Ta là một hiền thê hiền đức bậc nhất kinh thành, ngày thứ hai sau khi xuất giá đã thay phu quân nạp bốn thị thiếp.
Một năm trôi qua, bụng bốn người thiếp đều bằng phẳng, ngoan ngoãn như gà.
Ta bỗng nhiên nhận ra: Phu quân của ta… có vẻ như… không được…
“Phu quân của ta, có vẻ như… không được…”
Giờ chính ngọ, người bệnh tại Hồi Xuân Đường qua lại tấp nập.
Ta chậm rãi nhích lại gần Âu Dương đại phu, ngập ngừng hỏi:
“Ngài nói xem, có cách nào hay không…”
Âu Dương đại phu đảo mắt một vòng, vẻ mặt lạnh nhạt cúi người, vén tay áo lấy ra một gói t.h.u.ố.c:
“Tráng dương tán, năm văn tiền một gói, trẻ không lừa, già không gạt.”
Ta giữ nguyên gương mặt vô cảm, nhìn lá cờ phía sau ngài ấy với dòng chữ “Một lần chẩn đoán, ngàn vàng khó đổi”, rồi lạnh lùng nói:
“Ngài làm người đàng hoàng chút đi.”
Ta không hơi đâu mà dùng một nghìn lượng bạc chỉ để mua t.h.u.ố.c giả.
Âu Dương đại phu vuốt râu, nghiêm túc nói:
“Nhiều người dùng rồi, ai cũng khen tốt.”
Ta vò tóc, bối rối, bởi tình trạng của phu quân ta có lẽ phải hợp tác lâu dài.
Âu Dương đại phu dùng dáng vẻ tiên phong đạo cốt, khinh bỉ nhìn ta:
“Phu nhân y phục lộng lẫy thế này, chẳng giống người thiếu bạc.”
Ta đâu chỉ không thiếu bạc, mỗi tháng còn có bổng lộc nữa.
Ta tên là Phượng Ninh Vãn, ám vệ của Thái hậu, giới tính nữ, sở thích lười biếng.
Ngày trước được huấn luyện qua loa hai, ba ngày đã bị đẩy đi làm việc.
Trước ngày nhận nhiệm vụ, ta thức trắng đêm đ-á-nh mạt chược, hôm sau mơ màng buồn ngủ, chỉ nhớ được sáu chữ: “Nuôi dưỡng trưởng t.ử của Trần Ngọc.”
Cho đến khi ta gả xho Trần Ngọc, với thân phận là con gái Thứ sử Thông Châu – Phượng Ninh Vãn, mới nhận ra: Hắn chưa cưới thê, thì làm gì có trưởng t.ử?
Ta lập tức gửi thư khẩn vào cung.
Công công bên cạnh Thái hậu trả lời, bảo ta tự nghĩ cách.
Huấn luyện viên của ta – Lão Vương từng nói:
“Một ám vệ giỏi, nhất định phải biết tùy cơ ứng biến.”
Thế là ta lập kế hoạch ba năm:
Năm thứ nhất, lấy lòng Trần Ngọc, cưới thêm vài thị thiếp cho hắn.
Năm thứ hai, sinh một trưởng t.ử.
Năm thứ ba, cướp trưởng t.ử về tay mình.
Ta lưỡng lự, liệu thứ t.h.u.ố.c này có l.à.m t.ì.n.h trạng của hắn… càng không được không?
Âu Dương đại phu nổi giận:
“Ngươi rốt cuộc có mua hay không? Không mua thì đừng có chắn đường!”
Ta túm lấy bàn tay đang định đuổi mình:
“Ấy, đừng! Mua… Mua! Cho ta bốn mươi gói!”
Âu Dương đại phu đứng sững lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bao nhiêu?”
Ta lấy ra một thỏi bạc:
“Bốn mươi! Mau lên! Đang cần gấp!”
Trước ánh mắt kỳ lạ của đại phu, ta, một phu nhân của Tể tướng đương triều, ôm một chồng t.h.u.ố.c như kẻ trộm, chui ra cửa sau của Hồi Xuân Đường.
