“Giống như pháo hoa, con Phượng Hoàng được cấu thành từ ngọn lửa này hóa thành những tia lửa dư huy không hề nóng bỏng rơi xuống người mỗi một danh tu sĩ phía dưới, mang đến cho các tu sĩ sự an ủi ấm áp khó có thể miêu tả, cơn đau nhức của linh đài được ngọn lửa ấm áp này ch-ữa tr-ị, xoa dịu.”
Bọn họ không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Đây chính là sức mạnh chúc phúc tô sinh đến từ thần thú Phượng Hoàng, là một thụy thú như Phượng Hoàng và Thôn Quang thú giống nhau, không chỉ sở hữu sức mạnh chúc phúc, đồng thời cũng sở hữu linh lực hủy diệt.
Nó là thụy thú của hủy diệt và tô sinh.
Nhưng Phượng Hoàng hiện nay đã nhận chủ, đối với nhân tộc cũng không có ý căm ghét, tự nhiên sẽ không phóng ra sức mạnh hủy diệt.
Nhưng khi Phượng Hoàng cho rằng cần hủy diệt, nó mới có thể phóng ra.
Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, Thôn Quang thú dùng đôi đồng t.ử màu vàng kim kia nhìn chằm chằm Phượng Hoàng, nó phát ra tiếng gừ gừ.
Sau khi ngọn lửa tan đi, chú chim lửa với vóc dáng trở nên nhỏ nhắn sáp tới trước mặt Thôn Quang thú.
Hai con thần thú đang dùng ngôn ngữ của chúng để giao lưu, không có bất kỳ một người nào biết được bọn chúng đã trò chuyện những gì, nhưng từ tư thế của bọn chúng có thể nhìn ra được kết quả thảo luận của bọn chúng.
Phượng Hoàng bay về trên vai Biệt Vũ.
Mà Thôn Quang thú lại một lần nữa phát ra tiếng gầm gừ giận dữ, nó đang phát ra tiếng gầm tuyên chiến với những kẻ nhân tộc trước mắt.
“Cố lên Nhị ca, ta ủng hộ huynh."
Biệt Vũ tùy ý xua xua tay cổ vũ cho Biệt Lâm, sau đó nàng dừng lại một chút rồi lại nói:
“Thực sự đ-ánh không lại thì có thể gọi ta giúp một tay."
Biệt Lâm nhếch môi, cảm thấy muội muội quan tâm mình vô cùng đáng yêu.
Đương nhiên, hắn không cho rằng Biệt Vũ thực sự có thể làm được gì, mặc dù gần đây trong thành Vĩnh Dạ, gần như tất cả tu sĩ Nam Cảnh đều đã nhắc đến đại danh của Biệt Vũ.
Bọn họ nhắc đến những chuyện lớn mà Biệt Vũ đã làm trong gần một năm qua, Biệt Lâm cảm thấy tự hào vì muội muội của mình.
Hắn còn viết thư gửi về cho Biệt Kim, Biệt Vinh Hiên, để bọn họ xem Biệt Vũ hiện nay đáng tự hào dường nào.
Nhưng đối với những lời mà những người xuất hiện trước mặt hắn và chủ động nhắc đến Biệt Vũ này nói, hắn đều giữ một thái độ hoài nghi, hắn quá hiểu sức mạnh của lời đồn.
Hơn nữa những người này đại khái chỉ là muốn nịnh bợ Biệt gia mà thôi, cho nên Biệt Lâm cũng không để tâm đến lời của Biệt Vũ.
Thế là Biệt Lâm trả lời đầy tự tin, đồng thời hắn còn vung Thái A kiếm chặn đòn tấn công tiếp theo của Thôn Quang thú.
“Yên tâm đi tiểu muội.
Trời có sập xuống cũng còn có ca ca muội gánh vác, sao có thể để muội phải tốn sức."
Biệt Vũ nhún vai:
“Tốt nhất là như thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong câu này, Biệt Vũ liền điều khiển Hàn Thiết kiếm xa của nàng rời khỏi khu vực này, trước khi đi nàng còn nhớ điều khiển Hàn Thiết kiếm xa đón Sư tôn của nàng đi.
Các đại năng, trưởng lão có m-áu mặt của các tông môn đều phân tán ở đội hình hàng đầu của chiến trường, cũng chính là khoảng cách gần Thôn Quang thú nhất, hành động dùng một kiếm gây thương tích cho Thôn Quang thú của tiểu kiếm tiên Biệt Lâm khiến niềm tin của bọn họ tăng vọt.
Từng người một nhiệt huyết dâng trào, cứ như làm vậy là có thể dùng ra kỹ năng phối hợp vậy.
Thực ra vị trí an toàn bảo thủ hơn một chút là ở hàng thứ hai, thứ ba của trận chiến.
Nhưng đối với những đại năng, trưởng lão này mà nói, có rất nhiều thứ trong bí cảnh Phong Hùng đã không còn sức hút với bọn họ nữa, đối với tu vi của bọn họ cũng không còn giúp ích gì nữa.
