Khi hắn hoảng sợ trợn trừng mắt, phun m.á.u ngã xuống, ta thản nhiên đứng thẳng, lạnh giọng nói tiếp: "Hơn nữa, vì hắn xông vào phủ Công chúa, lấy tội danh vu khống mà không g.i.ế.c được ta, lại g.i.ế.c phò mã của ta, ta sẽ vào cung vấn tội, đoạt Đông cung, giành lại tất cả vốn thuộc về ta!"
"Địch nhân của ta chưa từng là các ngươi, mà là kẻ ngồi cao trên ngai vàng cửu ngũ chí tôn. Tình ái dây dưa của các ngươi từ đầu đã là bậc thang công danh của ta. Cái t.ử cục đầy sơ hở này, ta đã đợi rất lâu rồi. Đa tạ các ngươi tự tay đưa đến cho ta."
18.
Đông Cung Thái t.ử đã bị hủy hoại dung mạo, thân thể tàn phế. Cùng t.h.i t.h.ể phò mã đầu lìa khỏi xác, và con gà trụi lông cháy khét, đều được đặt chỉnh tề trên đại điện. Không chỉ vả vào mặt vị Phụ hoàng giả dối, mà còn phơi bày toàn bộ mưu tính của mẫu t.ử Quý phi ra trước thiên hạ.
Sau khi đám mệnh phụ và tiểu thư thế gia trong giả sơn trở về, họ lập tức bẩm báo gia chủ, nói rõ Thái t.ử lấy tội danh vu khống dẫn binh xông vào phủ Công chúa, muốn tàn sát cả phủ, thậm chí những người biết chân tướng hắn cũng không tha. Nếu không có công chúa liều mạng cứu giúp, họ tay không tấc sắt, ắt phải c.h.ế.t không nghi ngờ.
Thái t.ử vô đức, lại bị hủy dung, còn đứt một tay, sao có thể kế thừa đại thống? Bách quan quỳ rạp, chỉ cầu phế Đông cung. Phụ hoàng trầm mặc không nói. Nhưng mà điều ta muốn không chỉ có vậy.
Chỉ một ánh mắt, tin Thái t.ử thất bại đã được đưa vào Khôn Ninh Cung. Quý phi với dung mạo bị hủy như kẻ điên, cầm lệnh bài của Phụ hoàng, lao vào đại điện triều đình, vừa khóc vừa gào, nhào về phía Thái t.ử. Rồi bà ta chỉ thẳng vào ta, hét lên điên loạn: "Là ngươi! Chính ngươi hãm hại Hoài Du! Chính ngươi tính kế chúng ta! Ta muốn g.i.ế.c ngươi!"
Trong lúc mọi người chưa kịp phản ứng, bà ta rút trâm cài tóc, lao thẳng về phía ta. Nhưng khi mũi trâm sắp chạm vào người ta, đã bị ta chộp lấy cổ tay. Xoẹt, cổ tay bị bẻ ngược, trâm cài đ.â.m thẳng vào cổ họng bà ta.
"Ôn Cẩn!" Phụ hoàng gọi quá muộn.
Máu văng ba thước, nhuộm đỏ cả ánh mắt ông. Cảm giác người mình yêu c.h.ế.t ngay trước mắt mà bất lực, Phụ hoàng của ta, người cũng đã cảm nhận được nỗi đau của ta rồi chứ?
Ta cong môi cười lạnh, ngay trước mặt ông, dồn lực, đ.â.m sâu thêm một nhát, xuyên thủng cổ Quý phi. Bà ta trợn đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp, ngã ầm xuống đất. Y phục cung phi đỏ thẫm trải giữa đại điện, giống như một đóa anh túc độc mỹ lệ. Phụ hoàng đổ sụp xuống long ỷ.
Đã từng đ.á.n.h bại Mẫu hậu ta, lại suýt hủy diệt ta, thủ đoạn của Quý phi sao có thể không cao minh? Đáng tiếc, chỉ có thủ đoạn thì chưa đủ, còn cần quyền lực và trí tuệ tuyệt sát. Ví dụ như binh phù đang nằm trong tay ta lúc này, đã trở thành lưỡi đao lạnh lẽo kề cổ Phụ hoàng. Ông hận ta, nhưng đã bỏ lỡ cơ hội g.i.ế.c ta tốt nhất.
