Ta Làm Tà Kiện Tiên Ở Tu Tiên Giới

Chương 264



 

“Chỉ có thể nói gừng càng già càng cay, phản ứng của Chúc Trầm rất nhanh.

 

Hắn lập tức dùng nội lực bức lui thanh linh kiếm đang đ-âm thẳng vào tim mình.

 

Nhưng đòn tấn công của Ứng Tu Nhan quá đột ngột, Chúc Trầm không thể hoàn toàn bức lui nó.”

 

Mũi kiếm đ-âm vào c-ơ th-ể Chúc Trầm, nhưng không thể tiến thêm một bước nào nữa.

 

Nội lực hùng hậu của Chúc Trầm chặn đứng thanh kiếm, cứng rắn dừng nó lại.

 

Tình trạng đôi bên giằng co không dứt không kéo dài quá lâu.

 

Chúc Trầm dùng nội lực bức lui Ứng Tu Nhan, cả hai lùi lại hai bước.

 

Không đợi Chúc Trầm điều chỉnh trạng thái, Ứng Tu Nhan đã lại cầm kiếm áp sát.

 

Nhưng Chúc Trầm không còn trạng thái kinh hãi vì bị đ-ánh úp bất ngờ như vừa rồi nữa.

 

Hắn rút bản mệnh linh kiếm của mình ra tích cực ứng chiến.

 

Cùng lúc đó, Chúc Trầm cũng không quên ném cho Biệt Vũ ánh mắt đầy căm hận và phẫn nộ.

 

“Biệt Cơ Nguyệt!

 

Ngươi dám phản bội ta!

 

Ngươi dám dẫn sát thủ vào phủ Thành chủ, uổng công ta tin tưởng ngươi như vậy!

 

Ta phải xé xác tên sát thủ này ra trước!

 

Sau đó đem ngươi treo lên cổng thành thị chúng!”

 

Chúc Trầm gầm lên với Biệt Vũ, đồng thời hắn vẫn đang chiến đấu với Ứng Tu Nhan.

 

Đáng ghét là Biệt Vũ lại lừa hắn đuổi hết tất cả mọi người trong phủ đi, lẽ ra hắn nên g-iết ch-ết rồi ăn thịt cái kẻ nhân tộc đáng ch-ết này từ sớm mới phải.

 

Biệt Vũ kéo một chiếc ghế ngồi xuống, nàng lấy tư thế cao cao tại thượng lại vô cùng thong thả nói:

 

“Trong thời gian ngươi lãnh đạo thành Ứng Tân, KPI của thành Ứng Tân không đạt tới dự tính ban đầu của ta.”

 

“Điều này nghĩa là gì?

 

Nghĩa là ngươi không phải là một Thành chủ có lợi cho sự phát triển của thành Ứng Tân.

 

Sự tồn tại của ngươi chỉ làm chậm tiến độ phát triển của thành Ứng Tân, nếu để những người khác trong thành biết chính ngươi là kẻ kéo lùi tiến độ phát triển của thành phố, ngươi thấy họ có nghĩ ngươi đáng ch-ết không?”

 

Biệt Vũ lạnh lùng nói.

 

“Trong khu vườn của ta không dung thứ cho phế vật.”

 

Biệt Vũ nói.

 

Nàng nhìn về phía Ứng Tu Nhan, Ứng Tu Nhan ra chiêu tàn độc lại quyết đoán, toàn bộ đều nhằm vào những chiêu trí mạng.

 

Mỗi chiêu mỗi thức này đều tràn ngập hận ý đối với Chúc Trầm.

 

“Ngươi đừng quên lúc đầu là ai đã để một kẻ nhân tộc sống như súc vật như ngươi được sống cao cao tại thượng trong thành!”

 

Chúc Trầm nói.

 

Thanh niên đội nón lá trước mắt này ra tay quyết đoán nhanh gọn, trong mỗi chiêu thức đều ẩn chứa vài phần quen thuộc khó hiểu.

 

Hắn chắc chắn đã từng thấy kiếm pháp này ở đâu đó, nhưng Chúc Trầm không thể vừa đối phó chiến đấu vừa phân tâm suy nghĩ xem mình đã thấy kiếm pháp này ở nơi nào.

 

Biệt Vũ trợn trắng mắt:

 

“Đừng quên ta là người chiến thắng duy nhất của Bách Quỷ Dạ Hành, quang minh chính đại đi lại trong thành Ứng Tân.”

