“Đệ t.ử Nhận Kiếm Phong lần lượt phát điện thoại cho từng người có mặt tại đó.
Mọi người đều có chút thụ sủng nhược kinh, món đồ này trông có vẻ rất đắt tiền, Biệt Vũ lại ra tay hào phóng như vậy.”
Chương 110 (Phần tiếp theo của chương 249):
“Phải sử dụng như thế này."
Uẩn Phong bấm vài cái đã làm màn hình điện thoại sáng lên, thấy điện thoại trong tay Uẩn Phong sáng lên.
Mọi người đều không nhịn được mà rướn người về phía trước để nhìn rõ cái 'hộp nhỏ' phát sáng trong tay Uẩn Phong.
“Uẩn phong chủ lại biết dùng món đồ này sao?
Mau dạy chúng ta với."
Một vị phong chủ cầm điện thoại của mình ghé sát vào hỏi Uẩn Phong.
Uẩn Phong cười sảng khoái:
“Ta không biết dùng nó đâu, Kiện Tiên bảo phải giữ sự thần bí, cho nên chẳng dạy ta cách dùng gì cả.
Ta chỉ biết cách khởi động nó thôi, vì lớp vỏ ngoài của chiếc điện thoại này là do ta rèn ra mà!"
Giọng điệu của lão có vài phần tự hào, kể từ khi Luyện Phong của bọn họ bắt đầu hợp tác với Biệt Vũ, nàng luôn có thể tạo ra không ít bất ngờ.
Vị trí cao nhất trên quầy trưng bày các sản phẩm rèn đúc của Luyện Phong đang treo mô hình phím bấm linh thạch mà Biệt Vũ nhờ làm năm xưa.
Có thể tưởng tượng được, Uẩn phong chủ cảm kích Biệt Vũ đến nhường nào vì đã giúp lão tiếp xúc với những thứ chưa từng thấy trước đây.
Khi Biệt Vũ đến tìm lão để rèn vỏ điện thoại, Uẩn phong chủ không nói hai lời đã đồng ý ngay.
Hơn nữa Biệt Vũ còn hứa sẽ ghi tên lão vào danh sách những người chế tạo.
Theo như cái bánh vẽ mà Biệt Vũ vẽ cho lão, lão sau này nhất định sẽ vang danh thiên hạ.
Khắc sâu tên tuổi của mình vào giới tu chân này.
“Ôi chao, cái hộp nhỏ này thật thú vị.
Bên trong chứa đầy những ánh sáng ngũ sắc này!"
Vị trưởng lão ngồi cạnh Uẩn phong chủ kinh ngạc nhìn vào điện thoại của lão.
“Còn có âm thanh nữa, chiếc hộp nhỏ này lại có thể phát ra âm thanh, nghe còn khá êm tai nữa."
“Tà Kiện Tiên làm sao mà nhét được tất cả những ánh sáng ngũ sắc đó vào trong hộp vậy, sao chúng không tan biến đi?
Chẳng lẽ đây là linh lực?"
“Kiện Tiên vừa nói món đồ này gọi là Tri Phủ mà?
Uẩn phong chủ, sao ngươi lại gọi nó là điện thoại thế?"
Một nhóm người đều hào hứng vây quanh Uẩn phong chủ, cố gắng nghiên cứu chiếc hộp trong tay lão.
Những phong chủ và trưởng lão trẻ hơn một chút thì đã tự mình nghiên cứu ra cách bật nguồn điện thoại rồi.
Dù sao trên điện thoại cũng chỉ có vài ba cái nút lồi ra, mò mẫm, bấm loạn lên thì cũng mở được thôi.
“Tri Phủ là tên của phần mềm hiện đang được cài đặt trong chiếc hộp nhỏ này, còn tên gọi chính thức của chiếc hộp nhỏ này là 'Điện thoại'."
Đường Vô Hám giải thích.
Thấy những vị trưởng lão và phong chủ vốn luôn điềm tĩnh, cao ngạo giờ đây vây quanh chiếc điện thoại như một đứa trẻ nhận được món đồ chơi mới lạ, Đường Vô Hám trong lòng có chút tự hào, đây là thứ mà lão và Biệt Vũ cùng nhau thiết kế ra.
Được rồi, phần lớn kỹ thuật đều do Biệt Vũ xử lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mong chờ lão hiểu được đống mã nguồn dày đặc, động chút là lên tới hàng chục vạn dòng kia là chuyện không thể nào.
Nhưng!
Lão đã cung cấp khung xương chính cho chiếc điện thoại, nếu không có Gỗ Thần Ký Ức của nhà lão, chiếc điện thoại này chắc chắn không thể làm ra được.
Vì vậy, Đường Vô Hám vẫn thấy tự hào về bản thân.
“Điện thoại, cái tên này nghe thật kỳ quái."
