Hàn Diệp thản nhiên nói:
“Người Trương gia cấu kết ngoại tộc, tội không thể dung. Việc này ắt phải có người ra tay xử lý. Vì bá tánh Kiến Nghiệp thành, ta nguyện làm kẻ ác một lần.”
La Vân Ỷ khẽ thở dài:
“Chỉ e Trương Thái sư biết chuyện rồi, sẽ không chịu để yên với chàng.”
Thực tình mà nói, khi nàng đọc sách vốn chẳng thấy vị Thái sư họ Trương nào, nhưng nay tình tiết đã lệch khỏi nguyên tác cả trăm dặm, Hàn Diệp từ lâu đã rẽ khỏi cốt truyện chính, vài nhân vật mới xuất hiện, nàng cũng chẳng lấy làm lạ.
Hàn Diệp khẽ cười:
“Kẻ làm quan phải lấy việc phúc dân làm đầu. Nếu chuyện gì cũng dè dặt lo sợ, thì còn nói chi đến lợi ích cho muôn dân?”
Nhìn thân hình thẳng tắp như trúc của Hàn Diệp, La Vân Ỷ lại thở dài. Hiếm khi chàng đạt được thành tích chính trị, mình hà tất phải nói những lời làm nhụt chí?
“Chàng nói đúng. Làm quan chính là vì dân. Tướng công, thiếp ủng hộ chàng.”
Thấy tiểu nương tử giơ nắm tay bé nhỏ, vẻ mặt hăng hái cổ vũ mình, Hàn Diệp không nhịn được bật cười.
Rồi chàng cúi người, thi lễ đến đất:
“Tiểu sinh đa tạ nương tử!”
La Vân Ỷ mỉm cười nhìn chàng. Trong thoáng chốc, dường như lại trở về những ngày tháng an nhàn nơi huyện Thanh Sơn thuở trước.
Nàng mím môi cười:
“Đừng bỡn cợt nữa, thiếp đi nấu cơm cho chàng đây.”
Phu thê hai người ân ái hòa thuận, đúng lúc ấy, Hoắc Bình vừa tới cửa nha môn.
Nhìn thoáng qua, hắn lại xoay người đi về phía ngoài thành.
Cách thành một dặm, một người ăn mặc như gia nô dắt ngựa từ sau gò đất bước ra.
“Nhị Thế Tử.”
Hoắc Bình gật đầu, lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc mặt nạ đồng xanh.
“Về thôi.”
Hai người phi thân lên ngựa, phi nhanh về doanh địa của người Man.
Khác hẳn sự phấn khởi của dân chúng Thiên Long, sĩ khí của người Man lúc này tụt dốc t.h.ả.m hại.
✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '
✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"
Đại Thế Tử Bác Cách Đồ bị c.h.é.m mất một miếng thịt ở bắp chân, đang nằm trong trướng dưỡng thương. Nghe lính báo: Trương Triệu bị Hàn Diệp c.h.é.m đầu, lập tức bật dậy.
“Ngươi nói thật không?”
Tên lính run run đáp:
“Hồi bẩm đại vương, chuyện này hoàn toàn xác thực. Gia sản họ Trương cũng bị tên tri huyện họ Hàn tịch thu, chia cho bách tính.”
Bác Cách Đồ tức giận mắng lớn:
“Hàn Diệp tên cẩu tặc kia, bản vương nhất định c.h.é.m đầu hắn báo thù!”
Bên cạnh, một người thư sinh nói:
“Vương gia bớt giận. Nay Trương Triệu đã c.h.ế.t, Kiến Nghiệp thành cũng chẳng còn gì béo bở để vơ vét. Chi bằng tạm thời án binh bất động, dưỡng sức chờ thời.”
Nếu lúc này có người Trương gia ở đây, ắt nhận ra thư sinh nọ chính là mưu sĩ bên cạnh Trương Triệu.
