“Đây là điện môn của Khám Tinh Điện.
Hiện giờ chỉ có một mình Khám Tinh Quân canh giữ ở trong Khám Tinh Điện kia, giống như đang canh giữ những tư tưởng phong kiến cổ hũ của thế hệ trước.
Mặc dù Thiên đạo từ lâu đã không còn đáp lại tiếng gọi, ông ta vẫn thực hiện trách nhiệm với tư cách là người Khám Tinh.”
Nhưng bầu trời vẫn rực rỡ ngàn sao.
Nhớ lại những chuyện gặp phải ở Biệt gia gần đây, cùng với sự hoài nghi của chính mình.
“Phủ Bội Tiên Quân ông ấy... vẫn đang bế quan?"
Biệt Vũ vờ như vô ý hỏi.
“Tu chân giới này hiện giờ đối với Phủ Bội Tiên Quân mà nói cũng chỉ là giấy trắng mực đen, từ lâu đã không còn sức hấp dẫn."
Chấp Vân Kiếm Tiên cảm thán nói:
“Cũng chỉ có bế quan là có thể g-iết thời gian thôi."
Trước khi ông trở thành phong chủ của Nhận Kiếm Phong, ông cũng chỉ quen thuộc ba người.
Sư tôn Biệt Lũng, Phủ Bội Tiên Quân Biên Ứng.
“Ồ."
Biệt Vũ tùy ý đáp một tiếng, sau đó nàng lại mở miệng hỏi:
“Sư tôn và Phủ Bội Tiên Quân rất thân sao?"
“Cũng không tính là thân thiết."
Chấp Vân Kiếm Tiên lắc đầu, ngẩng đầu uống một ngụm Lê Hoa nạm.
“Chỉ có thể coi là cố nhân, trên Nhận Kiếm Phong này người có liên hệ với Biệt Lũng Kiếm Tôn cũng chỉ còn lại Phủ Bội Tiên Quân."
Phủ Bội Tiên Quân và Biệt Lũng Kiếm Tôn có thời gian chung đụng nhiều hơn, hiện giờ cố nhân không còn.
Phủ Bội Tiên Quân cũng không thường xuyên xuất quan, chỉ thỉnh thoảng hai người sẽ tụ tập uống trà, thưởng r-ượu.
Nhưng đề tài giữa bọn họ không nhiều.
Trong hầu hết các trường hợp, hai người cũng chỉ im lặng tự làm việc của mình.
“Bản tọa và hắn không thường trò chuyện, chỉ thỉnh thoảng thưởng trà ngắm hoa, tận hưởng cảm giác gió lướt qua da thịt."
Chấp Vân Kiếm Tiên nghĩ nghĩ rồi trả lời:
“Phủ Bội Tiên Quân rất có hứng thú với con, sau khi con đến Nhận Kiếm Phong, chúng ta ngược lại đã xoay quanh con mà trò chuyện không ít."
Động tác nâng chén của Biệt Vũ khựng lại một chút, sau đó nàng lại tỏ ra như không có việc gì giơ chén lên chỉ về phía mặt trăng, thầm lặng kính ánh trăng một cái.
Nàng tùy ý hỏi:
“Ồ?
Ta có thể khiến Phủ Bội Tiên Quân có hứng thú, thật khiến người ta vinh hạnh."
“Con chớ có tự coi nhẹ mình."
Chấp Vân Kiếm Tiên nói:
“Con rất ưu tú, thậm chí còn ưu tú hơn cả Biệt Lũng Kiếm Tôn năm đó."
Biệt Lũng Kiếm Tôn thiên phú kinh người, nhưng vẫn bị ràng buộc dưới tư duy cố hữu của tu tiên giả này, sự trưởng tại của ông có lẽ đáng kinh ngạc nhưng chưa từng vi phạm quy tắc.
Biệt Vũ thì hoàn toàn khác, mỗi một lần trưởng thành của nàng đều đang đ-ập tan tư duy cố hữu và tam quan của tu chân giả.
“Ta muốn biết các người đã nói chuyện gì liên quan đến ta."
Biệt Vũ hỏi bằng giọng điệu thản nhiên nhất, giống như câu hỏi của nàng chỉ xuất phát từ sự hiếu kỳ, chứ không phải vì bất kỳ nguyên nhân nào khác.
Chấp Vân Kiếm Tiên trả lời:
“Chỉ là một vài chuyện vặt vãnh thôi."
“Thì ra là thế."
Biệt Vũ bỗng nhiên mở miệng nói:
“Nói đi cũng phải nói lại, hiện giờ Tiên Quân đã sớm đứng đầu tu chân giới, mà ta nghe người khác nói, Tiên Quân đã sớm có thể bước vào tiên cảnh, vậy mà mãi không vào, đây là tại sao?"
Chấp Vân Kiếm Tiên thở dài:
“Điều này bản tọa cũng không rõ, có điều Tiên Quân đúng là đã có thể phi thăng nhập cảnh rồi."
“Vậy ông ấy còn cần bế quan?"
Biệt Vũ sắc bén chỉ ra.
