Ta Làm Tà Kiện Tiên Ở Tu Tiên Giới

Chương 243



 

“Ngươi đúng là dầu muối không vào."

 

Chính Dương chưởng môn nói.

 

“Ta thấy ông mới là đồ dầu muối không vào ấy."

 

Biệt Vũ cười lạnh, nàng đã nói rõ ràng đến thế rồi, sao lão chưởng môn này vẫn cứ khư khư một mực như vậy?

 

“Ông thử nghĩ xem, ta nhân cơ hội này xử lý cái gì mà Hội Trưởng lão Bí mật kia, rồi xử lý luôn đám trưởng lão cổ hủ tự phụ đó, ông chẳng phải vẫn là chưởng môn sao?

 

Hơn nữa ông sẽ không bao giờ phải nghe lệnh Hội Trưởng lão nữa, không cần phải làm cái danh chưởng môn bù nhìn đó nữa."

 

“Ta thật sự không hiểu nổi lý do vì sao ông cứ phải đối đầu với ta.

 

Lẽ nào ông cũng thèm khát con Thôn Quang Thần Thú này?

 

Thôi đi, ông biết mà.

 

Cho dù có thật sự g-iết được Thôn Quang để chia chác chiến lợi phẩm, thứ ông nhận được cũng chỉ là lông gà vỏ tỏi mà thôi.

 

Đồ tốt đều chui tọt vào túi của Hội Trưởng lão hết rồi!"

 

Chính Dương chưởng môn im lặng, lão hơi nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ về vấn đề mà Biệt Vũ vừa nêu ra.

 

Lão cảm thấy... những gì Biệt Vũ nói cực kỳ có lý!

 

Nếu có thể mượn cơ hội này trừ khử đám trưởng lão đang thao túng và hút m-áu Lăng Vân Tông, cũng giống như chim gõ kiến bắt hết sâu trong thân cây vậy.

 

Lăng Vân Tông chỉ có thể ngày càng tốt đẹp hơn.

 

Lăng Vân Tông những năm qua ngày càng suy sụp, chẳng phải chính là vì đám già kia đã vơ vét hết đồ tốt vào túi riêng hay sao?

 

Hậu bối có thiên phú không nhận được tài nguyên tốt, tu vi vì thế mà mãi không thăng tiến nổi.

 

Năm xưa Kiếm Tôn Biệt Lông vốn dĩ có thể dẫn dắt Lăng Vân Tông trở thành đệ nhất tông môn tiên giới, nhưng lại vì những quyết định sai lầm của Hội Trưởng lão Bí mật cùng đám trưởng lão tham lam sợ ch-ết trong tông môn mà phải bỏ mạng trên tiên ma chiến trường.

 

Nay Hội Trưởng lão lại định lặp lại bài cũ, dùng phương thức tương tự để phế bỏ Biệt Vũ, phế bỏ ngôi sao mới của Lăng Vân Tông.

 

Qua lời nhắc nhở này của Biệt Vũ, Chính Dương chưởng môn cảm thấy dường như mình đã ngộ ra rồi.

 

Đám già này rõ ràng là đang sợ hãi, sợ hãi rằng những ngôi sao mới này cuối cùng sẽ vượt mặt bọn họ.

 

Sự âm hiểm của bọn họ không cho phép bất kỳ ai vượt qua mình, dù là tu vi hay địa vị, bọn họ sợ hãi thế hệ trẻ.

 

Đây mới chính là nguyên nhân thực sự khiến Lăng Vân Tông ngày càng xuống dốc!

 

Thấy biểu cảm của Chính Dương chưởng môn chuyển từ nhíu mày không tán thành sang trầm tư, rồi dường như nghĩ ra điều gì đó mà trở nên phẫn nộ, linh lực vốn tràn đầy tính công kích hướng về Biệt Vũ của lão bắt đầu tán loạn, ngay cả Hám Thiên Chùy trong tay cũng lỏng đi nhiều, không còn ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu nữa.

 

Rõ ràng, Chính Dương chưởng môn lúc này đã buông bỏ ý định chiến đấu với Biệt Vũ.

 

Biệt Vũ chậm rãi chớp mắt, chuyện này là thế nào?

 

Vừa rồi nàng tung một cú xúc sắc thuyết phục đối với Chính Dương chưởng môn, và giờ là đại thành công sao?

 

“Ngươi nói có lý."

 

Chính Dương chưởng môn nhíu mày nói:

 

“Nhưng với tư cách là chưởng môn, bảo vệ tu sĩ Lăng Vân Tông là bổn phận của ta, không cần nói thêm nữa."

 

Nói xong câu đó, Chính Dương chưởng môn lao về phía Biệt Vũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chương 107 (Phần tiếp theo của chương 243):

 

“Biệt Vũ nheo mắt, chăm chú quan sát thế tấn công của Chính Dương chưởng môn.

 

Mặc dù lớp màn bảo vệ mà nàng viết ra thông qua việc thay đổi mã nguồn nhà phát triển có thể giúp nàng không bị Chính Dương chưởng môn làm hại.”