Kẻ đó họ Trương, tên Tu Hư. Ba năm trước đã đầu phục người Man. Hắn từ lâu đã nhìn ra Hàn Diệp không phải người dễ đối phó, đoán trước Trương Triệu sẽ gặp họa nên sớm trốn chạy, đầu nhập dưới trướng Bác Cách Đồ.
Quả nhiên sự việc diễn ra đúng như hắn liệu, Trương Triệu bị chém, người Trương gia cũng bị bắt hết.
Bác Cách Đồ hừ lạnh:
“Ngươi bảo ta án binh bất động đến bao giờ? Lẽ nào để mặc bá tánh Kiến Nghiệp thành phát triển, mạnh lên sao?”
Trương Tu Hư mỉm cười:
“Dĩ nhiên không thể. Thuộc hạ chỉ nói Đại vương tạm thời không động binh, nhưng chẳng phải chúng ta còn có các vị Vương gia khác hay sao? Có thể để họ ra mặt tiêu hao thế lực đối phương.”
Bác Cách Đồ hừ một tiếng:
“Bác Cách Tán là do nữ nhân nước Thiên Long sinh ra, xưa nay vốn thân cận Thiên Long, sao chịu nghe ta sai khiến? Lão tam tuy là cốt nhục của bản tộc, nhưng tuổi còn nhỏ, chẳng làm nên việc lớn.”
Trương Tu Hư gật đầu:
“Nhị Vương gia đúng là khó thuyết phục. Nhưng Tam Vương gia thì khác. Hắn xưa nay sùng bái võ đạo, lại luôn tôn kính đại vương, nếu để hắn thay đại vương xuất chinh báo thù, ắt sẽ không cự tuyệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bác Cách Đồ trầm ngâm một hồi:
“Ngươi nói cũng có lý. Người đâu, đi mời lão tam đến gặp bản vương.”
Chốc lát sau, một thiếu niên chừng hai mươi tuổi đẩy cửa trướng bước vào. Làn da đồng cổ, thân hình cao lớn, trên mũi đeo chiếc vòng mũi – phong cách thịnh hành của người Man – chính là Tam Thế Tử Bác Cách Đạt.
Hắn ngồi phịch xuống tấm đệm, giọng thô lỗ:
“Đại ca tìm đệ có việc gì?”
Bác Cách Đồ nói:
“Đại ca muốn giao cho đệ một việc. Nếu thành công, phụ vương ắt sẽ cao hứng, không chừng sẽ ban tặng Trân Châu cho đệ.”
Vừa nghe đến tên Trân Châu, nét mặt Bác Cách Đạt lập tức rạng rỡ.
“Nếu phụ vương thật sự ban Trân Châu cho đệ, dù đại ca bảo đệ làm gì, đệ cũng nguyện theo!”
Thấy lão tam dễ dụ như vậy, Bác Cách Đồ nở nụ cười gian.
“Ta muốn ngươi mang người đến Kiến Nghiệp thành, rồi thế này, thế kia…”
Một canh giờ sau, Bác Cách Đạt bước ra khỏi trướng, đưa mắt nhìn về nơi ở của Nhị Thế Tử Bác Cách Tán.
Hắn hân hoan nghĩ: Tiểu Trân Châu, lần này ta nhất định mang nàng về bên cạnh ta!
Trong trướng…
Trân Châu đang rót trà cho Bác Cách Tán, thấy hắn thần sắc xuất thần nhìn về nơi xa, không khỏi cất tiếng hỏi:
“Nhị ca, huynh đang nghĩ gì vậy?”
Bác Cách Tán khẽ sững người, đoạn mỉm cười đáp:
“Ta đang nghĩ, có lẽ chẳng bao lâu nữa, muội sẽ có thêm mấy con nghé con để chăn nuôi đấy.”
“Thật chứ?”
Trân Châu vui mừng thấy rõ. Nàng vốn yêu thích muôn thú, đối với chúng cũng vô cùng kiên nhẫn. Hai con nghé mà Bác Cách Tán từng mang về, qua tay nàng chăm sóc, giờ đều béo tốt, lông mượt sáng bóng.
“Đương nhiên là thật. Nhị ca ta, bao giờ từng gạt muội đâu?”
