Hắn đột ngột ném thanh đoản đao trong tay về phía ta.
Hồng Trần Vô Định
Nhanh như điện.
Ta căn bản không kịp tránh.
"Keng!"
Tiêu Dật rút trường kiếm bên hông, một kiếm đ.á.n.h văng đoản đao.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo đến cực điểm.
"G.i.ế.c không tha."
Một tiếng lệnh hạ.
Cẩm y vệ như c.h.é.m dưa thái rau lao vào đám lưu khấu.
Tiếng kêu t.h.ả.m, tiếng binh khí va chạm vang vọng trong đêm.
Chưa đến một nén nhang, mấy chục tên lưu khấu đã ngã trong vũng m.á.u.
Tạ Nguyên Bảo bị thống lĩnh Cẩm y vệ giẫm dưới chân, trúng mấy đao, vẫn còn thoi thóp.
Hắn nhìn chằm chằm ta, trong mắt đầy bất cam và oán độc.
Tiêu Dật cầm trường kiếm nhỏ m.á.u, bước đến trước mặt hắn.
Từ trên cao nhìn xuống.
"Cô đã cho ngươi một con đường sống."
"Đã muốn tìm c.h.ế.t, Cô thành toàn cho ngươi."
Kiếm c.h.é.m xuống.
Máu b.ắ.n tung tóe.
Đầu Tạ Nguyên Bảo lăn sang một bên, c.h.ế.t không nhắm mắt.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên.
Ta nhìn đầy viện t.h.i t.h.ể, dạ dày cuộn trào, lùi lại nửa bước.
Tiêu Dật buông kiếm.
Hắn xoay người, đi về phía ta.
Trên người hắn còn mang sát khí chưa tan, trên mặt còn vương một giọt m.á.u ấm.
Đó là một mặt hoàn toàn khác với thiếu niên nhẫn nhịn trước kia.
Là kẻ ở trên cao, là cơn thịnh nộ của đế vương.
Ta có chút sợ, theo bản năng lại lùi một bước.
Động tác của Tiêu Dật khựng lại.
Hắn dùng tay áo sạch lau mạnh vết m.á.u trên mặt.
Rồi không chút do dự ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
Hắn ôm rất c.h.ặ.t, lực lớn đến mức như muốn khảm ta vào xương thịt.
Thân thể hắn khẽ run.
"Đừng sợ."
Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta, giọng khàn đi.
"Cô ở đây. Không ai có thể làm hại ngươi."
Bàn tay ta treo lơ lửng giữa không trung, cuối cùng vẫn đặt lên lưng hắn, khẽ vỗ nhẹ.
12
Người của nha môn suốt đêm đến dọn dẹp t.h.i t.h.ể, dùng nước rửa sạch vết m.á.u trên nền đá xanh.
Đến khi trời sáng, phủ quận chúa lại khôi phục vẻ yên bình như cũ.
Chỉ là Tiêu Dật không chịu rời đi.
Hắn ngồi trên chủ vị chính sảnh, dáng vẻ như tướng quân trấn thủ, hết bát trà nguội này đến bát khác.
Quầng mắt thâm, tơ m.á.u dày đặc.
"Cô muốn ngươi dọn vào Đông Cung."
Hắn đặt chén trà xuống, tiếng sứ va vào bàn gỗ vang lên giòn tan.
"Phủ quận chúa này, Cô sẽ sai người tu sửa lại, xây cao tường sắt, tăng thêm hộ vệ. Nhưng trước khi sửa xong, ngươi nhất định phải ở trong tầm mắt của Cô."
Ta lắc đầu.
"Ta không đi."
"Đông Cung quy củ nghiêm ngặt, một nha đầu quê mùa như ta, đến đó chỉ làm phiền điện hạ."
"Hơn nữa, Tụ Bảo Các mỗi ngày thu bạc không ít, ta nào có thời gian vào Đông Cung thêu thùa ngắm trời?"
Tiêu Dật đột nhiên đứng dậy, mấy bước tiến đến trước mặt ta.
Hai tay hắn chống lên mép bàn, bất đắc dĩ nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tiền tiền tiền! Trong mắt ngươi chỉ có tiền sao?"
"Đêm qua ngươi suýt nữa mất mạng!"
"Cô không thể để ngươi rời khỏi tầm mắt Cô thêm một bước nào nữa."
