Dạo này Tiêu Dật bận xử lý triều chính, rất ít đến gặp ta.
Ta cũng vui vẻ thanh nhàn.
Đang nghĩ ngợi, quản gia vội vã chạy vào.
"Quận chúa, Thái t.ử điện hạ giá lâm!"
Hạt dưa trong tay ta suýt rơi hết.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.
Hồng Trần Vô Định
Tiêu Dật bước nhanh vào, phía sau là một hàng thái giám cung nữ.
Hắn phất tay, những người kia liền khiêng từng rương gỗ đỏ vào, bày kín cả sân.
"Đây là cái gì?"
Ta nhìn đến ngây người.
Tiêu Dật đi đến trước mặt ta, ánh mắt sáng rực nhìn ta.
"Sính lễ."
"Hả?"
Đầu óc ta đứng hình, "Của… của ai?"
"Của Cô."
Tiêu Dật tiến thêm một bước, ép ta giữa bàn đá và hắn.
"Thanh Hà, nàng đã cứu mạng Cô."
"Theo quy củ trong thoại bản, chẳng phải nên lấy thân báo đáp sao?"
Ta nuốt khan một ngụm.
"Đó… đó là ân đền oán trả thì có?"
Tiêu Dật nhướng mày, ánh mắt nguy hiểm nheo lại.
"Nàng nói cái gì?"
"Không… không có gì."
Ta vội sửa lời, "Ý ta là, điện hạ thân phận tôn quý, ta chỉ là một nha hoàn, môn không đăng hộ không đối…"
"Ai dám nói môn không đăng hộ không đối?"
Tiêu Dật cười lạnh, "Cô nói xứng, thì chính là xứng."
"Hay là…"
Hắn cúi đầu, ghé sát bên tai ta, hơi thở ấm nóng phả lên cổ.
"Nàng thích vị nhị công t.ử nhà Triệu Thượng thư hơn?"
"Hay là tiểu công t.ử nhà Lý tướng quân?"
Da đầu ta tê rần.
Người này sao ngay cả ta từng nhìn ai cũng biết?
Những dòng chữ điên cuồng gào thét.
【A a a! Hắn ghen rồi hắn ghen rồi!】
【Đây là tiết tấu cưỡng chế ái đó sao!】
【Đồng ý đi! Mau đồng ý đi! Đây chính là hoàng đế tương lai đó!】
Ta nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Tiêu Dật.
Trong đó là chấp niệm và d.ụ.c vọng chiếm hữu khiến ta vừa kinh sợ, lại vừa dâng lên một tia rung động khó hiểu.
Từ chiếc áo choàng giữa trời tuyết kia bắt đầu.
Vận mệnh của chúng ta dường như đã quấn c.h.ặ.t vào nhau.
Ta thở dài, đưa tay nhẹ nhàng kéo tay áo hắn.
"Vậy ta phải làm chính phi."
"Trắc phi ta không làm."
Ta không tin phụ hoàng hắn sẽ dung túng cho hắn cưới một nữ t.ử dân gian.
Không ngờ, đáy mắt Tiêu Dật bừng lên ý cười rực rỡ.
Hắn trở tay nắm lấy tay ta, mười ngón đan c.h.ặ.t.
Hắn thề: "Ngoại trừ nàng, cả đời này, Cô sẽ không có người khác."
"Giữa ba nghìn dòng nước, Cô chỉ lấy một gáo để uống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
7
Ta đột ngột rút tay về, lùi lại một bước lớn.
"Điện hạ cẩn ngôn."
Loại lời này mà để hoàng đế – người trông mong Thái t.ử nối dõi tông đường – nghe thấy, cái mạng nhỏ của ta khó mà giữ.
"Nô tỳ là kẻ phàm tục, không chịu nổi khổ trong hoàng cung, cũng không quen được những quy củ đó. Nô tỳ không muốn làm Thái t.ử phi, nô tỳ chỉ muốn kiếm tiền."
Biểu tình của Tiêu Dật cứng lại.
Sự dịu dàng nơi đáy mắt hắn vỡ vụn, thay vào đó là kinh ngạc, thậm chí còn có chút tức giận.
