“Thiết Nhu Tâm nắm c.h.ặ.t linh kiếm trong tay, tam trọng thủy phong bạo đã ép nàng ta vào một góc, nàng ta có thể bị cuốn vào cơn bão, khó lòng tự bảo vệ mình bất cứ lúc nào.
Lùi lại một bước sẽ rơi vào trong Loan Trì, nhưng trận quyết đấu này đã phân định thắng thua rồi.”
Nàng ta trong lòng không cam tâm, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Thế là dứt khoát nhảy vào Loan Trì chủ động kết thúc trận quyết đấu này, cũng coi như là thua một cách sảng khoái.
Cùng với cái tên màu vàng trên Điểm Võ Thạch hóa thành màu đen, tên của Biệt Vũ được khắc lên biểu tượng người chiến thắng.
Biệt Vũ nhướng mày, nàng dùng phím Ctrl+A để chọn tất cả đối với tam trọng thủy phong bạo, sau đó nhấn del để xóa một lần duy nhất.
Đúng như lúc Biệt Vũ cắt bỏ thủy phong bạo ban nãy, nàng vẫn chỉ cử động ngón tay đã khiến cho tam trọng thủy phong bạo đang tụ tập linh phong lẫm liệt này biến mất không còn tăm hơi, cùng với linh lực nồng nặc kia biến mất không để lại một chút dấu vết nào!
Sau vài giây im lặng bao trùm toàn trường, đột nhiên bùng nổ một trận hò reo mãnh liệt.
Đứng đầu là các đệ t.ử Nhận Kiếm Phong phát ra tiếng hô đầu tiên, ngay sau đó đệ t.ử của các phong khác cũng lớn tiếng hò reo theo, toàn bộ khán đài quan chiến là một mảnh tiếng hô đinh tai nhức óc, bọn họ hô vang tên của Biệt Vũ để bày tỏ cảm nghĩ của mình về trận quyết đấu này!
Bọn họ không phải là những kẻ không thua nổi, có lẽ việc thua lỗ linh thạch khiến bọn họ cảm thấy không vui, nhưng Biệt Vũ đã cho bọn họ thấy biểu hiện của một thiên tài thực thụ trên sàn đấu.
Nàng đã cho bọn họ thấy khả năng học hỏi cực kỳ tinh anh và sự kiểm soát linh lực hoàn hảo, nếu không phải kiểm soát hoàn hảo, thì làm sao giải thích được việc nàng ngay lập tức tạo ra và tiêu hủy thủy phong bạo mà không để lại bất kỳ d.a.o động linh lực thừa thãi nào chứ?
Tuy nhiên những đệ t.ử từng chứng kiến Biệt Vũ ở trong bí cảnh thầm nghĩ trong lòng, tu vi nàng còn có thể trộm mất của ngươi mà, cái này đã thấm tháp vào đâu.
Thiết Nhu Tâm toàn thân ướt sũng, lúc này đang chống tay vào mép diễn võ đài chuẩn bị leo lên, hai cánh tay của nàng ta bủn rủn vô lực, mấy lần cũng không leo lên được.
Sau đó một bàn tay thon dài trắng trẻo đưa tới trước mặt nàng ta, Thiết Nhu Tâm ngước mắt nhìn lên, là Biệt Vũ.
Biệt Vũ sở hữu mới đúng là tâm tính mà kiếm tu nên có, so với Biệt Vũ, lòng dạ của chính mình thực sự quá hẹp hòi rồi.
Thiết Nhu Tâm nhận thức được điều này trong lòng, lần này nàng ta thực sự tâm phục khẩu phục Biệt Vũ rồi.
Thiết Nhu Tâm nắm lấy tay Biệt Vũ, nàng ta sảng khoái thừa nhận:
“Ta thua rồi, là ta kỹ kém hơn người.
Lần sau ta nhất định sẽ thắng ngươi!”
Ngay sau đó, nàng ta lại ngượng ngùng bày tỏ:
“Cho dù ngươi kéo ta lên, lấy lòng ta.
Lần quyết đấu sau ta cũng không thể nhường ngươi đâu.”
Biệt Vũ nghiêng đầu, không nhúc nhích.
Vẫn đang treo mình ở mép diễn võ đài, đại bộ phận c-ơ th-ể đều ngâm trong Loan Trì, Thiết Nhu Tâm mờ mịt ngẩng đầu nhìn lên:
“Hửm?”
Nàng không phải muốn kéo mình lên sao?
Biệt Vũ nhắc nhở:
“Nhớ kỹ hai vụ cá cược ngươi đã thua ta đấy.”
Khuôn mặt Thiết Nhu Tâm đen sầm lại, trả lại sự cảm động vừa rồi cho ta!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta sẽ không quên đâu.”
Nhận được câu trả lời khiến mình hài lòng, Biệt Vũ lúc này mới kéo Thiết Nhu Tâm từ Loan Trì lên diễn võ đài.
“Ngươi muốn cái gì?”
Thiết Nhu Tâm hếch cằm lên, ánh mắt vẫn cao ngạo như trước.
“Ta khá thích thanh linh kiếm này của ngươi.”
Thiết Nhu Tâm hơi thở nghẹn lại, đây là thanh huyền thanh linh kiếm mà nàng ta yêu thích không buông tay nhất, nàng ta chỉ riêng việc thu thập nguyên liệu đã tiêu tốn gần hai năm thời gian.
Nàng ta mới cầm trong tay vừa tròn ba ngày...
“Sao nào?
Thua không nổi?”
Biệt Vũ giọng điệu bình thản nói:
“Nếu thua không nổi, thì không nên đồng ý ván cược với ta.”
Thiết Nhu Tâm nghiến răng, đưa linh kiếm tới trước mặt Biệt Vũ:
“Cho ngươi đấy.”
Biệt Vũ đón lấy huyền thanh linh kiếm, nàng cầm trong tay múa một đóa hoa kiếm, nhận xét:
“Là một thanh kiếm tốt.”
Thiết Nhu Tâm lạnh lùng lấy ra từ trong túi gấm một thanh thượng phẩm linh kiếm khác, đây là thanh thượng phẩm linh kiếm nàng ta vẫn luôn dùng lúc trước, không hoàn toàn phù hợp với Phong thuộc tính linh căn của nàng ta, nhưng dùng cũng vô cùng thuận tay.
“Thanh này cũng rất đẹp, cho ta luôn đi.”
Biệt Vũ vươn tay.
“Tại sao ngươi còn đòi nữa???”
Thiết Nhu Tâm không thể tin nổi hỏi.
“Bởi vì ngươi đã thua ta hai lần?”
Biệt Vũ tốt bụng nhắc nhở:
“Lần thứ nhất là cược thắng thua, lần thứ hai là cược ta có thể học được kiếm kỹ của ngươi hay không.”
Thiết Nhu Tâm tức giận ném linh kiếm cho Biệt Vũ, nàng ta hy vọng thanh kiếm này có thể đ-ập trúng vào mặt Biệt Vũ, nhưng Biệt Vũ chỉ vươn tay ra là đón lấy được nó.
Lúc này, Thiết Nhu Tâm có chút muốn khóc.
Nàng ta không chỉ thua trận quyết đấu khiến tên tuổi bị đóng đinh trên bảng sỉ nhục, bị học mất kiếm kỹ tự sáng tạo, giờ đây còn phải đền bù hai thanh linh kiếm yêu thích nhất của mình.
Thiết Nhu Tâm:
“Tức phát run.”