Hai tên paparazzi nghi ngờ nhìn theo bóng lưng của Diệp Phi.
Người này, sao lại như vừa trúng bánh từ trên trời rơi xuống.
Miệng cười to đến mức không khép lại được.
Càng nhìn, hai người càng ngơ ngác.
Tên paparazzi béo gãi đầu:
“Chuyện gì vậy? Trong nhà Hứa Dịch Nhiên có thứ gì thế? Sao thằng ngốc kia lại vui như vậy?”
“Không… không… không biết. Chắc… chắc… chắc là kiếm được tiền!” Tên paparazzi gầy lắp bắp trả lời.
Làm paparazzi cực khổ biết bao, ngày đêm rình rập, nhiều khi không có tin gì, đói no thất thường. Ngành này còn cạnh tranh khốc liệt, giá cả ngày càng bị ép xuống, bọn họ hiểu rõ kiếm tiền khó thế nào.
Vậy mà thằng ngốc kia lại hào phóng như thế.
Nhìn cái túi nhựa đen mà nó ôm, chắc chắn toàn là tiền.
Có thể tưởng tượng, thằng ngốc đó nhất định đang làm một vụ làm ăn lớn!
Hai tên paparazzi liếc nhìn nhau, lập tức hiểu ý.
Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.
Không dám mạo hiểm thì làm sao bắt được sói.
Không tích cực kiếm tiền thì cả đời làm kẻ nghèo.
Mang theo khát vọng đổi đời, cả hai không chút do dự, lập tức đuổi theo Diệp Phi.
“Anh ơi, có cách kiếm tiền nào ngon lành thì chỉ bọn em với!”
“Đúng, đúng, đúng vậy!”
“Anh ơi, vụ này anh kiếm được bao nhiêu tiền? Nhà Hứa Dịch Nhiên bọn em quen lắm, kiểu phòng thế nào bọn em đều biết.”
“Đều… đều… đều biết!”
“Anh muốn biết gì nữa, cứ hỏi đi. Tin xấu hay bí mật của sao nào, không có chuyện gì mà anh em bọn em không rõ!”
“Thật… thật… thật à?”
“Đồ lắp bắp, câm miệng!” Tên paparazzi béo đá một cái vào tên gầy.
Diệp Phi ôm túi tiền, bước nhanh hơn.
Dường như muốn thoát khỏi hai người kia.
Nhưng khóe miệng anh lại ẩn hiện một nụ cười, như một con cáo già.
Cộng thêm vết sẹo trên mặt, càng thêm đáng sợ…
Gái thuyền quyên còn sợ trai lì.
Diệp Phi cũng vậy.
Cuối cùng, bị hai người quấn lấy không buông, anh “bất đắc dĩ” phải tiết lộ cách kiếm tiền.
Nhưng Diệp Phi sử dụng phương thức “trao đổi thông tin”.
Anh lấy từ tay hai tên paparazzi bản vẽ mặt bằng nhà Hứa Dịch Nhiên cùng thông tin về nhân sự trong nhà.
Còn anh tiết lộ cho họ biết vụ làm ăn lớn mà mình nhận được…
Diệp Phi nói cho hai tên biết rằng chủ thuê anh chính là đối thủ của Hứa Dịch Nhiên.
Anh phát hiện Hứa Dịch Nhiên thờ yêu quái trong nhà để cầu sự nghiệp và tài lộc.
Nếu có được bằng chứng này, chủ thuê có thể một phát hạ gục Hứa Dịch Nhiên.
Vì thế, chủ thuê liên lạc với Diệp Phi, chỉ cần anh chụp được bằng chứng Hứa Dịch Nhiên thờ yêu quái, sẽ trả anh năm triệu.
Sau khi trao đổi xong, Diệp Phi nhận được toàn bộ ảnh chụp từ điện thoại của hai paparazzi.
Bây giờ anh cần quay lại xe để nghiên cứu cách vào nhà Hứa Dịch Nhiên, lấy bằng chứng thờ yêu quái.
Anh nghiêm túc cảnh cáo hai người không được tiết lộ.
Sau đó ôm túi tiền, bước tới chiếc xe màu đen đỗ bên đường.
Diệp Phi vừa rời đi.
Hai tên paparazzi nhìn nhau.
“Tiền này, mình không kiếm?”
“Không… không… không được! Mình… mình… mình phải ra tay… ra tay… ra tay trước!”
Hai người lập tức thống nhất.
Có tiền không kiếm là đồ ngu!
Thằng ngốc đó chỉ nghĩ đến việc chụp ảnh rồi đòi năm triệu từ chủ thuê!
Nếu bọn họ chụp được, dùng để tống tiền Hứa Dịch Nhiên, một hai chục triệu cũng không thành vấn đề!
Làm paparazzi là vậy, cả năm không có tin, nhưng một vụ là đủ ăn cả năm!
Nếu vụ này thành công.
Chứ đừng nói một năm.
Nửa đời sau cũng không cần lo nghĩ!
Làm người thì phải có tinh thần liều mạng như chuột bầu bạn với mèo, chỉ cần tiền, không cần mạng!
Hai tên paparazzi đã thấy chiếc bánh to từ trên trời rơi xuống.
Háo hức không kiềm chế được.
Nhân lúc Diệp Phi còn đang nghiên cứu trong xe, cả hai lén thay biển số xe của mình bằng biển giả của cư dân khu biệt thự, giả dạng chủ nhà để lái vào bãi đỗ.
Bọn họ rất rành rẽ nơi này.
Ngay cả thời gian và địa điểm nào có thể tránh bảo vệ cũng nắm rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Cả hai đến trước biệt thự của Hứa Dịch Nhiên.
