Ta Nhường Đến Mệt Rồi

Chương 8



Cách đó không xa, Thái t.ử đang nhìn hai chúng ta. Ánh mắt của hắn lần đầu tiên không còn vẻ ôn hòa như trước. Giống như đang xuyên qua một giấc mộng cũ đáng lẽ phải thuộc về tay mình, nhìn ta từng bước đi về phía người khác.

Sau khi tiệc tan, Thái t.ử chặn đường Giang Chiếu. 

Ta đứng ở góc hành lang, nghe thấy hắn hỏi: "Giang đại phu, tính tình Nhị cô nương nhìn thì nhu thuận, nhưng thực chất rất có chủ kiến riêng. Ngươi nếu cưới nàng, ngày sau liệu có gánh vác nổi không?"

Giọng Giang Chiếu ôn nhu: "Điện hạ nói sai rồi."

Thái t.ử im lặng. 

Giang Chiếu nói tiếp: "Thảo dân cưới nàng, không phải để gánh vác thay nàng. Thảo dân chỉ muốn bầu bạn cùng nàng. Nàng nếu có tâm tư riêng, thảo dân sẽ lắng nghe. Nàng nếu không muốn làm một người hiểu chuyện nữa, thảo dân cũng chẳng khuyên răn."

Dưới hành lang một mảnh yên ắng. Thái t.ử hồi lâu không nói lời nào. Cuối cùng, hắn khẽ cười một tiếng: "Giang đại phu thật tốt phúc khí."

Giang Chiếu đáp: "Thảo dân cũng nghĩ như vậy."

Ta đứng nơi góc ngoặt, tay ôm chiếc lò sưởi nhỏ, bỗng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp lạ thường.

Lúc quay về phủ vào buổi tối, trưởng tỷ đã được đưa vào động phòng ở Vương phủ. Mẫu thân mệt đến mức vành mắt đỏ hoe. Bà nhìn thấy ta và Giang Chiếu vai kề vai dìu phụ thân xuống xe, nét mặt có phần phức tạp.

"A Chu."

Ta dừng bước. Mẫu thân liếc nhìn Giang Chiếu một cái, thấp giọng nói: "Bên phía Giang gia, ngày tháng nếu có thanh khổ, con cũng đừng gồng mình gánh vác quá."

Ta cứ ngỡ bà muốn khuyên ta hối hôn. Nào ngờ bà lại từ trong ống tay áo lấy ra một chiếc hộp nhỏ: "Đây là hộp cao vải cuối cùng của năm nay. Con mang về đi."

Ta c.h.ế.t lặng. 

Mẫu thân quay mặt đi nơi khác: "Tỷ tỷ con giờ đã vào Vương phủ, tự có Vương phủ chu toàn chăm sóc. Trước đây con thích ăn, ta lại không hề hay biết. Sau này... ta sẽ bảo bên ngoại gửi tới nhiều hơn."

Ta đón lấy chiếc hộp. Trong lòng không nói rõ được là tư vị gì.

Miếng ngọt đến muộn màng này, chẳng thể bù đắp nổi những ngày tháng đã qua. Nhưng ít nhất kiếp này, bà cuối cùng cũng nhìn thấy bàn tay ta đang trống không.

Ta thấp giọng nói: "Đa tạ mẫu thân."

Vành mắt mẫu thân đỏ lên, không nói thêm gì nữa.



Hôn kỳ của ta và Giang Chiếu được định vào mùa xuân năm sau.

Không có sự rườm rà của đại hôn Đông Cung, cũng chẳng có bài trường rước dâu của Vương phủ. Ngày Giang gia tới nạp sính, sính lễ không nhiều, nhưng hòm nào hòm nấy đều ghi rõ danh mục một cách chu đáo.

Một rương d.ư.ợ.c liệu, là để điều dưỡng tật ở chân cho phụ thân. 

Một rương vải vóc Giang Nam, là để may y phục mùa hè cho ta. 

Một rương sách y, nói là nếu ta thấy buồn chán thì có thể tùy ý lật xem giải khuây.

Còn trong chiếc hòm nhỏ cuối cùng, xếp ngay ngắn mười hai hũ cao vải.

Giang cô mẫu cười nói: "A Chiếu bảo, trước tiên chuẩn bị đủ dùng cho một năm."

Thanh Quế đứng bên cạnh cười đến mức không khép nổi miệng. Mẫu thân cũng rốt cuộc lộ ra một nụ cười chân thành.

 Phụ thân nhìn Giang Chiếu, hỏi hắn: "Ngươi có biết đích nữ Tạ gia không dễ cưới chăng?"

Nhật Nguyệt

Giang Chiếu chắp tay: "Thảo dân biết."

"A Chu trước đây đã chịu nhiều uất ức, nếu ngươi lại để nó phải chịu uất ức thêm, ta sẽ không nể tình ngươi chữa chân cho ta mà nương tay đâu."

Thần sắc Giang Chiếu vô cùng nghiêm túc: "Tiểu tế không dám."

Phụ thân nhìn hắn nửa ngày, rồi hừ lạnh một tiếng: "Còn chưa thành hôn, đừng gọi sớm thế."

