Ta Nghe Được Tiếng Lòng Của Tra Nam

Chương 15



Một lúc lâu sau, ngài phẩy tay.

Ta lui về một bên, ngoan ngoãn nhìn ngài.

Phụ hoàng thở dài một tiếng:

“Phụ hoàng có phải đã sai rồi không? Tại sao nhị hoàng tử lại làm như vậy? Hồi xưa, nó ngoan ngoãn đến thế, phụ hoàng mới ban cho nó chữ ‘Đoan’. Nó có hiểu được ý nghĩa của danh hiệu này không?”

Trong lòng ta ngổn ngang cảm xúc.

Đúng là ngoan ngoãn thật đấy!

Khi hắn g.i.ế.c ta, trên mặt vẫn còn nụ cười nhã nhặn.

Ta suy nghĩ một lúc, rồi thẳng thắn nói:

“Phụ hoàng, trong số các hoàng tử, chỉ có nhị ca là được ban hiệu. Ngài đối xử với nhị ca khác hẳn những người khác.”

Thân hình phụ hoàng khựng lại.

Ngài gọi thái giám cầm bút đến:

“Viết chiếu chỉ, phế bỏ tước hiệu của Tứ Vương gia, đổi phong địa của hắn từ Trần Địa sang Lương Châu.”

Trần Địa giàu có, sản lượng ở đó đủ để nuôi sống cả gia đình nhị ca suốt mấy trăm năm.

Nhưng Lương Châu thì khác, nơi đó rất nghèo, năm nào cũng cần triều đình trợ cấp.

Nhị ca lần này thật sự đã xong đời.

Ta vui mừng khôn xiết.

Phụ hoàng nhẹ trách:

“Con thật là! Chỉ giỏi cười trên nỗi đau của người khác, thêm dầu vào lửa. Con đã gây ra chuyện lớn như vậy, không nghĩ đến tình huynh đệ.”

“Con cũng bị phạt ba tháng lương.”

“Còn chuyện của Quảng Bình Hầu phủ…”

Phụ hoàng trầm ngâm.

Có lẽ ngài đã hiểu ra từ danh sách những kẻ nội gián.

Lần trước, Vệ Hà có thể vào được nơi ta lễ Phật, chắc chắn không phải ngẫu nhiên.

Là do thị vệ đó để lộ thông tin.

Và thị vệ đó là người của Tứ Vương gia.

Điều mà Tứ Vương gia thực sự muốn mưu đồ là hôn nhân của ta.

Phụ hoàng sắc mặt trở nên lạnh lùng:

“Quảng Bình Hầu phủ thực sự là quá ngông cuồng.”

Ta bước ra khỏi cung.

Quảng Bình Hầu bị giáng chức, từ một Hầu gia có thực quyền, thành một Hầu gia nhàn rỗi, mất cả tư cách tham dự triều chính.

Quảng Bình Hầu rất muốn đánh Vệ Hà một trận, nhưng hiện giờ hắn đang nửa sống nửa chết.

Hắn chưa lành vết thương do trận đòn, lại ngâm mình dưới nước quá lâu, khi trở về phát sốt cao.

Đến giờ vẫn chưa hạ sốt.

Phu nhân Quảng Bình Hầu thành tâm cầu nguyện cho Vệ Hà.

Đúng là một người mẹ tốt.

Nhưng ta chỉ thấy điều này thật mỉa mai.

Ta đến Quảng Bình Hầu phủ để ban chiếu chỉ.

Phụ hoàng ra lệnh, gả Tuyết Linh cho Vệ Hà.

Quảng Bình Hầu nhận chiếu chỉ với vẻ mặt khó chịu, cố gượng cười với ta:

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com