Lúc này, căn phòng tầng hai bị che kín mít, không thể nào chụp được bên trong.
Mà màn “bắt yêu” này nhất định phải độc quyền, có được tài liệu gốc mới bán được giá cao.
Hai người bàn bạc, quyết định mạo hiểm, lén vào trong, kéo rèm ra, rồi ra ngoài giả vờ chụp lén.
Ngôi nhà này, họ quá quen thuộc rồi.
Trong nhà Hứa Dịch Nhiên không chỉ ít người, mà ngay cả bảo mẫu cũng không có, chỉ có một mình anh ta sống.
Vì vậy, lén vào trong, chỉ cần không bị Hứa Dịch Nhiên phát hiện thì chắc chắn không thành vấn đề.
Dù có bị camera quay lại cũng không sợ.
Vì Hứa Dịch Nhiên còn sợ hơn cả bọn họ!
Hai người này đã bám theo Hứa Dịch Nhiên suốt năm năm rồi.
Ngay cả mật mã khóa vân tay dưới lầu cũng từng quay lại, lần này cũng không sai, chỉ một lần là mở được cửa, ung dung bước vào.
Cứ như thể về nhà mình vậy.
Thực sự quá thuận lợi.
Hai anh em đắc ý, cầm máy quay và điện thoại, thẳng tiến đến căn phòng trong cùng trên tầng hai.
Khi paparazzi béo chạm vào tay nắm cửa, mặt cười đến mức cứng đờ, tiền, toàn là tiền!
Vịt Bay Lạc Bầy
Hắn không còn do dự, lập tức đẩy cửa vào.
Ngay khoảnh khắc đó, ánh sáng đỏ như bùng nổ chiếu ra, làm hai người chói mắt, phải nhắm lại ngay.
Một lúc sau, cả hai mới dần thích nghi với ánh sáng đỏ.
Họ từ từ mở mắt ra.
Nhưng cảnh tượng trước mắt còn đáng sợ hơn ban nãy.
Chỉ thấy giữa phòng có một bàn thờ, trên đó thờ một con quái vật to lớn!!!
Hình dáng như dơi, mặt xanh nanh dài, trên người buộc dây đỏ, nhìn bọn họ bằng ánh mắt vừa cười vừa không.
Hai anh em sợ hãi đến mức máy quay và điện thoại đồng thời rơi xuống đất, hét lên: “A a a a a!”
Cùng lúc với tiếng hét của họ.
Dưới lầu vang lên tiếng la: “Bắt trộm! Bắt trộm!”
Tiếng la chưa dứt, đã thấy hai người xông lên lầu, chạy thẳng vào phòng.
Một trong hai người đó, chính là gã đàn ông có vết sẹo hỏi phòng bọn họ ban nãy.
Hai paparazzi vừa sợ vừa hoảng, không hiểu nổi tình huống hiện tại.
Diệp Phi và Kiều Hạc chạy vào phòng, cũng bị con quái vật dọa cho giật mình, nhưng rất nhanh cả hai lấy lại bình tĩnh.
Mỗi người phân công, ai làm việc nấy.
Diệp Phi vừa nghiêm túc hô bắt người, nhưng động tác lại rất nhẹ.
Rõ ràng chỉ cần một chiêu là có thể khống chế hai paparazzi, nhưng anh cứ giả vờ, không bắt ngay.
Diệp Phi như mèo vờn chuột, trêu chọc hai người.
Nhưng dù hai paparazzi có muốn chạy, cũng tuyệt đối không thể thoát ra được.
Lúc này, hai paparazzi mới nhận ra!
Gọi là gì nhỉ!
Gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau!
Tên khốn này, đã đào sẵn hố lớn chờ bọn họ!
…
Ba người đối đầu ở bên kia.
Còn Kiều Hạc thì tiến thẳng đến bàn thờ.
Anh nhìn con “yêu quái” to lớn trên đó.
Dạ dày sôi sục.
Thứ quái quỷ giống dơi nhưng không phải dơi này, rốt cuộc là cái thứ gì.
Con nhóc Mặc Thiên này, đúng là biết cách hành người!
Kiều Hạc cố nén buồn nôn, như liều mạng, túm lấy tấm vải đỏ trên bàn thờ, trực tiếp bọc con yêu quái lại, sau đó nhấc lên chạy khỏi phòng.
Vừa ra đến cửa.
Anh đ.â.m sầm vào Hứa Dịch Nhiên đang lao tới.
Đôi mắt Hứa Dịch Nhiên đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào thứ trong tay Kiều Hạc.
“Đặt thứ đó xuống! Tôi đã báo cảnh sát rồi!”
Kiều Hạc không nói gì.
Thực ra cũng chẳng cần anh lên tiếng.
Vì Diệp Phi đã nhanh chóng đẩy hai paparazzi đến trước mặt Hứa Dịch Nhiên, “Hai người này, nửa đêm lẻn vào nhà anh ăn trộm, tôi đã bắt được rồi, mau giao cho cảnh sát đi! Không cần khách sáo, chúng tôi làm việc tốt, không để lại tên.”
Nói xong, anh nhường đường cho Kiều Hạc, để cậu chủ đi xuống trước.
Chủ tớ hai người, thành công lấy được yêu quái.
Nhanh chóng chạy về xe.
Lái xe với tốc độ cao về hướng của Mặc Thiên.
Cái thứ quái quỷ kia, phát ra ánh sáng đỏ lờ mờ trong xe, chiếu sáng cả chiếc xe.
Trên con đường quốc lộ trong đêm khuya.
Như ngọn đèn âm phủ, dẫn lối cho những linh hồn đã khuất…