“Lại còn là quả trứng sắp chui vào bụng nàng.”
Sau khi từ biệt lão đầu g-ầy gò, Biệt Vũ ôm quả trứng cùng Biệt Lâm đi về hướng ngược lại với dòng người, Biệt Vũ sớm đã không còn tâm trạng dạo phố, mất đi một nghìn linh thạch khiến nàng có chút buồn lòng.
Mặc dù một nghìn linh thạch này không phải là tiền của nàng.
Biệt Vũ nhìn về phía Biệt Lâm, trên khuôn mặt đầy vẻ tùy ý và tản mạn của Biệt Lâm hoàn toàn không nhìn ra vì sao Biệt Vũ lại im lặng.
Hắn thậm chí còn vô tội chớp chớp mắt với Biệt Vũ, sau đó mỉm cười.
Biệt Vũ thở dài một tiếng, sau đó hỏi:
“Nhị ca, huynh thích ăn trứng không?"
Ngặt nỗi vẻ mặt vô tội này của Biệt Lâm làm nàng không nỡ trút giận lên đầu hắn.
“Cũng tàm tạm, sao thế?"
“Lát nữa chúng ta đem quả trứng này đi chiên ăn."
Biệt Vũ tung tung quả trứng trên tay.
“Vừa vặn huynh một nửa ta một nửa."
“Oa."
Biệt Lâm kéo dài giọng.
“Chơi lớn vậy sao, Vũ nhi.
Quả trứng một nghìn linh thạch thượng phẩm, nói ăn là ăn.
Nhị ca đây là hưởng phúc của muội rồi."
Biệt Vũ không chút cảm xúc phối hợp với Biệt Lâm:
“Đúng vậy, chơi lớn mà.
Đại ca và cha đều không có phần ăn đâu."
“Nhưng mà cái này dường như là một quả trứng huyễn thú nhỉ."
Biệt Lâm quan sát quả trứng trên tay Biệt Vũ.
Biệt Vũ:
“Chẳng lẽ tu chân giới có cái hiệp hội bảo vệ môi trường, hiệp hội bảo vệ huyễn thú gì đó không cho phép tu chân giả ăn trứng huyễn thú sao?"
Biệt Lâm:
“Theo ta được biết, tu chân giới không có cái thứ đó."
Biệt Vũ nhún vai:
“Vậy là xong rồi, ăn là được."
Không biết nghĩ tới điều gì, Biệt Vũ quay đầu nhìn thoáng qua hướng gian hàng của lão đầu g-ầy gò, nhưng ở đó trống không, chẳng có gì cả.
Cứ như thể lão đầu g-ầy gò và gian hàng của lão chưa từng tồn tại vậy.
Nhưng Biệt Vũ biết chuyện vừa xảy ra tuyệt đối không phải là ảo giác, vị trí trống ra một mảnh đột ngột kia khiến nó trở nên lạc lõng với sự náo nhiệt xung quanh, nhưng dường như tất cả mọi người đều không nhận ra sự dị thường ở khu vực đó.
Điều này càng làm kiên định thêm ý nghĩ muốn nấu quả trứng này lên ăn của Biệt Vũ.
Quá kỳ lạ, quyết định ăn luôn quả trứng bị nghi là cơ duyên này.
Tuy nhiên, cuối cùng Biệt Vũ và Biệt Lâm cũng không thể thỏa mãn việc ăn quả trứng cổ quái kia.
Ngay lúc này, Biệt Vũ và Biệt Lâm đang trừng mắt nhìn quả trứng vừa nứt vỏ trước mặt, cũng như lắng nghe tiếng kêu yếu ớt phát ra từ bên trong vỏ trứng.
Bây giờ tình huống bày ra trước mắt Biệt Vũ và Biệt Lâm là như thế nào.
Trong gian bếp nhỏ của quán trọ, trên nồi hấp, trên vỏ trứng trông như vừa đào từ dưới đất lên, bẩn thỉu kia xuất hiện mấy vết nứt, trong đó một mảnh đã sụp xuống, từ trong lớp vỏ trứng đen kịt kia truyền đến một tràng tiếng kêu yếu ớt.
Nếu không phải Biệt Vũ và Biệt Lâm là tu tiên giả, thính lực tốt hơn người thường, e rằng bọn họ đều không nghe thấy âm thanh này.
Cùng với tiếng kêu yếu ớt truyền đến từ trong vỏ trứng còn có một luồng linh lực thuần túy và nóng bỏng, linh lực này thắp sáng linh đài trong c-ơ th-ể bọn họ.
Khiến bọn họ cảm thấy một sự nóng rực và nhẹ nhõm như vừa được ngọn lửa thanh lọc qua.
