Cho đến khi kẻ đối địch của Thôi phụ phát hiện ra chuyện này.
Thôi phụ không còn cách nào khác, lúc đó mới bắt đầu tìm thiên kim thật.
Hôm nay Thôi phủ rất náo nhiệt.
Hơn nửa quan viên triều đình đều đến đây dự yến tiệc mừng thọ bốn mươi tuổi của Thôi phụ.
Trong đó có người thuộc phe của Thôi phụ.
Đương nhiên cũng có kẻ đối địch với ông ta.
Những người đó đang lo không có chuyện gì để dâng sớ vạch tội Thôi phụ.
Miệng thì như đang khuyên nhủ, thực ra lại châm dầu vào lửa.
“Thôi tướng, chẳng phải ông nói vẫn chưa tìm được thiên kim thật sao? Vậy đây là ai?”
“Tục ngữ nói mẫu thân không chê con xấu, đều là cốt nhục ruột thịt, sao ông có thể đối xử hà khắc với con như vậy?”
“Hoàng thượng hiện nay ghét nhất những quan viên tàn hại cốt nhục. Chuyện hôm nay nếu truyền đến tai hoàng thượng thì không ổn đâu.”
“Ta thấy đứa trẻ này rất tốt, nếu ông nuôi không nổi, chi bằng đưa cho ta làm nữ nhi.”
Những lời này khiến sắc mặt Thôi phụ càng lúc càng xanh.
Ông ta sợ hoàng đế biết chuyện sẽ giáng tội xuống mình.
Ông ta bèn dịu giọng nói:
“Chư vị đều hiểu lầm rồi, ta sao có thể hà khắc với cốt nhục ruột thịt của mình?”
Ta chỉ là sợ có kẻ mạo danh, nên mới không nói với các vị đồng liêu mà thôi. Đây cũng là hậu quả do ta quản lý hậu trạch không tốt.”
Ông ta cố ý trước mặt mọi người giả vờ tình thâm cốt nhục với ta.
Chỉ một câu nói của ông ta.
Ta liền được thả ra khỏi viện.
Ông ta còn tuyên bố ngay tại chỗ rằng Thôi Thù chỉ là dưỡng nữ, không phải nữ nhi thật của Thôi gia.
Thôi Thù sắc mặt tái nhợt rồi ngất xