Ta Làm Tà Kiện Tiên Ở Tu Tiên Giới

Chương 69



 

“Lúc đó muội còn nhỏ, chỉ nhớ là nhà họ Bạch tới cửa cầu thân nhị ca muội, phụ thân và tộc thân của muội không có ý định kết giao với nhà họ Bạch, cộng thêm việc nhị ca không có tình cảm với Bạch đại tiểu thư, nên đã từ chối hôn sự này.”

 

Biệt Vũ suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:

 

“Nhà họ Biệt sợ làm tổn hại đến hình tượng của đàng gái, nên không tiết lộ với tiên giới là nhà họ Biệt đã từ chối lời cầu thân của nhà họ Bạch.”

 

Sự thật mà Biệt Vũ không nói ra là, nhà họ Bạch muốn Bạch Linh kết giao với Biệt Lâm chẳng qua là nhắm vào kiếm cốt của Biệt Lâm, hai người truyền thừa kiếm cốt kết hợp, có xác suất cao hơn sinh ra con cháu có kiếm cốt, huống hồ bám víu được vào nhà họ Biệt ở Bắc Cảnh đối với nhà họ Bạch mà nói chỉ có lợi chứ không có hại.

 

Mà trong cốt truyện sau này, nhà họ Bạch vẫn luôn nhắm vào cái kiếm cốt đó.

 

Tri Nhạc thở phào nhẹ nhõm.

 

“Hóa ra là như vậy.”

 

Biệt Vũ nhận ra sự thả lỏng của Tri Nhạc, ánh mắt nàng trở nên trêu chọc:

 

“Chẳng lẽ Tri sư muội thích nhị ca của muội sao?”

 

Tri Nhạc đỏ bừng mặt, nàng thẹn thùng phản bác:

 

“Ta đối với Tiểu Kiếm Tiên là lòng sùng bái.

 

Huynh ấy năm mười bảy tuổi đã đứng trên Luận Kiếm Thạch, thử hỏi có kiếm tu nào mà không sùng bái Tiểu Kiếm Tiên chứ?”

 

Thừa Lẫm Dao xòe quạt xếp ra, hắn hơi nhướng mày đáp:

 

“Ta thì lại sùng bái Lăng Vân Kiếm Tôn hơn.”

 

Năm đó hắn chính là nghe những truyền thuyết về Kiếm Tôn mà một mực đòi gia nhập Lăng Vân Tông.

 

Biệt Vũ kéo dài giọng “Ồ ——” một tiếng, ý vị trêu chọc trong đó không cần nói cũng hiểu.

 

Chấp Vân Kiếm Tiên ngồi trên cao đài, không nhịn được liên tục liếc mắt nhìn về hướng nhóm Biệt Vũ.

 

Hắn nhíu mày, hai nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t, thần thái có vài phần nôn nóng.

 

Nhìn biểu cảm của Thừa Lẫm Dao, Tri Nhạc và khẩu hình miệng của Biệt Vũ, bọn họ chắc chắn đang nói về chuyện bát quái gì đó mà hắn không biết.

 

Hắn rất muốn hóng hớt.

 

Chấp Vân Kiếm Tiên như ngồi trên đống lửa, nếu không phải vì lúc này bay xuống dưới đài là mất quy củ, hắn bây giờ đã được ăn dưa hóng hớt tươi mới tận tay rồi.

 

Hắn không nhịn được nhỏ giọng lầm bầm:

 

“Bọn họ đang lén lút nói cái gì sau lưng ta thế?”

 

Đường Vô Hám nghe thấy tiếng lầm bầm của Chấp Vân, nhưng không nghe rõ Chấp Vân đang nói gì.

 

Hắn thấy Chấp Vân lo lắng như vậy, liền hiểu lầm đối phương đang vì sự chuẩn bị không đầy đủ của Nhận Kiếm Phong mà đứng ngồi không yên.

 

Đường Vô Hám lạnh lùng hừ một tiếng:

 

“Bây giờ hối hận thì có ích gì?

 

Năm nay Nhận Kiếm Phong lại đội sổ thôi, ta thật thấy xấu hổ thay cho Lăng Vân Kiếm Tôn.”

 

“Không nói chuyện với ngươi.”

 

Chấp Vân lạnh lùng trả lời, nửa giây sau, hắn lại khô khốc bồi thêm một câu c.h.ử.i thề học được từ chỗ Biệt Vũ.

 

“Sủa cái gì thế.”

 

Đường Vô Hám nổi trận lôi đình mắng to.

 

Chấp Vân không chút từ bi thi triển một cái Trục Cách Âm.

 

Nhóm Biệt Vũ không hề biết đến màn kịch hài giữa Chấp Vân Kiếm Tiên và Đường Vô Hám, Biệt Vũ xoa xoa cằm nhìn chằm chằm vị kiếm tu bạch y như trích tiên kia.

 

Nàng không nhịn được cảm thán:

 

“Nữ chính Bạch Linh so với lũ phàm phu tục t.ử chúng ta quả nhiên không giống nhau, chỉ riêng nhan sắc thôi cũng đủ khiến người ta vừa thấy đã đem lòng yêu mến.”

 

Thừa Lẫm Dao nhìn về phía Biệt Vũ, hắn không hiểu ‘nữ chính’ có nghĩa là gì, nhưng điều đó không ngăn cản hắn nghe hiểu vế sau của Biệt Vũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thừa Lẫm Dao:

 

“Sư muội đừng có tự ti.

 

Muội so với Bạch Linh kia cũng chẳng kém cạnh gì đâu.”

