Ta Và Bạn Thân Bị Đối Tượng Công Lược Hại Thảm Rồi

Chương 4



Lúc đầu ta và Lương Hỷ còn thi đấu, xem ai câu được nhanh và nhiều hơn. Nhưng thời gian lâu rồi, cũng ngán đến tận cổ!

Thế mà lại cảm thấy cuộc sống thế này có chút tẻ nhạt.

“Từ Gia, ta có chút muốn nam nhân rồi.”

“Ngươi muốn tới thanh lâu à?” Ta nhìn nàng ấy một cái: “Thời đại này chẳng có biện pháp bảo hộ gì đâu, ngươi cẩn thận chút đấy.”

“Ta cũng đâu phải ai cũng được!” Lương Hỷ trừng ta một cái, sau đó thâm trầm nói: “Ta có chút nhớ Phó Ngôn An rồi.”

Ta không chế giễu nàng ấy, ngược lại im lặng.

“Nói thật với ngươi, ta cũng có chút nhớ Phó Hàm Thâm rồi.”

Bọn ta đồng loạt động tác, dứt khoát vung cần, sau đó thở dài.

Còn chưa đợi được con cá tiếp theo c.ắ.n câu, bên cạnh trong rừng cây đã đột ngột lao ra một đám đại hán che mặt, cầm da-o.

“Các huynh đệ, bắt hai người bọn họ lại cho ta!”

Đại hán cầm đầu vung tay hô lớn, tiểu đệ bên cạnh liền xông tới, ba chân bốn cẳng trói c.h.ặ.t ta và Lương Hỷ lại. Bọn ta còn chưa kịp phản ứng!

Đại hán cầm đầu cười ha hả: “Ta rình hai người mấy ngày nay rồi, hôm qua thấy các người cho đám hộ vệ giải tán, lúc này mới ra tay, quả nhiên đá-nh một phát trúng ngay!”

Đúng vậy, vì hết tiền rồi, nên hộ vệ bị bọn ta cho giải tán.

Ta run cầm cập: “Đại ca, bọn ta nghèo đến mức hộ vệ còn giải tán rồi, ngươi thực sự không cần phải cướp của bọn ta đâu.”

Lương Hỷ cũng nói: “Đúng đó đại ca, bọn ta đem số bạc còn lại đưa hết cho ngươi, ngươi thả bọn ta ra đi nhé?”

“Thả cái rắm!”

Ta: “…”

Hắn ta sao còn thô tục hơn cả Lương Hỷ.

Đại hán cầm đầu từ trong lòng lấy ra hai bức họa, nhắm vào ta và Lương Hỷ mà đối chiếu. Càng nhìn nụ cười trên mặt càng rạng rỡ.

“Mấy năm nay quý nhân kinh thành rất chuộng tìm thế thân bạch nguyệt quang, giá tiền đưa ra từng người một đều không thấp đâu!

“Thực lòng mà nói, đại muội t.ử, hai người là người giống nhất mà ta từng thấy.”

Ta chớp chớp mắt, cùng Lương Hỷ không hẹn mà cùng vươn cổ đi xem bức họa trong tay hắn.

Được lắm. Đây không phải là giống nữa, đây mẹ nó chính là vẽ bọn ta mà!

Vậy nên, ai đang tìm thế thân?

Phó Hàm Thâm và Phó Ngôn An.

“Được được được.”

“Chơi hay lắm.”

Lương Hỷ nghiến răng nghiến lợi. Ta căm phẫn sục sôi.

Đại hán cũng chẳng quan tâm bọn ta nói gì, hắn giơ tay chỉ: “Người này, đưa đến Thái t.ử phủ, có thể được năm mươi lượng bạc!”

Hắn ta lại chỉ vào bạn thân của ta: “Người kia, đưa đến Túc An Vương phủ, có thể được một trăm lượng bạc!”

Ta: “??”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không phải chứ, dựa vào đâu mà nàng ấy lại đắt hơn ta?