Vành tai Giang Chiếu đỏ bừng. Ta đứng sau tấm bình phong, nhịn không được khẽ cười thành tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trước ngày cưới, Thái t.ử lại gửi lễ vật đến một lần nữa. Lần này là cao vải do trong cung ban thưởng. 

Hai hộp. 

Một hộp cho Hoài Chu Vương phi – trưởng tỷ. 

Một hộp cho ta. 

Trên lễ đơn viết rất minh bạch, không còn chút sai sót nào.

Ta sai người gửi lễ tạ ơn lại, cũng chỉ dừng lại ở đó.

Về sau nghe Thanh Quế kể, Thái t.ử gần đây thường xuyên lui tới chỗ Hoài Chu Vương phủ, nói là để đ.á.n.h cờ với vị ấu đệ của mình. Nhưng lần nào đến, hắn cũng mang theo một hộp điểm tâm tươi mới. Điểm tâm đa phần đều là vị ngọt.

Trưởng tỷ có ăn hay không, ta không biết. Tiêu Hoài Chu có để tâm hay không, ta cũng chẳng tường. Sự dây dưa của những người đó, rốt cuộc đã rời xa ta rồi.

Ngày thành hôn, Giang Chiếu đích thân tới đón dâu. Con ngựa hắn cưỡi không tính là danh quý, đội rước dâu cũng chẳng dài. Nhưng hắn mặc một thân hồng y, mày mắt thanh tú tuấn lãng, lúc cầm dải lụa hồng dắt ta đi, đầu ngón tay hắn lại có chút run rẩy.

Ta đội khăn voan đỏ, nghe thấy Thanh Quế đứng bên cạnh nhỏ giọng cười trộm: "Cô gia xem chừng run rẩy như lần đầu tiên cầm kim châm vậy."

Giang Chiếu thấp giọng nói: "Quả thực còn khó hơn cầm kim châm nhiều."

Dưới lớp khăn voan, khóe môi ta khẽ cong lên.

Sau khi bái đường, ta bước vào gian viện nhỏ của Giang gia. Viện t.ử không lớn, nhưng có trồng một cây vải. Khí hậu kinh thành không thích hợp nuôi trồng loài cây này, cây non trông có vẻ hơi mảnh khảnh, cành lá cũng thưa thớt.

Khi vén khăn voan lên, nhìn thấy cái cây ngoài cửa sổ, ta ngẩn người một thoáng. 

Giang Chiếu thuận theo ánh mắt của ta nhìn qua: "Mang từ Giang Nam tới đấy, chưa chắc đã nuôi sống được. Nhưng ta muốn thử xem sao."

Ta hỏi: "Vì sao lại trồng thứ này?"

Vành tai hắn lại đỏ lên: "Ta nghĩ sau này nếu nó kết quả, quả đầu tiên sẽ dành cho nàng."

Mắt ta bỗng nóng lên. 

Giang Chiếu thấy ta im lặng, có chút hoảng hốt: "Nếu nàng không thích, ngày mai ta sẽ đổi sang một cây hải đường."

Ta lắc đầu: "Ta thích lắm."

Hắn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Trong hỷ phòng, nến đỏ khẽ lay động. Trên bàn bày rượu giao bôi, và cũng bày sẵn một chiếc hũ gốm nhỏ. Ta mở ra xem, chính là cao vải.

Giang Chiếu nhẹ giọng nói: "Hôm nay trời đã muộn, không nên ăn nhiều. Chỉ cho phép ăn một miếng thôi."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Giang đại phu, đêm tân hôn mà chàng cũng quản cả chuyện này sao?"

Hắn nghiêm túc đáp: "Đau dạ dày lên sẽ không ngủ ngon được."

Ta bị hắn chọc cười, bèn xúc một miếng nhỏ. Hắn nhìn ta ăn xong, mới giống như vừa hoàn thành một đại sự gì ghê gớm lắm, khẽ mỉm cười.

Ta bỗng nhiên hỏi: "Giang Chiếu, liệu có ngày nào đó chàng cảm thấy ta không đủ hiểu chuyện chăng?"

Hắn ngẩn ra, rồi nhanh ch.óng lắc đầu: "Nhị cô nương." 

Hắn gọi vẫn còn chút bỡ ngỡ, vừa như trân trọng, lại vừa như một thói quen. "Ta cưới nàng, không phải để bắt nàng phải hiểu chuyện."

Câu nói này tuy rất khẽ, nhưng lại nặng ký hơn thảy mọi lời lẽ thể diện mà ta từng nghe trước đây.

Ta nhìn hắn: "Vậy chàng cưới ta là vì cái gì?"

Vành tai Giang Chiếu đỏ ửng lên, qua một lúc lâu mới thấp giọng nói: "Là để mỗi năm khi cao vải gửi tới, có người bầu bạn cùng ta chia sẻ miếng ngọt đầu tiên."

Gió đêm ngoài cửa sổ thổi qua, cây vải nhỏ khẽ lay động một thoáng. Ta mỉm cười đẩy hũ gốm đến trước mặt hắn: "Vậy hôm nay chia cho chàng nửa miếng."

Hắn nghiêm túc cầm lấy thìa: "Đa tạ phu nhân."