 

Đây cũng không phải Thừa Lẫm Dao nói bừa, dung mạo của Biệt Vũ và Bạch Linh đều thuộc hàng thượng đẳng, chỉ là khí chất của cả hai hoàn toàn khác nhau.

 

Bạch Linh giống như sự lạnh lẽo và xa cách của tảng băng khiến người ta phải giữ khoảng cách, còn sự đạm mạc thường ngày của Biệt Vũ lại giống như sự thản nhiên thoát tục và cao cao tại thượng, khiến người ta khó lòng nảy sinh ý định mạo phạm.

 

Mặc dù bình thường Biệt Vũ rất hòa đồng với bọn họ, cũng không hề xa lánh bọn họ.

 

Nhưng bọn họ không thể khống chế được mà nảy sinh một cảm giác, giống như Biệt Vũ không phải là người của thế giới này, nàng chưa bao giờ thực sự hòa nhập với bọn họ.

 

Biệt Vũ cười cười:

 

“Sư huynh đề cao muội quá rồi.”

 

Đùa à.

 

Khi chạy đoàn vạn người, chỉ số mị lực của nàng luôn ở mức tiêu chuẩn thấp nhất của loài người, nếu không phải KP không cho phép mị lực thấp hơn 30, nàng nhất định đã nặn ra một Deep One (Thâm Tiềm Giả) rồi.

 

Thừa Lẫm Dao lắc đầu, vị sư muội ngốc nghếch của hắn sao lại không chú ý tới ánh mắt thẹn thùng, khao khát của đa số nam đệ t.ử đang hướng về phía nàng chứ.

 

Tiểu sư muội của hắn lúc tống tiền... khụ, lúc tính kế đệ t.ử Thiên Kiến Phong chẳng phải rất lanh lợi sao?

 

Sao liên quan tới phương diện này lại trở nên ngây ngốc thế.

 

Nhưng mà vậy cũng tốt, tình ái chỉ làm ảnh hưởng tới tốc độ rút kiếm của kiếm tu Vô Tình Đạo mà thôi.

 

Sau khi tất cả mọi người đã đến đông đủ, đệ t.ử các môn phái chào hỏi Lăng Vân Tông tông chủ, các phong phong chủ.

 

Chính Dương Tiên Nhân khách sáo hỏi thăm vài câu xã giao.

 

Hằng năm đệ t.ử mà các môn phái cử đi tham quan đều khác nhau, nhưng không có ngoại lệ, các môn phái luôn cử những đệ t.ử khá ưu tú của tông môn đi.

 

Đây là để cho các môn phái khác biết đệ t.ử nhà mình đa phần đều ưu tú, nhưng bọn họ thường không cử những đệ t.ử ưu tú nhất đi, đây không chỉ là để giấu nghề, mà còn là để tránh hiềm nghi.

 

Đây là quy tắc ngầm mà các tiên môn mặc định tuân thủ.

 

Ánh mắt Chính Dương Tiên Nhân lướt qua Bạch Linh bên dưới, hắn hơi khựng lại một lát, sau đó trong lòng cười lạnh.

 

Vạn Lan Môn đây là đang khiêu khích Lăng Vân Tông sao, đem người truyền thừa kiếm cốt tới đây chẳng phải là đang gián tiếp nói cho Lăng Vân Tông biết, Vạn Lan Môn bọn họ chuẩn bị bồi dưỡng một vị Kiếm Tôn tiếp theo sao?

 

Chính Dương Tiên Nhân đè nén oán hận trong lòng, hắn vuốt râu, sảng khoái nói:

 

“Mấy ngày này cứ để Lăng Vân Tông tận tình chiêu đãi các vị, nếu có chỗ nào không quen cứ việc nói thẳng.”

 

“Tạ Chính Dương tông chủ.”

 

Đám đệ t.ử dưới đài chắp tay tạ ơn.

 

Tiếp theo là mời các đệ t.ử này tham quan Lăng Vân thập lục phong, những đệ t.ử này đã trải qua một ngày hành trình mệt mỏi, sức lực tiếp theo e rằng chỉ đủ tham quan khoảng ba, bốn phong mà thôi.

 

Mà Lăng Vân Tông có tận mười sáu phong!

 

Nếu ra tay chậm không tranh được những ngoại môn đệ t.ử này, chỉ tiêu năm nay của bọn họ lại mất trắng!

 

Bạch Khải tìm kiếm bóng dáng các đệ t.ử kiếm tu của Vạn Lan Môn trong đám đông mênh m-ông, tuy nhiên các đệ t.ử Thiên Kiến Phong đã ân cần chỉ đường cho các đệ t.ử kiếm tu của Vạn Lan Môn rồi.

 

Bạch Khải phản ứng lại, hắn nhanh chân đi về phía các đệ t.ử Bách Hoa Cốc gần đó.

 

Thân truyền đệ t.ử của Thanh Đan Phong là Lưu Ảnh húc mạnh vào Bạch Khải một cái, chen lên trước Bạch Khải đi tới trước mặt đệ t.ử dẫn đầu của Bách Hoa Cốc.

 

“Đạo hữu Bách Hoa Cốc, mời đi theo ta tới Thanh Đan Phong.

 

Ta đã chuẩn bị sẵn Vân Hạc rồi.”

 

Lưu Ảnh nói.

 

Nghe thấy hai chữ Vân Hạc, mắt đệ t.ử Bách Hoa Cốc sáng lên, vị trí địa lý của Bách Hoa Cốc gần như không thấy được loại động vật xinh đẹp như Vân Hạc.