Phụ hoàng mất người thương, run rẩy đưa tay chỉ về phía ta. Nhưng khi ta khẽ nhướng mày, cười giễu cợt nhìn lại, ông phun ra một ngụm m.á.u, ngã gục xuống long ỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
19.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Phụ hoàng con nối dõi ít ỏi, dưới gối chỉ có ta và Vệ Hoài Du. Vệ Hoài Du thân tàn mặt nát, đau đớn đến sống không bằng c.h.ế.t, đã không còn khả năng hầu bệnh. Bên cạnh Phụ hoàng lúc này, chỉ còn lại một mình ta.
Ta ngồi bên giường bệnh, nhìn ông rồi hỏi: "Người đời đáng sợ, Phụ hoàng hiện giờ có cảm thấy nguy nan lắm không?"
Đồng t.ử ông run lên, hận ý trong mắt cuồn cuộn dâng trào: "Là ngươi cố ý, dùng chính thanh đao của Trẫm để đ.â.m vào tim Trẫm?"
Ta lắc đầu: "Chẳng qua chỉ là dùng chính thủ đoạn độc ác mà Phụ hoàng đã dùng để cướp đi tất cả của ta, rồi đoạt lại những thứ vốn thuộc về mình mà thôi. Binh quyền của ta chính là tay chân của hắn, vết sẹo trên mặt ta chính là dung mạo hắn bị hủy hoại, còn cả ngôi vị Trữ quân cùng long ỷ vốn nên thuộc về ta nữa. Phụ hoàng, Người muốn trao cho ta, hay để ta tự tay giành lấy?"
Phụ hoàng kinh hãi, vừa ho khan vừa thở dốc, không ngừng buông lời mắng nhiếc. Ta làm như không nghe thấy, gọi thị tùng tiến vào, sau đó chỉ vào những thứ trên khay trong tay người nọ, hạ giọng hỏi: "Năm đó Phụ hoàng g.i.ế.c Mẫu hậu của ta, đã dùng cách nào?"
Thị tùng cúi đầu, trên chiếc khay đang nâng có rượu độc, chủy thủ và dải lụa trắng. Khi cần đến võ tướng, Mẫu hậu là Thái t.ử phi mà ông cầu mãi mới được, đến khi dùng xong, bà chỉ còn là một nắm xương khô lạnh lẽo trong cung Vị Ương. Khi ấy ta còn nhỏ, nhưng không hề ngu ngốc. Mẫu hậu võ nghệ cao cường, dũng mãnh vô song, sao có thể c.h.ế.t vì một trận phong hàn đơn giản được?
Đôi mắt sâu thẳm như giếng cạn của Phụ hoàng khẽ run lên: "G.i.ế.c Vua g.i.ế.c cha đều là trọng tội, ngươi không muốn sống nữa sao..."
"Ta muốn!" Ta cắt ngang lời ông, "Không chỉ muốn sống, ta còn muốn làm Hoàng đế nữa."
Ta xoay xoay chủy thủ trong tay, bật cười khinh miệt: "Nhưng Phụ hoàng à, nếu Người còn sống, ta khó mà yên lòng. Vậy nên chỉ có thể tiễn Vệ Hoài Du lên đường trước, đoạn tuyệt hoàn toàn hy vọng của Người."
Con d.a.o được hộ vệ của ta nhận lấy.
"Đừng!" Phụ hoàng bật thốt, toàn thân run rẩy. Ông hiểu rõ thủ đoạn nói một là một của ta, trên gương mặt luôn giả vờ từ ái ấy cuối cùng cũng hiện ra vẻ đau lòng chân thật, "Trẫm nợ Ôn Cẩn. Ngôi vị Hoàng hậu mà Trẫm đã hứa với nàng ấy, cuối cùng lại bị Tiên đế ép trao cho Mẫu hậu xuất thân tướng môn của ngươi."