Cho đến khi lên xe ngựa, ta vui mừng không kìm được, từng gói từng gói lấy ra:
“Phượng Chi à, có cách rồi, có cách rồi! Bốn người thị thiếp, mỗi người mười tháng, ta không tin không sinh được!”
Phượng Chi mặt đầy sát khí:
“Cho dù có hoài th-ai, thì cũng phải sang năm mới sinh được! Cuối năm nay Thái hậu sẽ kiểm tra kết quả, chúng ta đều sẽ mất đầu!”
Ta ngây người:
“Cuối năm là hạn ch.ót rồi sao?”
Phượng Chi trầm giọng, khuôn mặt lạnh như băng:
“Ngươi rốt cuộc đến khi nào mới chịu nhớ kĩ hả?”
Phượng Chi nhẫn nhịn hết sức, nhưng cuối cùng vẫn không thể nhịn thêm, gào lên với ta: “Ngươi đúng là kẻ hồ đồ! Nhận nhiệm vụ mà không bao giờ chịu nghe kỹ! Ta đúng là mù rồi mới hợp tác với ngươi! Làm nhiệm vụ với ngươi đúng là muốn điên lên luôn mà!”
Ta mặt mày tái mét, ấp úng nói: “Không thể nào…”
“Cút!”
Người đồng hành cùng ta suốt một năm trời, ngay trong ngày tiểu niên, đã bỏ lại ta mà dứt khoát rời đi.
Nàng vác hành lý, xoay người bước đi, dáng vẻ tiêu sái vô cùng.
Để lại ta một mình đối mặt với cơn thịnh nộ của Thái hậu.
Ta đã nghe nhầm thời hạn kết thúc nhiệm vụ. Năm hết Tết đến, kết quả thì không thấy đâu.
Chuyện tìm đâu ra một đứa trẻ lúc này, đối với ta mà nói, chẳng khác nào nhiệm vụ bất khả thi.
Ta đứng trong tiểu viện trang trí xa hoa, lòng nóng như lửa đốt, lúc thì đi tới đi lui, lúc lại ngẩng đầu thở dài nhìn trời.
Đã nhiều lần, ta muốn đến thẳng chỗ Trần Ngọc để nói rõ mọi chuyện, hỏi xem hắn có giấu con riêng nào ở bên ngoài không, nhưng cuối cùng vẫn không dám.
Trần Ngọc, người này, tính khí lạnh lùng khó đoán.
Ta khuyên hắn nạp thiếp, hắn gật đầu bảo được.
Ta khuyên hắn chia đều sủng hạnh, hắn cũng gật đầu bảo được.
Hình như, trên đời này chẳng có chuyện gì hắn không đồng ý.
Chỉ là… hắn không quá để tâm đến ta.
Không phải ngược đãi, chỉ là hoàn toàn thờ ơ.
Lúc tâm trạng tốt, hắn sẽ nói với ta vài câu; lúc không vui, dù chạm mặt cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.
Dĩ nhiên, một ám vệ như ta, chẳng mấy bận tâm đến những việc ấy.
Điều khiến ta thực sự đau đầu là hắn đã qua lại giữa các viện nửa năm nay, vậy mà lại không thiếp thất nào có tin vui.
Không còn cách nào khác, ta đành tìm đến vị đại phu danh tiếng – Âu Dương tiên sinh.
Trời đã về trưa, ánh nắng chiếu rọi, chiếc quạt trong tay ta phe phẩy không ngừng, ta nhíu mày hỏi: “Tướng gia khi nào thì hạ triều?”
Không còn Phượng Chi bên cạnh, thay vào đó là một nha hoàn khác, nàng lạnh nhạt trả lời: “Đã hạ triều từ lâu rồi.”
Đúng là chủ nào tớ nấy, chẳng dễ chịu chút nào.
Trần Ngọc sau khi hạ triều thường đến thư phòng một chuyến, sau đó thì qua Thanh Ca Viện đ-á-nh đàn.
Ta tính toán thời gian, đi thẳng đến Thanh Ca Viện.