Biệt Vũ và Biệt Lâm nhìn nhau một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Biệt Vũ bắt đầu đổ lỗi:
“Đều tại huynh, Nhị ca."
Biệt Lâm rụt bàn tay đang định chạm vào vỏ trứng lại, không vì gì khác, hơi nước trong nồi hấp khá nóng.
Biệt Lâm không quay đầu lại hỏi:
“Tại sao?
Ta từ chối tiếp nhận bất kỳ lời vu khống vô căn cứ nào, ngay cả khi muội là muội muội ta cũng vậy.
Muội mau giúp nó mở vỏ đi, lát nữa là ngạt ch-ết đấy."
Biệt Vũ bĩu môi, nàng thọc đôi đũa dài vào trong nồi hấp chọc chọc vỏ trứng, đảm bảo chúng trở nên rời rạc và giòn hơn, từ đó thuận tiện cho thứ nhỏ bé bên trong phá vỏ chui ra.
“Lúc trước muội đã bảo là đ-ập ra làm trứng chiên, huynh cứ nhất định đòi ăn trứng hấp.
Thấy chưa, giờ thì nứt vỏ rồi.
Ta có thể ăn nó trong trường hợp không biết nó là một con gà con, nhưng bây giờ đã biết nó là gà con rồi, ta không cách nào ăn nổi."
Biệt Lâm không phục, hắn nghếch cổ nói:
“Nếu ta không nói ăn trứng hấp.
Muội cạch một cái, sẽ thấy th-i th-ể gà con.
Không những không được ăn trứng chiên, mà còn mất luôn một con gà con."
Biệt Vũ thở dài một tiếng, dùng đũa giúp con gà con đáng thương này phá vỏ trứng chui ra.
“Đây là một con gà con bình thường sao?
Ta chưa từng thấy gà con bình thường nào có vỏ trứng lớn như vậy, hơn nữa linh lực nó tỏa ra nướng ta có chút đau."
Con gà con này cuối cùng cũng gian nan chui ra khỏi vỏ trứng, nó có một lớp lông tơ màu xám ngắn ngủi, nó nằm bò trên l.ồ.ng hấp, một chút cũng không cảm thấy nhiệt độ bên dưới sắp hấp chín nó.
Nó há mỏ chim đang gặm nhấm vỏ trứng.
Biệt Vũ mơ hồ nhớ lại lý do mình mua quả trứng này là vì, máy phiên dịch hiển thị nó là một con gà tây (Fire Turkey).
“Không sao, nếu đã là gà tây, đợi nó lớn đủ rồi, lại đem nó đi ăn cũng là hợp lý."
Biệt Vũ nói.
“Ta chỉ nghe nói có một loại linh thú cần nhiệt độ cao để ấp, đó chính là Phượng Hoàng, nhìn thế này, lớp vỏ trứng giản dị của nó, quả thực giống hệt hình dáng trứng Phượng Hoàng ta từng thấy trên thư tịch."
Biệt Lâm nói.
Hai anh em đối thị một cái, lời nói của bọn họ đồng thời phát ra.
“Gà tây là cái gì?"
“Cái gì?
Thế mà không phải là gà tây."
Biệt Vũ vẻ mặt lộ rõ sự thất vọng, hoàn toàn không vì con gà con trước mặt là thần thú Phượng Hoàng mà cảm thấy vui mừng.
“……
Vậy Phượng Hoàng có thể ăn không?"
Biệt Lâm im lặng một lúc:
“Theo ta được biết, là không thể ăn."
Biệt Vũ tiếc nuối tắt ngọn lửa bên dưới l.ồ.ng hấp.
Đều là lỗi của trình duyệt IE, cái trình duyệt cổ lỗ sĩ này ngay cả phiên dịch máy cũng không phân biệt được gà tây và Phượng Hoàng.
Lúc này hệ thống không ngồi yên được nữa, nó phải lên tiếng thay cho trình duyệt IE, mặc dù trình duyệt IE đó chẳng có nửa điểm quan hệ với nó, đó là thứ do tâm cảnh của Biệt Vũ tạo ra, nhưng hệ thống là kẻ đã kết nối mạng cho tâm cảnh của Biệt Vũ.
Hệ thống lạnh lùng chỉ ra:
“Phiên dịch máy quét ra được là fire bird, dịch chính xác là hỏa điểu.
Là chính ngươi nhìn nhầm thành gà tây (fire turkey)."
Nó cũng không biết làm sao mà Biệt Vũ có thể nhìn hỏa điểu thành gà tây được, nó cảm thấy trong đó có lẽ ý nghĩ muốn ăn gà tây của Biệt Vũ chiếm phần lớn chủ quan.