 

Biệt Vũ lộ ra vẻ mặt đầy hứng thú nói:

 

“Đúng rồi.

 

Ngươi có thấy cảm giác gì quen thuộc không?”

 

“Phản bội.

 

Ngươi đã từng phản bội ai chưa?”

 

Lời của Biệt Vũ giống như tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào đầu Chúc Trầm, những ký ức đã ch-ết bắt đầu tấn công Chúc Trầm, trong chớp mắt, Chúc Trầm nghĩ tới điều gì đó.

 

Hắn giơ kiếm không ngừng đỡ lấy những đường kiếm Ứng Tu Nhan đ-âm tới, đồng thời, cuối cùng hắn cũng nhận ra tại sao mình thấy kiếm kỹ này quen mắt rồi.

 

Đây là độc môn kiếm pháp của Ứng gia.

 

Sở dĩ hắn thấy quen thuộc nhưng không nghĩ ra, chính là bởi vì kể từ khi hắn t.h.ả.m sát Ứng gia thì kiếm pháp Ứng gia đã không còn tồn tại nữa....

 

Vậy hiện tại người sử dụng kiếm pháp Ứng gia này là ai?

 

Hắn đến tìm mình, tự nhiên là vì báo thù mà tới.

 

Là ai chứ?

 

Ai là kẻ lọt lưới đó.

 

Đạo tâm của Chúc Trầm bị xung kích có chút bất ổn, linh đài cũng truyền tới một trận đau đớn, hắn điều tức ổn định linh đài nhìn về phía thanh niên đội nón đen trước mắt.

 

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

 

Chúc Trầm quát lớn hỏi:

 

“Tại sao lại biết Ứng gia kiếm pháp này?”

 

“Ta là người lấy mạng ngươi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói như vậy, Ứng Tu Nhan vẫn dùng một tay vén chiếc nón lá đen trên đầu xuống.

 

Sát khí thuộc về Quỷ tộc phả vào mặt, mang theo sự căm hận và sát ý nồng đậm.

 

“Đã lâu không gặp, Chúc thúc thúc.”

 

Ứng Tu Nhan gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra mấy chữ này.

 

Chúc Trầm chỉ hơi kinh ngạc trợn to mắt, hắn rất nhanh đã thoát khỏi sự kinh ngạc đó, hắn cười lạnh một tiếng:

 

“Khá khen cho tiểu t.ử ngươi, lúc đầu thế mà lại không thể g-iết ch-ết ngươi cùng lúc luôn.

 

Xem ra e rằng cả Ứng gia đã che chắn cho ngươi, còn g-iết con của quản gia giả làm ngươi, ngươi mới có thể trốn thoát được nhỉ.”

 

Mạng của Ứng Tu Nhan cũng thật lớn, Chúc Trầm rõ ràng nhớ hắn đã đ-âm Ứng Tu Nhan một kiếm.

 

Một kiếm đó dù không thể g-iết ch-ết Ứng Tu Nhan thì cũng tuyệt đối khiến Ứng Tu Nhan trọng thương.

 

Lúc đó Ứng Tu Nhan chỉ là một cậu bé tu vi thấp kém.

 

Chúc Trầm làm sao nghĩ tới được, tiểu t.ử này thế mà lại mang theo vết thương kiếm mà sống sót và trốn thoát đến nhân gian, giờ đây còn có cơ hội một lần nữa đứng trước mặt mình.

 

Điều này thực sự...

 

Khiến người ta khó chịu.

 

Ứng Tu Nhan lạnh lùng nhìn Chúc Trầm:

 

“Ta trốn thoát như thế nào đối với ngươi không quan trọng, ngươi chỉ cần biết, ta từ địa ngục bò lên gánh trên vai mạng sống của bao người Ứng gia, nhất định phải lấy mạng ngươi để báo thù cho Ứng gia.”

 

Chúc Trầm cười lạnh:

 

“Nói thì hay lắm.

 

Ngươi có thể trốn thoát lần thứ nhất, lần thứ hai chưa chắc đâu.

 

Ngươi nói xem ngươi nhất định phải quay lại làm gì?

 

Cứ ở nhân gian kéo dài hơi tàn thêm vài trăm năm nữa, còn có thể giữ lại huyết mạch của Ứng gia các ngươi.”

 

“Lần này trở lại, ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi thêm cơ hội trốn thoát nào nữa.”