Trong giọng nói của hắn là áp lực khiến người ta khó thở.
Đó là sự bá đạo của người đứng trên cao.
Nếu là tiểu thư khuê các khác, e đã cảm kích mà ngả vào lòng hắn.
Nhưng ta không phải.
Ta ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt đầy lửa giận của hắn.
"Điện hạ, mạng là của ta."
"Ta cảm kích ngài đêm qua cứu ta, nhưng ta không muốn làm con chim bị bẻ gãy cánh, nhốt trong l.ồ.ng vàng."
"Đông Cung thì an toàn. Nhưng cái an toàn đó, là dùng tự do đổi lấy."
"Hôm nay ngài vì bảo vệ ta mà nhốt ta vào Đông Cung. Ngày mai, có phải vì cái gọi là an toàn, ngài sẽ không cho ta tiếp tục lộ diện làm ăn nữa?"
Con ngươi Tiêu Dật co rút lại.
Hắn bị ta nói trúng tâm tư, nhất thời không nói được lời nào.
Ta đứng dậy, nhìn thẳng hắn.
"Tiêu Dật, ngài nhìn cho rõ."
"Ta là Thanh Hà."
"Ta không phải dây leo chỉ có thể bám vào nam nhân mà sống."
"Ta có tay có chân, ta muốn đứng thẳng mà kiếm tiền."
Đại sảnh tĩnh lặng như c.h.ế.t.
Những dòng chữ lại bùng nổ.
【A a a! Thanh Hà quá ngầu! Đây mới là hình mẫu nữ t.ử độc lập!】
【Từ chối làm “hiền thê”, làm sự nghiệp mới là chính đạo!】
【Câu này nói trúng tim ta rồi. Dựa vào cái gì nữ nhân phải vì d.ụ.c vọng bảo hộ của nam nhân mà từ bỏ sự nghiệp của mình?】
【Tiêu Dật, học đi! Yêu nàng là phải tôn trọng nàng, không phải khống chế nàng!】
Tiêu Dật nhìn ta, cảm xúc trong mắt cuộn trào mãnh liệt.
Kinh ngạc, giằng co, cuối cùng hóa thành một tia bất lực.
Hắn lùi lại nửa bước, xoa xoa mi tâm.
"Ngươi thật là… dầu muối không vào."
"Cô đối với ngươi cũng không còn cách nào."
Hắn tháo ngọc bội bên hông, nặng nề đặt lên bàn.
"Ngọc bội này, thấy ngọc như thấy Cô."
"Ám vệ Cô sẽ để lại một trăm người, ẩn trong bóng tối, tuyệt không can thiệp việc làm ăn của ngươi."
"Nhưng ngươi phải đáp ứng Cô một chuyện."
Hắn nhìn chằm chằm ta.
"Mỗi ngày trước khi mặt trời lặn, nhất định phải về phủ. Không được để Cô tìm không thấy ngươi."
Ta nhìn ngọc bội trên bàn, biết đây đã là nhượng bộ lớn nhất của vị Thái t.ử cố chấp này.
Ta cất ngọc bội vào trong n.g.ự.c, gật đầu dứt khoát.
"Được."
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
13
Có sự hậu thuẫn của Đông Cung, bản đồ sự nghiệp của ta bắt đầu mở rộng với tốc độ ch.óng mặt.
Sinh ý của Tụ Bảo Các đã ổn định, mỗi ngày bạc vào như nước.
Nhưng ta vẫn chưa thỏa mãn.
Ta muốn dùng số bạc của mình làm chút việc cho quốc gia xã tắc.
Những dòng chữ nhắc nhở ta.
【Mùa hè năm nay Giang Nam sẽ phát đại thủy.】
【Đến lúc đó ruộng tốt bị ngập, mất trắng mùa màng. Giá lương thực ở kinh thành sẽ tăng vọt lên trời!】
【Lão hồ ly Tả tướng đã sớm sai người lén đến Giang Nam thu mua lương thực cũ giá rẻ, chỉ chờ nước lũ đến là phát tài trên tai họa quốc gia!】
Ta cau mày.
Thủy tai Giang Nam, bách tính ly tán.
Loại sâu mọt như Tả tướng, lại còn muốn hút m.á.u dân chạy nạn.