũng song toàn, chỉ riêng việc nàng dám lấy thân phận con người lộ diện trong địa bàn Quỷ tộc đã là điều Trác Oánh chưa từng thấy bao giờ.
Và Biệt Vũ không phải là kẻ hữu dũng vô mưu mà lộ diện, nàng dựa vào khí phách và khả năng kiểm soát cục diện của bản thân để nắm giữ toàn bộ tình thế trong tay, nàng khiến tất cả Quỷ tộc đều phải sợ hãi mình.
Biệt Vũ không biết Trác Oánh lại nghĩ nhiều như vậy, tế bào gây chuyện của nàng vẫn chưa hề tiêu tan.
Nàng chống tay lên má, đặt chén trà xuống, sau đó nhướng mí mắt cao giọng nói:
“Chúng ta đ-ánh cược một ván đi."
Không ai biết nàng đang nói với ai, nhưng tất cả Quỷ tộc đều biết, Biệt Vũ đang nói với mỗi người trong số họ.
“Cược xem trong mì thịt bò có hành lá hay không, nếu trong mì có hành lá, vậy thì những vị ở đây đều sẽ bị c.h.é.m đầu, nếu không có hành lá, vậy thì các vị thoát được một kiếp."
Biệt Vũ tự mình nói.
Nàng cũng chẳng quan tâm đến phản ứng của đám Quỷ tộc xung quanh, lúc này nàng chính là tên quân phiệt tà ác đó.
Chẳng mấy chốc, mì thịt bò được điếm tiểu nhị cẩn thận bưng lên bàn, hắn ghi nhớ kỹ yêu cầu của Biệt Vũ, không hề cho hành lá vào mì.
Khi đám Quỷ tộc xung quanh nhìn thấy bát mì thịt bò đó, cuối cùng họ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Biệt Vũ liếc nhìn bát mì trước mặt, nàng bỗng cười lạnh một tiếng, u ám mở miệng:
“Ta không ăn thịt bò."
Cùng với giọng nói của mình, nàng đ-ập mạnh xuống bàn đứng bật dậy, giống hệt một tên đại phản diện chuyên để nhóm nhân vật chính đến cày điểm kinh nghiệm.
Chính vì hành động này của Biệt Vũ.
Dây thần kinh vốn đã căng cứng của đám Quỷ tộc xung quanh hoàn toàn đứt đoạn, mặc dù bình thường Quỷ tộc họ cũng đê tiện âm hiểm, nhưng họ cũng không đê tiện như Biệt Vũ a.
Đám Quỷ tộc xô đẩy nhau, mang theo tiếng kêu sợ hãi, lăn lộn bò lết, chạy trốn thục mạng ra khỏi cửa, có kẻ bị giẫm đạp cũng không kịp kêu đau, bò cũng phải bò ra khỏi cái quán trọ này.
—— Giống như thể nếu họ chạy chậm một chút, trên trời sẽ rơi xuống một lưỡi đao vô hình c.h.é.m lìa đầu họ vậy.
Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, quán trọ này chỉ còn lại hai người Biệt Vũ và Trác Oánh.