01
Ba giờ sáng, ta đăng một dòng trạng thái lên Weibo: “Ta, Thái t.ử phi, xuyên không, mau chuyển tiền.”
Dưới phần bình luận là một mảnh mắng c.h.ử.i ngập trời.
[Chị đại à, bớt cọ nhiệt đi. Chồng yêu Tiết Hằng của tôi vừa diễn vai Thái t.ử thì cô liền nhận mình là Thái t.ử phi. Lần sau anh ấy diễn vai sát thủ, có phải cô sẽ nhận mình là t.h.i t.h.ể luôn không?]
[Mọi người đừng thèm để mắt tới nữa, cẩn thận chị gái này tìm đến tận cửa tính sổ đấy. Người ta lén lút hút t.h.u.ố.c uống rượu không thiếu món nào đâu.]
Kèm theo đó là bức ảnh ta đang xách chai rượu, phì phèo điếu t.h.u.ố.c.
[Chị gái, tôi cầu xin chị, tránh xa anh của tôi ra một chút được không? Nghe nói tuần trước có người bắt gặp cô ở khoa phụ sản, a a a a a, cô thật dơ bẩn!]
[Chị gái, có phải cô làm ầm ĩ đòi hủy hợp đồng với công ty nhưng không có tiền đền bù, gấp đến mức chạy loạn khắp nhà rồi không... Nửa đêm nửa hôm đừng có phát điên nữa, tôi đây còn là Ngọc Hoàng Đại Đế cơ.]
Ta một tay cầm điện thoại, một tay cầm b.út, đem những từ ngữ không hiểu chép lại toàn bộ, tra cứu từng từ một.
Xuyên đến thời đại xa lạ này, ta phải tranh thủ học hỏi, tránh cho việc vì vô tri mà vô tình sa chân vào hố sâu.
Khoa phụ sản, từ này ta ngược lại hiểu được, đây là đang vu khống nguyên chủ của cỗ thân thể này mắc bệnh hoa liễu.
Còn về "phát điên" ư...
Ta nhìn Đàm Chiêu Chiêu đang mặc chiếc váy hai dây, mái tóc uốn xoăn tít trước mắt.
Nàng ấy túm c.h.ặ.t lấy cánh tay ta, sụp đổ gào thét.
"Phó Thanh Ca, có phải tất cả đều do ngươi giở trò quỷ hay không? Ta không muốn ở lại cái nơi quái quỷ này, ta không muốn tham gia cái gameshow gì đó. Tiện nhân nhà ngươi mau đưa ta trở về, nếu không ta sẽ bảo Thái t.ử ca ca hưu ngươi! A a a a a!"
Sau đó, nàng ấy xé nát cuốn sổ của ta, bứt luôn con gấu bông nhỏ dán trên ốp lưng điện thoại, xách chiếc gối tựa sofa mềm xèo đập mạnh xuống sàn nhà, khóc đến mức mascara lem luốc cả ra.
Ừm, vị cựu Thái t.ử Trắc phi này, kẻ thù không đội trời chung của ta, hiện tại chính là đang "phát điên".
02
Thực ra Thái t.ử cũng đã xuyên không tới đây, nhưng ta không định nói cho nàng ấy biết.
Ảnh đế Tiết Hằng sau ba ngày hôn mê đã xuất viện, người đại diện thông báo với bên ngoài rằng Tiết Hằng mọi sự bình an, đây là tin tức sáng nay.
Tiết Hằng chính là danh xưng của Thái t.ử, gương mặt của vị Ảnh đế kia cũng giống hệt Thái t.ử như đúc. Nghĩ lại việc hắn đột nhiên hôn mê, tuyệt đối không phải sự trùng hợp.
Tên Dam Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.
Theo dõi Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>•̀⸝⸝)✧
Đàm Chiêu Chiêu quá thích phát điên rồi, nhỡ đâu nàng ấy điên lên chạy thẳng đi tìm Thái t.ử, gây ra tai tiếng gì đó, làm ảnh hưởng đến chương trình gameshow diễn viên mà hai chúng ta sắp tham gia, vậy thì hỏng bét.
Ta từ nhỏ đã được phụ mẫu dốc lòng dạy dỗ, mưu định rồi mới động, biết người biết ta, đó là tín điều đã khắc sâu vào trong tâm trí.
Tình cảnh hiện tại của thân phận mới này vô cùng không khả quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta là diễn viên, từng nhờ kỹ năng diễn xuất xuất chúng mà nổi đình nổi đám một thời gian, giành được đề cử Ảnh hậu trẻ tuổi nhất.
Nhưng hành vi của ta lại quá mức ngông cuồng, tính tình cổ quái, nhiều lần xảy ra xung đột với nhân viên đoàn phim, tư liệu đen quấn đầy mình.
Ta mặt dày bám lấy Ảnh đế Tiết Hằng xào CP cọ nhiệt, sau đó bị phòng làm việc của Tiết Hằng tung thông cáo thanh minh chỉ là quan hệ đồng nghiệp. Danh tiếng sụp đổ, ta luân lạc thành thùng rác trên mạng internet, ai cũng có thể giẫm lên một cước.
Cơ hội lật mình duy nhất của ta dạo gần đây, chính là tham gia một chương trình truyền hình thực tết mang tên "Giác Nhi Ngươi Đến Rồi", nhằm phô diễn kỹ năng diễn xuất vững vàng của bản thân.
Điều kiện tiên quyết là phải dắt theo tiểu sư muội cùng công ty là Đàm Chiêu Chiêu, để làm nhóm đối chiếu cho nàng ấy.
Ta nhìn Thái t.ử Trắc phi Đàm Chiêu Chiêu đang lăn lộn ăn vạ, liên miệng gào thét không muốn lên gameshow tước mắt, khẽ thở dài một tiếng, móc điện thoại ra đặt một phần malatang.
Malatang được giao tới, Đàm Chiêu Chiêu nuốt nước bọt cái ực, hỏi: "Ngươi mua thế nào vậy? Ta cũng muốn mua."
Ta đáp: "Cái này gọi là đặt đồ ăn ngoài, phức tạp lắm. Phải tải một phần mềm về trước, nhập địa chỉ và số điện thoại của ngươi, tìm kiếm món ngươi muốn ăn, sau đó chốt đơn, nhập mật khẩu để thanh toán."
Đàm Chiêu Chiêu lộ ra vẻ mặt ngây ngốc, mờ mịt nói: "Hoàn toàn nghe không hiểu."
Ôi chao, đứa trẻ thế này, có chữa khỏi bệnh thì cũng chỉ biết chảy nước dãi mà thôi.
Ta đưa bát malatang cho nàng ấy, ân cần dụ dỗ.
"Ngươi không tin tưởng những người hiện đại kia, ngay cả cửa cũng không dám ra, không biết đặt đồ ăn ngoài, càng không biết tự nấu nướng. Nếu không có ta, ngươi chỉ có con đường c.h.ế.t đói. Cho nên ngươi bắt buộc phải nghe lời ta, cùng ta tham gia gameshow."
Đàm Chiêu Chiêu ăn vô cùng ngon miệng, thỉnh thoảng lại lén lút nhìn ta, trong mắt tràn ngập vẻ đề phòng.
"Được lắm, Phó Thanh Ca nhà ngươi dám uy h.i.ế.p ta. Đợi Thái t.ử ca ca tìm được chúng ta, huynh ấy nhất định sẽ xử lý ngươi!"
Ta bật loa bluetooth, tìm một đoạn phim kinh dị rồi bấm phát.
Tiếng quỷ khóc sói gào lập tức vang lên.
Đàm Chiêu Chiêu giật nảy mình nhảy cẫng lên, giơ đôi đũa lên không trung, ch.ói tai thét: "A a a a a!"
Ta u ám nói: "Nếu ngươi đã không muốn hợp tác với ta, vậy ta đi đây, ngươi tự bảo trọng."
Đàm Chiêu Chiêu ôm c.h.ặ.t lấy ta c.h.ế.t không buông, điên cuồng vặn vẹo trên người ta.
"Mau gọi người tới bắt quỷ a a a a!"
Ta tắt loa bluetooth, tiếng quỷ kêu gào trong nháy mắt bặt vô âm tín.
Ta nói: "Quỷ thời nay đều do kỹ thuật cao điều khiển. Ngươi mà không đáp ứng ta, ta sẽ cho bọn chúng trốn dưới gầm giường của ngươi."
Đàm Chiêu Chiêu gân cổ lên gào: "Độc phụ! Độc phụ!"