Đường Vô Hám nhún vai:
“Lúc đầu ta định đặt tên nó là 'Kham Kính', nhưng Kiện Tiên kiên quyết dùng cái tên điện thoại này."
Biệt Vũ lộ ra biểu cảm thâm sâu khó lường:
“Các ngươi không hiểu được hàm lượng vàng của hai chữ điện thoại này đâu, đây là cái tên vĩ đại nhất!"
Người cổ đại đương nhiên không hiểu rồi, đây là “meme" mà chỉ có mình Biệt Vũ hiểu được.
Giờ đây độc hành nơi dị giới, Biệt Vũ cũng chỉ có thể dùng cách này để ghi lại cuộc sống hiện đại mà mình hằng mong nhớ.
“Tiếp theo sẽ do trợ lý của ta, đối tác của ta là Đường phong chủ tới giới thiệu cho các vị cách sử dụng điện thoại và Tri Phủ."
Biệt Vũ nói.
Loại việc tốn công tốn sức này cứ giao cho Đường Vô Hám làm đi.
Đường Vô Hám hoàn toàn không biết Biệt Vũ vì chê phiền phức mới đùn đẩy cho lão làm.
Đường Vô Hám nghe thấy Biệt Vũ nhắc đến mình là đối tác, lão hơi tự hào ưỡn ng-ực, lão giơ điện thoại lên giới thiệu cách dùng điện thoại cho các trưởng lão và phong chủ xung quanh.
“Là như thế này vân vân và mây mây..."
Đường Vô Hám đã tiêu tốn không ít thời gian để dạy bọn họ cách dùng điện thoại, đại đa số những trưởng lão này đều không còn trẻ nữa.
Khả năng học hỏi của bọn họ đã giảm sút, nhưng may mắn là giới tu chân luôn coi trọng việc sống đến già học đến già, để sống lâu hơn, có được thọ mệnh dài hơn, bọn họ chỉ có thể không ngừng học tập và tu luyện.
Đường Vô Hám để dạy được bọn họ dùng điện thoại đã sớm khô cả cổ họng.
Nhưng lão không hề thấy mệt, ngược lại còn vô cùng hưng phấn.
Cảm giác mọi người đều phụ thuộc vào mình thật tuyệt vời.
Tiếp theo, sẽ do bọn họ dạy lại cách dùng điện thoại cho các đệ t.ử.
Biệt Vũ đã bảo Chính Dương sắp xếp, đảm bảo mỗi một đệ t.ử của Lăng Vân Tông đều nhận được điện thoại.
Biệt Vũ thì phụ trách hướng dẫn các đệ t.ử Nhận Kiếm Phong dùng điện thoại, đệ t.ử Nhận Kiếm Phong từng được Biệt Vũ chỉ dạy về chuyển đổi hệ nhị phân nên đầu óc nhảy số rất nhanh, chẳng mấy chốc đã học được cách dùng điện thoại.
Không chỉ đệ t.ử Lăng Vân Tông, dựa vào thân phận người nhà họ Biệt của mình, Biệt Vũ không quên hành hạ những người thân của nàng để họ cũng cầm điện thoại, phân phát cho mỗi đệ t.ử nhà họ Biệt.
Đồng thời cũng gửi không ít tới các danh môn tiên gia có quan hệ khá tốt.
Nhưng đối với những danh môn tiên gia này, Biệt Vũ sẽ không khách khí như vậy, một đại gia tộc cũng chỉ được chia cho khoảng mười mấy chiếc điện thoại mà thôi.
Các danh môn tiên gia rất sẵn lòng nể mặt nhà họ Biệt và Biệt Vũ này, ồ không, đối với họ mà nói, không phải họ nể mặt nhà họ Biệt.
Mà là nhà họ Biệt nể mặt họ, việc này đủ để khiến họ thụ sủng nhược kinh khi nhận ra nhà họ Biệt vẫn còn rất coi trọng mình.
Các tiên môn nhận được điện thoại từ nhà họ Biệt hận không thể nói cho cả thế giới biết rằng họ nhận được ân huệ của nhà họ Biệt và Biệt Vũ.
Kể từ khi Biệt Vũ thu phục Thần thú Thôn Quang mà không tốn chút sức lực nào, danh tiếng của nàng đã vang dội khắp giới tu tiên.
Nếu không phải vì nhà họ Biệt từ chối bất kỳ ai đến cầu hôn Biệt Vũ, thì số lượng người đến cầu hôn e là đã đạp nát cả ngưỡng cửa nhà họ Biệt từ lâu rồi.
Đệ t.ử Lăng Vân Tông giờ đây đều là người của Biệt Vũ, đối đãi với người của mình, Biệt Vũ tự nhiên là hào phóng, nàng sẵn lòng mỗi người một chiếc.