“Thực tế, bọn họ đều biết viện quân có lẽ sẽ không đến.”
Bọn họ biết hiện tại nhân gian sớm đã là một mảnh sinh linh đồ thán, nhưng khi bọn họ nhận được tín hiệu cầu cứu từ nhân gian, vẫn không cách nào ngó lơ những tộc nhân phàm trần vô tội này.
Cho nên lần này rời khỏi tông môn, bọn họ đã đặc biệt rủ thêm mấy vị sư huynh, sư tỷ tu vi không thấp cùng đi.
Vốn dĩ dự định đón được những người cầu cứu kia sẽ lập tức quay trở về tu chân giới.
Nhưng không ngờ đây lại là cái bẫy do Yêu tộc giăng ra, Yêu tộc cố tình để lại hai người phàm yêu cầu bọn họ gửi tín hiệu cầu cứu tới tu tiên giới, sau khi thành công dẫn dụ được mấy vị tu chân giả này ra, Yêu tộc tàn nhẫn g-iết ch-ết hai người phàm kia.
Tiếp đó đám Yêu tộc này triển khai cuộc vây sát đối với mấy vị tu chân giả này, bọn chúng đều là Miêu yêu (yêu mèo), mang theo bản tính xấu xa bẩm sinh của loài mèo.
Bọn chúng thích đùa giỡn con mồi, giống như mèo vờn chuột vậy, không ngừng hù dọa mấy tu chân giả này, bọn chúng đã vây sát mấy vị tu chân giả ròng rã ba ngày trời.
Cuối cùng tu chân giả trong cuộc vây bắt chỉ còn lại hai người, chính là đôi nam nữ tu đang bị đám Miêu yêu bao vây trước mắt.
Đám Miêu yêu đầy hứng thú nhìn hai nhân tu, thỉnh thoảng bọn chúng lại làm ra tư thế tấn công để hù dọa hai người, mà nam tu căn bản không thể từ trong vô số động tác của đám Miêu yêu đoán ra được kẻ nào mới thực sự là kẻ tấn công hắn.
Nữ tu chính là bị trọng thương trong những đợt tấn công như vậy.
“Sư huynh..."
Giọng nói của nữ tu yếu ớt như sợi tơ, khóe mắt nàng vương lệ, trong mắt là một mảnh bi ai và quyết tuyệt.
“Muội biết viện quân sẽ không tới đâu.
Nhưng muội là nhân tu, tuyệt đối không cam lòng bị Yêu tộc trêu đùa như thế này."
Nam tu hiểu được ý nghĩa ẩn chứa trong lời nói của nữ tu, ánh mắt hắn cũng dần trở nên kiên định.
“Ta hiểu ý muội, sư muội.
Ta sẽ ở bên muội."
Hai người nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau, linh lực bắt đầu không ngừng tăng vọt.
Đám Miêu yêu không hiểu tại sao hai kẻ vừa rồi còn suy yếu lại đột nhiên tụ tập được linh lực mạnh mẽ đến thế.
Đột nhiên có một con Miêu yêu phản ứng lại được hai người này đang làm gì.
“Bọn chúng muốn đốt cháy hồn phách, tự bạo kim đan!"
Mấy con Miêu yêu lập tức lùi xa, tự bạo kim đan và đốt cháy hồn phách bộc phát ra sức mạnh không phải dạng vừa, đủ để nổ ch-ết tất cả đám Miêu yêu có mặt ở đây.
Một con Miêu yêu ánh mắt tàn nhẫn nhìn về phía hai người.
“Có gì đâu, chỉ cần g-iết ch-ết bọn chúng trước khi bọn chúng nổ tung là được."
Nó vươn móng vuốt dài ngoằng lao về phía hai người.
Nam tu cảnh giác nắm c.h.ặ.t kiếm, chuẩn bị sẵn sàng chống đỡ đòn tấn công.
Ngay lúc này, trên bầu trời truyền đến một tiếng động cơ gầm rú, tất nhiên rồi, là tu chân giả nên bọn họ không biết đó là tiếng động cơ.
Mèo vốn rất nhạy cảm với âm thanh, tiếng động cơ này rơi vào tai bọn chúng giống như tiếng sấm rền vang.
Con Miêu yêu đang định tấn công nam tu lập tức sợ hãi nhảy ra xa.
“Tiếng gì thế này?
Là thiên lôi sao?"
“À, không phải thiên lôi.
Là tiếng động cơ siêu xe của ta, ngại quá nha."
