Ta Nghe Được Tiếng Lòng Của Tra Nam

Chương 3



Giờ đây, tất nhiên ta phải đi xem nữ tử phong trần đó trông thế nào.

Đời này lần đầu tiên gặp, thật muốn mở mang tầm mắt.

Ta cải trang thành nam, trong bộ dạng một công tử tuấn tú, bước ra ngoài.

Mọi người liền đi theo.

Ta dừng lại, lạnh lùng liếc nhìn Tuyết Linh.

Người bên cạnh ta là Sương Vi lập tức nói: “Tiếp tục quỳ đi, nói ngươi đó. Người xưa có câu, chủ nhục bề tôi tử, mắt thấy chủ bị sỉ nhục mà còn dám xin tha cho tên háo sắc, thật không biết ngươi nghĩ gì, hãy tự mình suy xét lại đi, chủ của ngươi là ai.”

Nói hay lắm.

Ta xưa nay vẫn thích Tuyết Linh vì sự dịu dàng, ghét Sương Vi vì ồn ào.

Nhưng không thể phủ nhận, lúc này những lời của Sương Vi thật sự làm ta thấy hả hê.

Tuyết Linh mắt đỏ hoe, từng giọt nước mắt rơi xuống đất.

Trước đây, ta không chịu nổi khi thấy nàng chịu khổ.

Nhưng giờ đây...

“Đừng khóc nữa, xấu lắm.”

Tuyết Linh giật mình, nước mắt ngừng rơi.

Ta mỉm cười nhẹ, ngẩng cao đầu bước đi.

Ta phải đi xem cho biết!

Khi đến Tây Sương Phòng, ta chỉ vừa đẩy cửa bước vào thì một nữ tử đã lao tới, ôm chầm lấy ta.

“Công tử, xin người cứu ta! Ta bị người ta hạ dược, cầu xin người cứu mạng, ta suốt đời sẽ ghi nhớ đại ân đại đức của người.”

Vừa nói, nàng vừa ra sức cởi áo của ta.

Ta lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng lại, vẫy tay gọi hai thị vệ phía sau.

Ta cười nói: “Hai người chơi có gì vui? Chúng ta bốn người cùng chơi mới thú vị chứ!”

Đôi mắt mê ly của nàng chợt sáng bừng tỉnh táo.

Nàng đẩy mạnh ta ra.

“Ngươi điên rồi sao? Đã nói rõ ràng không phải như vậy mà!”

“Chỉ là giả vờ một chút thôi! Nếu ngươi không giữ lời, ta sẽ đi ngay!”

Ta cười nhạt, vẻ mặt lạnh lùng:

“Ngươi đã nói rõ là thế nào? Bản cung... công tử muốn thế nào thì thế ấy, đừng không biết điều.”

“Ngươi... ngươi là đồ lừa đảo! Các ngươi đã nói rằng chỉ cần ta đóng giả một chút, cuối cùng sẽ nói là do Vệ đại công tử sai khiến, sao giờ lại đổi ý, tránh ra, thả ta đi!”

Nàng hùng hổ lao ra khỏi phòng, nhưng vừa bước ra ngoài, nàng đã đứng sững lại.

Bởi vì bên ngoài, đã có đông đảo người vây quanh, trong đó có cả Vệ Tiêu mà nàng vừa nhắc đến.

Mọi người nhìn nàng với ánh mắt kinh ngạc lẫn khinh miệt.

Nàng quay đầu lại, giọng run rẩy hỏi:

“Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?”

Sương Vi đã ân cần sai người mang ghế đến.

Ta thản nhiên ngồi xuống.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com