Phó Hàm Thâm, ngươi cũng keo kiệt quá thể rồi!

Ta gầm lên, đại hán chẳng thèm để ý, trói c.h.ặ.t t.a.y chân ta và Lương Hỷ nhét vào trong xe ngựa đã chuẩn bị từ sớm.

6

Ta bàn bạc kỹ với Lương Hỷ, quyết định về phủ xem thử. Nếu tên khốn kia thật sự có người mới, vậy thì ta tìm cơ hội bỏ trốn lần nữa. Tiện thể, vơ vét thêm chút bạc để tế bái thanh xuân đã mất của bọn ta.

Kẻ bắt cóc bọn ta làm việc rất chuyên nghiệp, nhìn là biết loại chuyện này hắn không làm ít lần. Hắn ta bán Lương Hỷ vào Túc An Vương phủ vào buổi sáng, chiều lại bán ta vào Thái t.ử phủ. Cầm hai phần tiền thưởng, hắn ta ung dung dẫn các huynh đệ đi uống rượu.

Quản gia Thái t.ử phủ vừa thấy ta thì mặt cắt không còn giọt má-u. Ông ấy vây quanh ta xoay một vòng rồi lại một vòng.

“Giống, thật sự rất giống.”

Nói nhảm, không giống sao được?

Ông ấy nhanh ch.óng hoàn hồn, bảo ma ma dẫn ta đi học quy củ trong phủ.

Bà ấy đi rất nhanh, ta phải chạy bước nhỏ mới theo kịp.

“Ngươi đã đến Thái t.ử phủ thì phải giữ quy củ, thu lại mấy cái tâm tư không an phận đó cho ta, đừng có mơ tưởng dựa vào khuôn mặt này mà một bước lên mây. Trước kia có kẻ nửa đêm leo giường đã bị phát bán đi rồi, sống không bằng chế-t.”

À… không cho phép leo giường sao? Chỉ có thể đợi Phó Hàm Thâm chủ động sủng hạnh?

Chậc, có chút bá đạo.

Ta ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”

Bà ấy hài lòng gật đầu: “Ngươi làm việc cho tốt trong phủ, Thái t.ử nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”

Bà ấy dẫn ta đến một tiểu viện, ta vừa vào cửa đã sững sờ. Bởi vì những cô nương trong viện này đều trông giống ta!

Không giống ở lông mày, thì cũng giống ở vóc dáng, lại còn có người cười lên giống…

Trời đất… đây là sưu tầm tem à.

Sau khi bà ấy đi, ta bị các cô nương vây quanh xem xét.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

“Ngươi thật may mắn, lại có thể giống Gia phu nhân đến thế.”

“Phải đó, sau này ngươi chắc chắn sẽ áo cơm không lo.”

Giọng điệu của các nàng ấy toàn là ngưỡng mộ.

Ta thực sự nhịn không được bèn hỏi dò: “Các tỷ muội, Thái t.ử điện hạ đây rốt cuộc là muốn làm gì thế?”

“Ngươi không biết sao?” Một cô nương áo xanh cười nói, “Vẽ tranh đó.”

“Hả?”

Ta ngẩn người. Không lẽ… là vẽ loại tranh phòng the đó chứ?

“Ngươi đang nghĩ gì thế?” Cô nương đó lấy quạt gõ ta một cái, “Chỉ là tranh mỹ nhân bình thường thôi, Thái t.ử điện hạ bắt bọn ta đứng đó, tháng nào ngài ấy cũng đích thân vẽ một bức chân dung cho Gia phu nhân đã khuất.”

Nhưng ta nhớ rõ, Phó Hàm Thâm đâu có giỏi vẽ tranh…

Hơn nữa, sự ra đi của ta khiến hắn đau lòng đến thế sao?

Trong lòng ta mang theo tâm sự, đến nỗi tâm trạng cũng chẳng còn tốt đẹp gì.