Biệt Vũ từ trên trời rơi xuống, một cú hạ cánh kiểu siêu anh hùng tiêu chuẩn và cực ngầu.
Cô ngượng ngùng gãi gãi tóc, sau đó quay đầu nói:
“Cắt ngang việc tuẫn tình của hai người một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nam tu kinh ngạc trợn to mắt, hắn không đến mức không nhận ra Biệt Vũ, danh tiếng của Biệt Vũ trong tu chân giới không hề nhỏ.
Danh hiệu “Tà Kiện Tiên" gần như đã truyền khắp cả tu chân giới.
“Tà Kiện Tiên?!"
Điều này phải nhờ vào việc Biệt Vũ đã viết tên Tà Kiện Tiên và tên của mình lên giao diện khởi động của “Tri Phủ" (ứng dụng), đảm bảo mỗi người đều có thể biết được đây là thứ do Biệt Vũ của Lăng Vân Tông, Biệt gia làm ra.
Nghe thấy nam tu gọi Tà Kiện Tiên, nữ tu vốn đã suy yếu nhắm mắt chờ ch-ết cũng mở mắt ra.
Bọn họ nhìn vóc dáng có phần g-ầy gò của Biệt Vũ, nhưng lại bùng lên niềm hy vọng sống sót vô hạn.
Nếu là Tà Kiện Tiên ở đây, bọn họ nhất định có thể được cứu.
Nghĩ như vậy, bọn họ dừng động tác tiếp tục đốt cháy hồn phách.
Bọn họ đầy mong đợi nhìn vào bóng lưng của Biệt Vũ.
Đám Miêu yêu thì không quen biết gì Biệt Vũ hay Tà Kiện Tiên cả, đối với bọn chúng, chẳng qua cũng chỉ là một nhân tu có tu vi hơi cao một chút mà thôi.
Bọn chúng có nhiều Miêu yêu như vậy, lẽ nào lại không đ-ánh thắng được một nhân tu này.
Thế là đám Miêu yêu phát ra âm thanh giễu cợt, vui vẻ nói:
“Lại có thêm một người nộp mạng cho chúng ta chơi đùa, hôm nay đúng là ngày may mắn."
Biệt Vũ cũng gật đầu vẻ trang trọng:
“Hôm nay đúng là ngày may mắn, lại có nhiều mèo con mang tới cho Thôn Quang Thú chơi đùa như vậy."
Nghe thấy Thôn Quang Thú, đám Miêu yêu ngẩn người ra một chút.
Sau đó lại phát ra tiếng cười nhạo báng hơn nữa.
“Thôn Quang Thú?
Ngươi tưởng chúng ta là đám tiểu yêu quái chưa phát triển trí tuệ sao?"
“Thôn Quang Thú sớm đã bị phong ấn rồi!
Ngươi không dọa được chúng ta đâu!"
“Đúng vậy, các ngươi có từng nghe nói là ai đã phong ấn nó không?"
Biệt Vũ lạnh lùng hỏi.
“Hình như là một nhân tu, tên là Tà Kiện Tiên gì đó?"
Một con Miêu yêu hồi tưởng lại nói, bọn chúng là Yêu tộc, sợ nhất chính là Thần thú, Thần thú đối với bọn chúng có sự áp chế hoàn toàn về huyết thống, huống chi Thần thú và Yêu tộc vốn dĩ luôn đối địch.
Thần thú bảo vệ nhân gian và tu chân giả, tiêu trừ tà vật.
Mà Yêu tộc lấy nhân loại, động vật làm thức ăn, Yêu tộc không ít lần bị Thần thú g-iết ch-ết, tương tự, Yêu tộc cũng không ít lần tàn hại ấu tạt của Thần thú.
Có thể nói, phần lớn ấu tạt của Thần thú đều bị Yêu tộc tiêu diệt.
Đám Miêu yêu xung quanh đột nhiên sững người tại chỗ, con Miêu yêu vừa nói ra cái tên Tà Kiện Tiên khó hiểu nhìn đồng bọn.
“Các ngươi sao thế?"
“Vừa rồi... nhân tu đó hình như gọi nàng ta là Tà Kiện Tiên."
Một con Miêu yêu ấp úng nói.
Thót tim một cái.
Bọn chúng hình như đụng phải tấm sắt thật rồi, nữ tu trước mắt này chính là Tà Kiện Tiên truyền thuyết đã phong ấn Thôn Quang Thú đó.
Trên mặt Biệt Vũ nở nụ cười, sau đó cô khẽ lẩm bẩm gì đó, một con Thôn Quang Thú từ trên trời rơi xuống.