 

Nhưng nàng vẫn sẽ bị ảnh hưởng bởi những thay đổi của môi trường xung quanh do đòn tấn công của Chính Dương chưởng môn gây ra, dù sao nàng cũng không thể sửa đổi thuộc tính môi trường của đỉnh Triều Nhật trong môi trường nhà phát triển.

 

Nàng ôm bàn phím, chuẩn bị sẵn sàng né tránh và phản công, tuy nhiên khi đòn tấn công trông có vẻ hung hãn của Chính Dương chưởng môn sắp giáng xuống người Biệt Vũ, nó bỗng trở nên nhẹ tênh.

 

Biệt Vũ do dự một chút, dứt khoát không thèm tránh.

 

Đòn tấn công này rơi lên kết giới tạo ra một quầng sáng rực rỡ nhưng không khiến Biệt Vũ phải lùi lại lấy một bước.

 

Nhận ra điều gì đó, Biệt Vũ nhướng mày, nàng ngẩng đầu nhìn Chính Dương chưởng môn xuyên qua quầng sáng rực rỡ kia.

 

Chính Dương chưởng môn nhíu mày, vẻ mặt hung tợn, nhưng trong mắt lại không còn hung quang và sự quyết liệt như lúc nãy, rõ ràng Chính Dương chưởng môn đã đưa ra lựa chọn và quyết định của riêng mình.

 

Lão chọn phối hợp với Biệt Vũ để nhân cơ hội này xử lý Hội Trưởng lão Bí mật và một số trưởng lão sống quá lâu đến mức đầu óc lú lẫn, từ đó thực sự đưa Lăng Vân Tông thoát khỏi sự kìm kẹp của Hội Trưởng lão Bí mật.

 

Biệt Vũ hiểu ý liền phối hợp với Chính Dương chưởng môn, hai người cố tình khoa trương động tác, nhìn thì đ-ánh nh-au rất kịch liệt nhưng thực chất ngay cả một phần mười lực đạo cũng không dùng tới.

 

Phía dưới, những đệ t.ử không thuộc mục tiêu tấn công hàng đầu của Thôn Quang Thú đều trốn đi thật xa.

 

Biệt Vũ đã dặn Thôn Quang Thú từ trước, những đệ t.ử bị lợi dụng này, cùng với những phong chủ vừa lên tiếng bênh vực nàng lúc nãy đều không nằm trong mục tiêu tấn công ưu tiên.

 

Thôn Quang Thú có thể nhìn thấu tâm can chứa đầy ác ý và tham lam của những kẻ kia, mục tiêu ưu tiên hàng đầu của nó chính là đám người này.

 

Và thật trùng hợp, đám người này chính là những lão già tuổi cao sức yếu, thực lực không còn như xưa nhưng lại cực kỳ tham lam.

 

Không phải tất cả trưởng lão đều không có não, vẫn còn một bộ phận trưởng lão tuy tuổi tác đã cao nhưng vẫn giữ được sự sáng suốt nên không bị Thôn Quang Thú tấn công.

 

Rất nhanh, những trưởng lão và phong chủ không bị tấn công này đã nhận ra điều gì đó.

 

Dù sao bọn họ cũng đã chung sống với đám người kia hàng mấy trăm năm, tuy bình thường ai nấy đều tỏ vẻ hào phóng công chính.

 

Nhưng trong thâm tâm bọn họ đều biết rõ đám người đó thực chất là hạng người gì, chỉ là chưa bao giờ nói toẹt ra mà thôi.

 

Dù sao chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ.

 

Hơn nữa, chính những trưởng lão này đã liên danh sớ cáo lên chỗ Chính Dương chưởng môn, cứ khăng khăng cho rằng Thôn Quang Thú là thứ bọn họ có thể thuần phục, là thứ bọn họ có thể chia phần, ép Biệt Vũ phải giao Thôn Quang Thú ra, còn gây áp lực cho chưởng môn.

 

Giờ đây đám người này bị Thôn Quang Thú “chăm sóc đặc biệt" là vì sao, trong lòng bọn họ đều hiểu rõ mồn một.

 

Thôn Quang Thú rõ ràng là đứng về phía Biệt Vũ.

 

Một trưởng lão bị Thôn Quang Thú hất văng ra, kẹt vào giữa một cái cây, đang vật lộn cố gắng thoát ra.

 

Cú quật đuôi tiếp theo của Thôn Quang Thú chắc chắn sẽ biến lão thành đống thịt vụn.

 

“Lão Lý!

 

Ngươi ngẩn ra đó làm gì, giúp ta một tay mau!!"

 

Vốn dĩ đang đứng ngay cạnh vị trưởng lão bị kẹt trong cây đó, nhưng lại được Thôn Quang Thú né ra, Lý trưởng lão trầm tư giây lát, sau đó quay đầu đi thẳng.

 

“Ta chợt nhớ ra còn có chút việc, đi trước đây."

 

Đùa sao, ai mà biết giúp cái lão này xong có bị Biệt Vũ và Thôn Quang Thú thù dai hay không, Biệt Vũ này rõ ràng là đang thực hiện một cuộc đại thanh tẩy cho Lăng Vân Tông mà.