Sự xuất hiện của con Thôn Quang thú này đối với bọn họ là niềm vui bất ngờ lớn nhất.
Cho nên bọn họ mới xông lên tuyến đầu của đội ngũ, chỉ có người góp sức nhiều nhất mới có thể đường hoàng chia được nhiều đồ hơn, ai cũng muốn trở thành người g-iết ch-ết Thôn Quang thú, dù cho bọn họ biết, điều này rất nguy hiểm.
Nhưng hiện giờ không phải có tiểu kiếm tiên Biệt Lâm thu hút thù hận cho bọn họ sao?
Lăng Vân Tông là môn phái gặp Thôn Quang thú sớm nhất, thương vong cũng là t.h.ả.m trọng nhất, hiện giờ những trưởng lão và đại năng còn ở lại đội hình hàng đầu cũng đều đã mang thương tích.
Nguyên nhân bọn họ không rút khỏi đội hình hàng đầu thứ nhất là không nỡ bỏ miếng mồi b-éo bở sắp đến tay này.
Thứ hai chính là vết thương bọn họ chịu nói nặng thì không tính là đặc biệt nặng, nhưng nói nhẹ, cũng không liên quan gì đến nhẹ, bọn họ rất khó thoát khỏi tầm mắt của Thôn Quang thú mà rút lui ra ngoài.
Trước đó các trưởng lão, đại năng của các môn phái khác muốn gượng thêm một ngụm khí để thoát khỏi phạm vi tấn công hàng đầu của Thôn Quang thú, lại bị Thôn Quang thú chớp thời cơ tấn công, ch-ết trong linh lực quang pháo tích tụ của Thôn Quang thú, đến một chút tro cũng không còn.
Hiện giờ những đại năng này đâu còn dám loạn động nữa, Thôn Quang thú là thần thú có linh trí, nó biết khi nào tấn công người khác là tốt nhất, bọn họ đang tàn m-áu mà ngự kiếm xông ra ngoài chắc chắn là b-ia đỡ đ-ạn di động.
Nhưng Biệt Vũ hiển nhiên không lo lắng mình sẽ bị Thôn Quang thú tấn công, thần thú Thôn Quang và Phượng Hoàng tuy không hề quen biết, nhưng bọn chúng cùng là thần thú, ít nhiều gì cũng sẽ nể mặt nhau vài phần.
Từ việc thần thú Thôn Quang từ đầu đến cuối đều không liếc nhìn Biệt Vũ lấy một cái là có thể nhìn ra được.
Thôn Quang thú đại khái cho rằng, đã là chủ nhân mà Phượng Hoàng lựa chọn, chắc chắn nhân phẩm không kém như những kẻ nhân tộc khác, không nên là đối tượng tấn công hàng đầu của nó.
Nếu tấn công Biệt Vũ, Phượng Hoàng tự nhiên sẽ từ trạng thái trung lập biến thành quan hệ thù địch, Phượng Hoàng không chỉ có sức mạnh tô sinh, nó đồng thời cũng sở hữu linh lực hủy diệt.
Thế là Thôn Quang thú quyết định vẫn nên nể mặt Phượng Hoàng một chút, chỉ cần Biệt Vũ không chủ động tấn công nó, nó liền tuyệt đối không chủ động tấn công Biệt Vũ.
Biệt Vũ ngồi trên Hàn Thiết kiếm xa của nàng, Hàn Thiết kiếm xa bá khí, toàn bộ tu tiên giả trong bí cảnh Phong Hùng đều đã nhìn thấy Hàn Thiết kiếm xa, nàng thong thả ung dung từ bên cạnh Thôn Quang thú ôm bàn phím ngồi kiếm xa đến vị trí của Chấp Vân Kiếm Tiên.
Chấp Vân Kiếm Tiên đang dựng kiếm, ánh mắt đầy nhuệ khí, người đang nỗ lực ngăn cản đòn tấn công của Thôn Quang thú, mỗi lần Thôn Quang thú nhảy lên rồi rơi xuống đều mang đến sự rung chuyển linh lực cực lớn, người không thể không vạch ra một luồng kiếm quang đ-ánh bật những linh áp đó trở về.
Kiếm quang hình thành một bức tường băng đứng trước mặt Chấp Vân Kiếm Tiên, những bức tường băng này đã xuất hiện vết nứt, có nghĩa là bọn chúng không thể chống đỡ được bao lâu.
Sau lưng Chấp Vân Kiếm Tiên là một số trưởng lão, đại năng bị thương của Lăng Vân Tông.
Biểu cảm của Chấp Vân vẫn lạnh lùng nhạt nhẽo như trước, nhưng bàn tay đang nắm Sương Tầm kiếm của người khẽ run rẩy, nhịp điệu hơi thở cũng đã sớm hỗn loạn, bạch y tựa tuyết của người bị m-áu tươi nhuộm đỏ không ít.
Người trước đó bị trảo khí đ-ánh trúng, ngũ tạng lục phủ suýt chút nữa bị xuyên thủng.