 

Ứng Tu Nhan hít sâu một hơi, hắn không thể nào kiềm chế cơn giận và sự thống hận sắp nuốt chửng lấy mình nữa.

 

Nhưng hắn vẫn gắng gượng ép xuống cơn thịnh nộ muốn lập tức xé xác Chúc Trầm thành từng mảnh kia.

 

Hắn nhìn khuôn mặt vặn vẹo khắc nghiệt này của Chúc Trầm, chồng khít lên khuôn mặt luôn cười ôn hòa của Chúc thúc thúc trong thời thơ ấu của mình.

 

“Ta muốn biết, Ứng gia chúng ta, phụ thân ta không bạc đãi ngươi, tại sao ngươi lại nhẫn tâm hạ thủ với họ?!

 

Phụ thân là người bạn quen biết mấy trăm năm của ngươi mà!

 

Sao ngươi có thể ra tay độc ác như vậy?!”

 

Ứng Tu Nhan hỏi, hắn đang nỗ lực khống chế sự run rẩy trong giọng nói.

 

Hắn không buông bản mệnh linh kiếm trong tay xuống, nhưng cũng tạm dừng động tác tấn công.

 

Chúc Trầm lộ ra một nụ cười vặn vẹo đầy ác ý, hắn nóng lòng muốn nói cho Ứng Tu Nhan biết tại sao.

 

“Bởi vì các ngươi đều là lũ ngu, phụ thân ngươi là một tên ngu.

 

Lúc đầu ta đã khuyên hắn đừng ở bên nhân tộc, hắn nhất quyết muốn ở bên mẫu thân ngươi.

 

Mẫu thân ngươi cũng là kẻ ngu, rõ ràng là nhân tộc lại bất chấp tất cả gả vào Quỷ tộc.”

 

“Và để bảo vệ cũng như nịnh bợ mẫu thân ngươi, phụ thân ngươi gần như đã tiêu sạch toàn bộ tài lực của phủ Thành chủ.”

 

“Hắn cũng căn bản không muốn làm Thành chủ thành Ứng Tân này, đã không muốn làm, vậy chi bằng để ta làm!”

 

“...

 

Chỉ vì cái này, mà ngươi phải g-iết cả nhà chúng ta sao?”

 

Ứng Tu Nhan kìm nén sự run rẩy trong thanh âm.

 

“Đúng vậy.”

 

Chúc Trầm nói.

 

Hắn vốn dĩ không phải hạng tốt lành gì, dù Ứng gia đối xử với hắn rất tốt cũng vô dụng.

 

Hắn quá khao khát trở thành Thành chủ thành Ứng Tân rồi, mà nếu không tiêu diệt sạch Ứng gia, thì vị trí Thành chủ này v-ĩnh vi-ễn không đến lượt hắn làm.

 

Cho nên hắn đã ra tay với Ứng gia vào một đêm trăng thanh gió mát, Ứng gia hoàn toàn không đề phòng hắn, thu-ốc hắn hạ gần như khiến mỗi người Ứng gia đều trúng chiêu, huống hồ Ứng gia cũng không ngờ Chúc Trầm còn dẫn theo không ít trợ thủ.

 

Các Quỷ vương đối với chuyện này đều hiểu rõ trong lòng, nhưng họ căn bản không quan tâm ai là Thành chủ, bởi vì dù ai là Thành chủ cũng sẽ không ảnh hưởng đến địa vị của họ ở thành Ứng Tân.

 

“Và ta cũng sẽ không cho phép ngươi đoạt lấy vị trí Thành chủ mà ta vất vả lắm mới có được hiện nay.

 

Ngươi lẽ ra phải ch-ết cùng với người nhà của ngươi từ sớm rồi!”

 

Ứng Tu Nhan thở hắt ra một hơi, hắn không còn cách nào khống chế bản thân không quỷ hóa nữa.

 

Những vết rạn nứt màu đen xuất hiện trên khuôn mặt tuấn tú của hắn, tròng trắng mắt cũng hoàn toàn chuyển sang màu đen.

 

Sát khí quẩn quanh trên bản mệnh linh kiếm của hắn.

 

Hắn ngước mắt, trong đôi mắt ch-ết ch.óc đầy oán khí và sát khí.

 

Ứng Tu Nhan hoàn toàn quỷ hóa rồi, giờ đây hắn đã không còn nhìn ra đặc điểm nào của nhân loại nữa.

 

Chúc Trầm đã đốt cháy cơn giận của Ứng Tu Nhan.