Bác Cách Tán vừa cười vừa nâng chén trà nhấp một ngụm.
Tuy Trân Châu gọi hắn là ca ca, song hai người chẳng phải huynh muội ruột thịt. Nàng vốn là tiểu ăn mày được thân mẫu Bác Cách Tán nhặt về từ Kiến Nghiệp thành hơn mười năm trước. Thấy nàng đáng thương, phu nhân liền đem về nuôi nấng. Từ đó nàng luôn miệng gọi hắn là nhị ca, vì hắn đứng hàng thứ hai trong huynh đệ.
Chớp mắt, mẫu thân hắn đã quy tiên. Nhìn tiểu cô nương vẫn âm thầm bầu bạn bên mình, Bác Cách Tán lại không khỏi hồi tưởng dáng vẻ hiền từ của mẫu thân.
Hồi ức như nước trào về, trong lòng hắn bỗng dâng lên nỗi chua xót cùng hận ý.
Mẫu thân hắn vốn là nữ tử Thiên Long quốc, sau khi về man tộc thì luôn bị đố kỵ bài xích. Cái c.h.ế.t của người, sao có thể không liên quan đến hai vị phu nhân kia?
Nhớ đến Bác Cách Đồ cùng Bác Cách Đạt, sắc mặt hắn thoáng trầm xuống, song chẳng bao lâu lại thong thả buông lỏng.
Tâm niệm chuyển dời, hắn lại nghĩ đến nữ tử tên là La Vân Ỷ. Nghĩ đến nàng đã từng vì mình mà băng bó thương thế, từng múc cháo đút cho mình ăn, khóe môi bất giác nhếch lên ý cười.
Nàng và mẫu thân hắn rất giống, cùng một đôi mi mày anh khí, vẻ ngoài oai hùng chẳng kém nam nhi. Trong vóc dáng mong manh yếu ớt ấy, dường như ẩn chứa một nguồn lực mạnh mẽ vô cùng.
Bác Cách Tán bỗng thấy mong chờ cuộc gặp gỡ ngày mai.
Ngày hôm sau, Bác Cách Tán từ sớm đã thay y phục Thiên Long quốc, đến trước tiệm rau nơi hôm qua gặp nàng.
Hắn vốn thân hình cao lớn, nay lại vận áo dài bó eo kiểu Thiên Long, càng tôn thêm bờ vai rộng và dáng người tuấn tú. Diện mạo lại đoan chính, ngũ quan rõ nét, khiến người đi đường không khỏi ngoái nhìn.
Bác Cách Tán khẽ mỉm cười, tay chắp sau lưng, phong thái ung dung đĩnh đạc.
Chưa đến một tuần trà, đã thấy La Vân Ỷ lùa theo ba con nghé và ba con dê tiến lại.
“Này, Hoắc tiên sinh, ngươi đến cũng sớm quá đấy.”
Bác Cách Tán mỉm cười:
“Cũng chẳng phải quá sớm, chỉ là đến sớm hơn nàng một chút thôi.”
“Ngươi thử xem sáu con súc vật này, có thể bán được bao nhiêu ngân lượng?”
La Vân Ỷ không nhiều lời, đưa gậy chăn trâu cho Bác Cách Tán.
Nàng nào ngờ được, Hoắc Bình trước mắt lại chính là nhị thế tử của man tộc...
-------------------------------------------
Helu mấy bồ, tui Mèo Kam Mập đây. Mèo Kam Mập không còn ở trọ MonkeyD nữa mà đã có nhà riêng ở >. Tui đã chuyển nhà xong, hiện tui đã up từ chương 233 trở đi ở web của tui. Nếu mấy bồ hóng bộ này thì ghé qua nhà tui chơi nhé. Chủ yếu nhà tui vẫn là truyện ngắn, chỉ tầm 5-6 bộ là truyện dài, tui đang ưu tiên up bộ "Ban ngày....." và bộ "Mang siêu thị xuyên không...." trước.
Cảm ơn mấy bồ đã ủng hộ tui thời gian qua.