“Đệ t.ử Nhận Kiếm Phong nhìn nhìn Biệt Vũ, không nhịn được nhìn nhau đầy nghi hoặc.”
“Đại sư tỷ ngày thường ôn hòa như vậy sao?”
Lý Thập Tam hỏi.
Chỉ thấy đồng bạn bên cạnh cũng là một mặt không thể tin nổi:
“Không có đâu nhỉ?
Tỷ ấy chẳng phải luôn lạnh lùng sao.”
Ngược lại Thừa Lẫm Dao và Tri Nhạc liếc nhau, như suy tư điều gì nói:
“Tiểu sư muội từ trước đến nay chưa bao giờ làm việc gì vô nghĩa cả.”
Tri Nhạc khóe miệng giật giật:
“Tỷ ấy chắc chắn là có mưu đồ gì đó, Thiết Nhu Tâm sắp xui xẻo rồi.”
Bạch Khải đến muộn chỉ huy các đệ t.ử giơ biểu ngữ lên, trên biểu ngữ là mấy chữ lớn cứng cáp mạnh mẽ.
“Nhận Kiếm Phong Biệt Vũ, cố lên!”
Đây chính là bất ngờ mà đại sư huynh chuẩn bị sao???
Ch-ết tiệt, càng không nỡ nhìn nổi.
Thừa Lẫm Dao và Tri Nhạc trong ánh mắt trêu chọc của đệ t.ử các phong khác, gần như muốn giấu mình vào trong ghế.
Chẳng dè Bạch Khải cũng nghe xong cuộc đối thoại giữa Thừa Lẫm Dao và Tri Nhạc, hắn ghé sát qua lôi hai người ra khỏi ghế, dựa vào trực giác kiếm tu của mình suy đoán:
“Nếu sư muội có mưu đồ, chắc chắn là nhắm vào thanh thượng phẩm linh kiếm của Thiết Nhu Tâm kia.”
Tri Nhạc:
“Đại sư huynh, đại sư tỷ không phải loại người đó.”
Nàng ấy không phải kiểu kiếm tu vì kiếm mà si, vì kiếm mà cuồng, vì kiếm mà đ-âm đầu vào tường đâu.
Thiết Nhu Tâm một lần nữa múa một đóa hoa kiếm, nàng ta kiên định và nghiêm túc nhìn chằm chằm Biệt Vũ, bày ra tư thế chuẩn bị chiến đấu:
“Nếu ngươi đã đến, vậy chúng ta bắt đầu đi.”
Biệt Vũ không vội không vàng nói:
“Nếu đã có nhiều đệ t.ử quan chiến như vậy, để tăng thêm tính thú vị cho trận chiến này, chúng ta đ-ánh cược một ván nữa thế nào.”
“Cái gì?”
“Cược xem trong trận quyết đấu này ta có thể học trộm được kiếm kỹ độc môn của ngươi hay không.”
Lời này vừa nói ra, trên khán đài một mảnh xôn xao, ánh mắt bọn họ nhìn Biệt Vũ vừa hoảng sợ vừa giễu cợt.
Biệt Vũ này vị miễn cũng quá cuồng vọng rồi, chúng tu sĩ đều biết, học được một chiêu kiếm kỹ không chỉ cần luyện tập tích lũy theo năm tháng, mà còn phải tham ngộ và lĩnh hội nội hàm bên trong mới học được.
Huống chi còn là kiếm kỹ độc môn, khắp giới tu tiên cũng chỉ có người sở hữu kiếm kỹ mới biết và lĩnh hội được cấu thành bên trong của kiếm kỹ đó.
Chuyện này làm sao có thể bị học trộm được?
Hơn nữa còn chỉ là nhìn qua một lần trên diễn võ đài.
Biệt Vũ đây là chê hôm nay nàng ta gây ra trò cười còn chưa đủ nhiều sao?
Thiết Nhu Tâm hừ lạnh một tiếng, nàng ta cũng không cảm thấy bị lời của Biệt Vũ xúc phạm, bởi vì nàng ta căn bản không cho rằng Biệt Vũ có thể học trộm được kiếm kỹ của mình, mà Biệt Vũ tự mình nôn nóng muốn bêu xấu, tại sao nàng ta phải ngăn cản?
“Ta nhận lời, nếu ngươi không làm được thì phải thừa nhận trước mặt mọi người rằng đệ t.ử Nhận Kiếm Phong các người không bằng đệ t.ử Thiên Kiến Phong chúng ta, thế nào?”
Các đệ t.ử Thiên Kiến Phong khiêu khích nhìn về phía đệ t.ử Nhận Kiếm Phong, đệ t.ử Nhận Kiếm Phong vô cùng không phục lườm lại, nhưng đệ t.ử Nhận Kiếm Phong bất quá chỉ có mấy chục người, Thiên Kiến Phong lại tới tận hơn hai trăm đệ t.ử.
Biệt Vũ cười, nụ cười của nàng tự tin mà tùy ý.
Căn bản không hề sợ hãi.
Nàng trả lời:
“Được thôi, nếu ta làm được thì ngươi hãy hứa thêm với ta một yêu cầu trong phạm vi năng lực của ngươi, thấy sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiết Nhu Tâm sảng khoái trả lời:
“Được.”
Trận quyết đấu này rốt cuộc cũng bắt đầu.