"Nàng từ chối Cô?"
"Kiếm tiền còn quan trọng hơn làm Thái t.ử phi?"
Ta gật mạnh.
"Làm Thái t.ử phi ngày ngày phải giữ khuôn phép, gặp ai cũng phải hành lễ, nói sai một câu là có thể mất đầu. Sau này điện hạ đăng cơ, hậu cung ba nghìn giai lệ, ta còn phải tranh giành ghen tuông với một đám nữ nhân."
"Ta không làm."
"Ta chỉ muốn giữ phủ Quận chúa của mình, mở vài cửa hàng, làm một phú bà tự do tự tại."
Tiêu Dật nhìn chằm chằm ta.
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Cả đời này, e là hắn chưa từng bị ai thẳng thừng cự tuyệt như vậy.
Những dòng chữ đã cười đến điên cuồng.
【Ha ha ha! Làm tốt lắm! Đây mới là giác ngộ của nữ nhân kiếm tiền!】
【Tiêu Dật: Ta mang cả hoàng vị ra theo đuổi ngươi, ngươi lại chỉ muốn làm hộ kinh doanh cá thể?】
【Nam nhân nào bằng bạc thơm, Thanh Hà đừng để ý hắn, đi làm giàu đi!】
Tiêu Dật hít sâu một hơi, ép xuống lửa giận.
"Được. Ngươi có gan."
Hắn xoay người, sải bước ra ngoài.
Đến cửa viện, hắn dừng lại, quay lưng về phía ta, buông một câu.
"Cô muốn xem, không có sự che chở của Cô, ngươi có thể gây dựng được trò trống gì ở kinh thành này."
"Đừng đến lúc bị người ta lừa đến trắng tay, lại khóc lóc quay về cầu Cô."
Hắn đi rồi.
Mang theo cả viện rương gỗ đỏ, đi mà khí thế hừng hực.
Ta trợn mắt.
Không sao.
Sáng sớm hôm sau, ta mang theo hai vạn lượng ngân phiếu ra phố.
Đây là bổng lộc khi ta được phong quận chúa, cộng với vàng bạc châu báu hoàng thượng ban thưởng đem đi đổi thành bạc.
Ta đứng trên phố Chu Tước phồn hoa nhất kinh thành, nhìn hai bên cửa hàng san sát, trong lòng tính toán nên làm nghề gì.
Những dòng chữ bắt đầu làm quân sư cho ta.
【Thanh Hà! Mua cái khách điếm phá sản ở cuối phố đi! Nhất định phải mua!】
【Đúng đúng đúng! Chính là cái treo bảng “Hồng Vận Khách Điếm” kia!】
【Cảnh báo tiết lộ: nửa tháng sau, Công bộ sẽ ban công văn tu sửa hào thành, khúc sông đó sẽ được nới rộng xây bến mới.】
【Đến lúc đó vị trí khách điếm kia sẽ trở thành trung tâm vận chuyển hàng hóa của cả kinh thành! Mua lại, cải tạo thành t.ửu lâu, đảm bảo kiếm bộn!】
Mắt ta sáng lên.
Không do dự, lập tức chạy về cuối phố.
Chủ của Khách Điếm Hồng Vận đang lo không bán được, thấy ta chịu bỏ ra năm trăm lượng mua lại, quả thực cảm kích đến rơi nước mắt.
Tại chỗ ký khế đất và văn thư với ta.
Ta cầm khế đất, lập tức thuê một đám thợ, bắt đầu cải tạo rầm rộ.
Phá tường, sửa sang lại, đặt đóng bàn ghế.
Ta muốn mở một trà lâu lớn nhất kinh thành, tầng một nghe kể chuyện uống trà, tầng hai nhã tọa dùng bữa, tầng ba làm nơi lưu trú.
Tên ta cũng nghĩ xong rồi, gọi là “Tụ Bảo Các”.
Nửa tháng tiếp theo, ta ngày nào cũng ở công trường giám sát.
Tiêu Dật quả thật một lần cũng không đến tìm ta.
Nghe nói gần đây hắn ở triều đình đại khai sát giới, chỉnh đốn lại quan lại, bận đến không chạm chân xuống đất.