Nếu Phủ Bội Tiên Quân đã đạt tới cảnh giới phi thăng, hiện giờ tiếp tục bế quan đã sớm cưỡng ép phi thăng, nhưng hiện nay chuyện này lại không hề xảy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chấp Vân Kiếm Tiên ngẩn người một chút, trong mắt ông lóe qua một tia suy tư.
Đúng như lời Biệt Vũ nói.
Vậy...
Phủ Bội Tiên Quân thực sự đang bế quan sao?
Hay là nói ông ta có chấp niệm cản trở việc phi thăng, lúc này mới không thể không bế quan tu luyện?
Trong lòng Biệt Vũ đã hiểu rõ.
Khám Tinh Quân Biên Ứng này quả nhiên có vấn đề.
Thế là Biệt Vũ đứng dậy:
“Sư tôn, con muốn vào Khám Tinh Điện này xem thử."
“Chớ có làm phiền Phủ Bội Tiên Quân."
Chấp Vân Kiếm Tiên nói.
Biệt Vũ nói như thật:
“Nếu Tiên Quân thực sự gặp phải trở ngại gì, con hiện giờ có kinh nghiệm như vậy, nhất định có thể giúp ông ấy vượt qua khó khăn."
“Con đến Nhận Kiếm Phong lâu như vậy rồi, dẫu sao cũng là thân truyền đệ t.ử của ngài.
Hiện giờ cả Lăng Vân Tông cũng nằm trong tầm kiểm soát của con, Khám Tinh Điện này đương nhiên cũng tính là trong đó."
Biệt Vũ mặt dày nói:
“Con chỉ đi xem thử thì có làm sao."
Chấp Vân Kiếm Tiên thở dài một tiếng:
“Vậy bản tọa sẽ đi cùng con vậy."
Hai người đi về phía ngọc môn, Chấp Vân Kiếm Tiên gõ nhẹ vào vòng cửa trên ngọc môn.
“Phủ Bội Tiên Quân, có chuyện quấy rầy rồi."
Tuy nhiên bên trong cửa không có lấy một chút phản hồi, trước đây Chấp Vân Kiếm Tiên tìm Phủ Bội rất nhanh sẽ nhận được phản hồi từ bên trong.
Biệt Vũ suýt chút nữa thì cười, nàng biết tại sao Phủ Bội Tiên Quân không thể lập tức phản hồi.
Bởi vì Phủ Bội lúc này đang ở Côn Luân đấy.
Biệt Vũ còn gì mà không hiểu nữa chứ, người hiểu rõ năng lực của Biệt Vũ, người có thể lặng lẽ lẻn vào Lăng Vân Tông mà không bị bất kỳ ai nghi ngờ.
Người lại hiếm khi xuất hiện trong tầm mắt của mọi người còn có ai đây, chỉ còn lại Phủ Bội Tiên Quân.
Phủ Bội à, Phủ Bội.
Lúc đầu Biệt Vũ chỉ nhắm vào cái tên này nghe rất giống phản diện, không ngờ tên âm gian này đúng thực là phản diện nha.
Hắn đã đẩy thuyền cho sự phát triển của tình tiết trong nguyên tác.
Khám Tinh Quân cuối cùng ban cho nam chính Trảm Ma Kiếm, Trảm Ma Kiếm là thanh kiếm duy nhất có hiệu quả đặc thù đối với Ma tôn Biệt Lâm...
Còn có vẻ mặt chấn động lại như đã hiểu ra của Biệt Lâm khi ch-ết dưới Trảm Ma Kiếm...
Thật khiến người ta phải suy nghĩ mà sợ hãi.
“Nếu hôm nay Tiên Quân không có ở đây, vậy chúng ta rời đi thôi."
Biệt Vũ vờ như không để ý nói:
“Năm đó con muốn bái nhập Nhận Kiếm Phong chính là vì đã được chiêm ngưỡng dáng vẻ tiên nhân của Phủ Bội Tiên Quân ở Côn Luân."
Nghe lời Biệt Vũ nói, Chấp Vân Kiếm Tiên nghi ngờ cau mày....
Phủ Bội Tiên Quân không hề luôn ở trong Khám Tinh Điện bế quan như lời ông ta nói.
Chương 125
Sau khi từ biệt Chấp Vân Kiếm Tiên, Biệt Vũ dùng thông tấn phù gọi cho Biệt Lâm một chút.
Thông tấn phù qua mười mấy giây mới được kết nối.
Biệt Lâm ở tận Côn Luân giọng nói nghe có vài phần khàn khàn và tiếng thở dốc, hắn trước khi nhận thông tấn phù đang luyện kiếm.
“Tiểu muội, đây là nhớ nhị ca rồi?"
Nhưng điều này không ngăn cản được việc Biệt Lâm sau khi nghe thấy tiếng gọi của thông tấn phù, việc đầu tiên chính là mồm mép tép nhảy.
Biệt Vũ đứng bên vách đ-á, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị gió thổi vào hẻm núi, nhưng lúc này nàng rất tận hưởng cảm giác gió cuốn theo hoa lê bay lượn.
Hơn nữa nàng còn có lý do để không về động phủ nghỉ ngơi.