Thiết Nhu Tâm cầm linh kiếm bay người đ-âm về phía Biệt Vũ, khác hẳn với vẻ ngoài ngoan hiền của nàng ta, kiếm ý của Thiết Nhu Tâm sắc bén như lưỡi đao, cộng thêm thanh thượng phẩm linh kiếm đúc bằng huyền thiết này vô cùng phù hợp với kiếm ý của nàng ta.
Nàng ta thế như chẻ tre, ép Biệt Vũ từng bước lùi lại.
Biệt Vũ nghiêng người né tránh một kiếm của Thiết Nhu Tâm, ngay sau đó dựng bàn phím lên đỡ lấy một kiếm đ-âm tới, sau đó đẩy bàn phím về phía trước, ép Thiết Nhu Tâm phải thu hồi linh kiếm.
Thiết Nhu Tâm lùi lại hai bước, hơi kinh ngạc nhìn về phía Biệt Vũ:
“Ngươi đã bước vào Kim Đan kỳ rồi sao?”
Rõ ràng ba ngày trước, nàng ta vẫn còn là tu vi Trúc Cơ kỳ, sao có thể thăng cấp nhanh như vậy?
Biệt Vũ gật đầu, thành thật nói:
“Sáng nay ngủ dậy là thành rồi.”
Thiết Nhu Tâm hừ lạnh, Kim Đan sơ kỳ thì đã sao?
Nàng ta là tu vi Kim Đan đại viên mãn, Kim Đan trong c-ơ th-ể sớm đã cố định thành hình, khác hẳn với loại tu sĩ vừa mới bước chân vào Kim Đan kỳ, trong linh đài chỉ có hư ảnh Kim Đan như Biệt Vũ.
Kiếm khí của Thiết Nhu Tâm lẫm liệt, một tay Bạch Vân kiếm ý thi triển đến mức xuất thần nhập hóa.
Ép Biệt Vũ liên tục bại lui, nàng chỉ có thể né tránh và thỉnh thoảng chống đỡ kiếm kỹ của Thiết Nhu Tâm, dưới sự tấn công không ngừng nghỉ của Thiết Nhu Tâm, nàng không có khả năng phản kháng!
Đệ t.ử trên khán đài thấy Biệt Vũ bị đ-ánh cho liên tục bại lui liền phát ra những tiếng thảo luận kịch liệt.
“Vị đại sư tỷ Nhận Kiếm Phong này cũng chỉ đến thế mà thôi, ta lên còn đ-ánh tốt hơn nàng ta.”
“Nhu Tâm sư tỷ quả nhiên lợi hại!
Đ-ánh cho Biệt Vũ không còn sức đ-ánh trả!”
Bầu khí Nhận Kiếm Phong so với các phong khác thì thấp kém hơn nhiều, bọn họ lo lắng nhìn cục diện không hề thân thiện với mình này, không ai nói lời nào.
Trên đỉnh cao nhất của đài quan chiến, Khuê Phong phong chủ Thạch Thành Kim thình lình mở miệng hỏi:
“Ngươi thấy nha đầu nhà họ Biệt kia và nha đầu nhà ngươi ai sẽ thắng?”
Ngồi bên cạnh Thạch Thành Kim là Bạch trưởng lão vuốt râu, quan sát một lát rồi đáp:
“Khó nói, hiện tại xem ra khả năng thắng của nha đầu nhà họ Biệt lớn hơn.”
Thạch Thành Kim cũng nghĩ như vậy.
“Ồ?
Ngươi không ủng hộ đứa nhỏ nhà mình sao?”
“Kiếm khí của Nhu Tâm tuy linh lực mạnh mẽ như vậy nhưng ngay cả chạm cũng không chạm tới đối phương, liên tục suy yếu sao?
Ta lại thấy nha đầu nhà họ Biệt kia đang nhàn nhã ung dung đấy.
Ngươi nhìn xem, Nhu Tâm thi kiếm càng lúc càng nhanh, con bé đang sốt ruột rồi.”
Bạch trưởng lão chỉ vào Thiết Nhu Tâm nói.
“Con bé đã phạm vào đại kỵ.”
Thiết Nhu Tâm từ nhỏ đã bái dưới môn hạ của ông, cũng coi như là do ông nhìn lớn lên, ông quá hiểu Nhu Tâm rồi.
“Tuy nhiên Nhu Tâm còn một chiêu tuyệt kỹ, nha đầu nhà họ Biệt kia nếu chỉ dựa vào những thứ hiện tại thì không thể chiến thắng Nhu Tâm được đâu.”
Đúng như lời Bạch trưởng lão nói, Thiết Nhu Tâm nhíu c.h.ặ.t lông mày, ánh mắt ngưng thị vào Biệt Vũ đang nhẹ nhàng né tránh linh kiếm phía trước, tốc độ vung linh kiếm của nàng ta ngày càng nhanh.
Dù vậy, Biệt Vũ ôm lấy bản mệnh linh khí của nàng, dùng biên độ nhỏ nhất để dễ dàng né tránh sự tấn công của Thiết Nhu Tâm.
Không chạm tới, căn bản không chạm tới nổi!!
Biệt Vũ này rõ ràng to nhỏ bằng cái b-ia gỗ nàng ta hay luyện tập hàng ngày, sao lại trơn như chạch thế này, linh kiếm của nàng ta mỗi lần đ-âm ra đều bị Biệt Vũ né được.