“Ngài vốn không bận tâm đến sự khiêu khích của Đường Vô Hám đối với mình, nhưng khi Đường Vô Hám vươn tay về phía đệ t.ử của ngài, điều này đã chạm đến t.ử huyệt của Chấp Vân.”
Ngài không thể dung thứ cho sự thù hận của Đường Vô Hám đối với ngài liên lụy đến đệ t.ử của ngài.
Màn kịch hài nên kết thúc rồi.
Trước mắt, Đường Vô Hám đang khom lưng duy trì động tác vươn một bàn tay ra khiến Chấp Vân cảm thấy mê mang.
Ngài lạnh giọng hỏi:
“Ngươi đang làm gì vậy?"
Đường Vô Hám lẳng lặng thu tay về:
“Không có gì."
Biệt Vũ liếc mắt nhìn hai cái, đột nhiên cười lên nói:
“Sư tôn, ngài dẫm lên mảnh vỡ thượng cổ pháp bảo rồi.
Đường phong chủ đang định nhặt đấy."
Nghe vậy, Chấp Vân lùi lại một bước.
Quả nhiên ở vị trí ngài vừa đứng, trên mặt đất có một mảnh vỡ pháp bảo.
Đường Vô Hám hít sâu một hơi, hắn đứng dậy, cũng không màng tới mảnh vỡ trên mặt đất nữa.
Hắn lạnh lùng nhìn Chấp Vân đang không hiểu chuyện gì, nói với Lưu Ảnh:
“Tìm cho đủ những mảnh vỡ này, tìm không đủ thì đừng về Thanh Đan Phong nữa."
Sau đó hắn phất phất tay áo rời khỏi Nhận Kiếm Phong.
Đường Vô Hám không hề nghi ngờ, lúc này Trận Quái Phong hẳn đã biết chuyện này, các trưởng lão của Trận Quái Phong đang ở Thanh Đan Phong đợi hắn về giải thích đấy.
Chấp Vân thấy Đường Vô Hám hoàn toàn không có vẻ đáng ghét như ngày thường, lập tức đoán được hắn chắc chắn là đã chịu thiệt thòi lớn ở chỗ Biệt Vũ.
“Ngươi đã thu xếp Đường phong chủ một trận sao?"
Chấp Vân dùng giọng điệu hưng sư vấn tội nói.
Biệt Vũ lập tức làm ra vẻ mặt muốn khóc tới nơi.
“Oan uổng quá ——"
Nàng vừa mới gào xong một tiếng.
“Dẹp đi."
Chấp Vân đau đầu hỏi:
“Ngươi hãy nói thẳng ngươi đã làm gì đi."
Biệt Vũ nhỏ giọng 'tặc' một tiếng, giờ đây sư tôn chẳng nể mặt nàng chút nào cả, thật đáng ghét.
Biệt Vũ khô khốc nói:
“Đường phong chủ mưu toan cưỡng ép đột phá kết giới Nhận Kiếm Phong thất bại, liền buông lời hung ác nói đợi con ra ngoài liền đ-ánh con.
Nhưng sau khi con rời khỏi kết giới hắn cũng không đ-ánh con, chắc là miệng cứng lòng mềm nhỉ?"
Đường phong chủ miệng cứng lòng mềm?
Chẳng lẽ không phải là do con nhóc ngươi chạy nhanh sao?
Trêu chọc Đường phong chủ chơi sao?
Ngoại tông đệ t.ử lẳng lặng nuốt những lời này xuống, mâu thuẫn nội bộ Lăng Vân Tông bọn họ vẫn là không nên tham gia thì hơn.
Chấp Vân rõ ràng không tin bất kỳ một chữ nào phát ra từ miệng Biệt Vũ.
Ngài nhìn về phía Bạch Khải:
“Đơn giản như vậy sao?"
Bạch Khải hồi tưởng lại diễn biến vừa rồi, hắn gật đầu:
“Đúng vậy."
Phần tiểu sư muội nói thiếu kia cũng không quan trọng.
Chấp Vân thở phào nhẹ nhõm, may mà Cơ Nguyệt không làm ầm ĩ quá mức với Thanh Đan Phong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cơ Nguyệt, không được làm quá căng thẳng với Thanh Đan Phong."
Chấp Vân cáo giới, nếu không ngài lại bị tông chủ tóm tới Triều Nhật Điện uống trà.
Biệt Vũ gật đầu như gà mổ thóc.
Sau khi Chấp Vân rời đi, Biệt Vũ khinh miệt liếc nhìn đệ t.ử các phong khác bên ngoài Nhận Kiếm Phong, bọn họ đang xám xịt rời khỏi Nhận Kiếm Phong.
Bạch Linh cùng các đệ t.ử Vạn Lạn Môn xung quanh chào hỏi điều gì đó, các kiếm tu đệ t.ử của Vạn Lạn Môn gật đầu sau đó đi về phía trên Nhận Kiếm Phong.
Bạch Linh mặc y phục trắng thoát tục đi về phía Biệt Vũ.
Ánh mắt Bạch Linh đ-ánh giá Biệt Vũ, Biệt Vũ so với lần cuối nàng gặp mặt thì dáng vẻ thay đổi quá lớn.
Nếu không phải vẫn là khuôn mặt đó, Chấp Vân Kiếm Tiên gọi muội ấy là 'Cơ Nguyệt'.
Bạch Linh làm sao cũng không dám khẳng định cô bé nhút nhát hay thẹn thùng trốn sau lưng ca ca năm đó, lại là dáng vẻ tự tại cơ trí như hiện tại.
“Cơ Nguyệt muội muội, đã lâu không gặp."
Giọng nói của Bạch Linh như tuyết mỏng chảy qua khe suối trên núi, thanh lãnh êm tai.
Biệt Vũ ngước mắt, khóe môi ngậm cười.
“Bạch Linh tỷ, đã lâu không gặp."
Biệt Vũ cười chào hỏi:
“Muội cứ tưởng Vạn Lạn Môn sẽ nhốt tỷ không cho tỷ chạy lung tung chứ."
Nghe lời trêu chọc của Biệt Vũ, Bạch Linh thả lỏng hẳn đi, biểu cảm trên mặt không còn lạnh lùng như trước.
“Là tự ta xin dẫn đội tới Lăng Vân Tông."
Biệt Vũ không cần hỏi nhiều cũng biết Bạch Linh là vì sao mà tới Lăng Vân Tông, ngay vừa rồi, nàng đã thức tỉnh một phần ký ức thời thơ ấu của nguyên chủ.
Bạch Linh từng có một khoảng thời gian cư trú tại Biệt gia —— Bạch gia có ý định liên hôn với Biệt gia, lúc này mới đưa Bạch Linh tới Biệt gia để bồi dưỡng tình cảm với Biệt Lâm, thực tế là, trước khi Bạch gia bị Biệt gia triệt để từ chối.
Bạch Linh mỗi năm đều có gần một tháng thời gian trải qua ở Biệt gia.
Biệt Vũ cũng là trong những khoảng thời gian đó quen biết Bạch Linh, khi đó nguyên chủ Biệt Vũ vẫn còn là một đứa trẻ vài tuổi.
Bạch Linh lo lắng cho tình trạng của Biệt Vũ, lúc này mới chủ động xin lệnh tới Nhận Kiếm Phong.
“Muội trông có vẻ đã trở nên cởi mở hơn rồi."
Bạch Linh nói.
Đâu chỉ là mức độ trở nên cởi mở, Biệt Vũ của hiện tại so với Biệt Vũ trong trí nhớ của nàng sai lệch quá lớn.
Biệt Vũ trở nên tự tin, trong đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ánh sáng rực rỡ, cơ trí, hoàn toàn khác biệt với cô bé nhút nhát tự ti, sống dưới cái bóng của huynh trưởng kia.
Xem ra, ở lại Lăng Vân Tông đối với Biệt Vũ mà nói trái lại là một chuyện tốt.
Biệt Vũ bĩu môi nói bừa:
“Đệ t.ử của Lăng Vân Tông người nào cũng đẹp trai, nói chuyện lại hay, muội làm sao có thể không trở nên cởi mở được?"
“Như vậy là tốt nhất."
Bạch Linh gật đầu:
“Huynh trưởng của muội rất lo lắng cho muội, hiện giờ ta thấy muội ở Lăng Vân Tông sống rất tốt thì cũng có thể chuyển lời cho bọn họ, để bọn họ không cần quá lo lắng."
Biệt Vũ gật đầu, nàng dĩ nhiên biết gia tộc của nguyên chủ vô cùng quan tâm tới Biệt Vũ.
Nếu không cũng sẽ không ngay lập tức tới Lăng Vân Tông điều tra rõ chuyện này sau khi nguyên chủ gặp nạn, đồng thời đòi lại công bằng cho nguyên chủ.
Không hổ là nữ chính tiểu thuyết tu tiên ngôn tình cổ đại, người đẹp lòng thiện, chỗ nào cũng có quan hệ.
Sau đó, Biệt Vũ liền cùng Bạch Linh lên Nhận Kiếm Phong, và suốt chặng đường giới thiệu cho nàng những đặc điểm của Nhận Kiếm Phong, thỉnh thoảng bọn họ cũng bàn về chuyện hồi nhỏ.
Nam chính nguyên tác là Biệt Kim, Biệt T.ử Lạn, cũng chính là đại ca của Biệt Vũ.
Theo lý mà nói, Bạch Linh từng có vài năm, mỗi năm đều dành ra một tháng thời gian ở lại Biệt gia để bồi dưỡng tình cảm với Biệt Lâm, lẽ ra phải quen thuộc với Biệt Kim.
Thực tế, không phải như vậy.
Bạch Linh và Biệt Kim chưa từng gặp mặt, Biệt Kim gần như không bao giờ bước ra khỏi Hồn Đăng Lâu của Biệt gia.
Cho nên nội dung bọn họ bàn tới gần như không có quan hệ gì với Biệt Kim, đa số là xoay quanh ba người Biệt Vũ, Biệt Lâm và Bạch Linh.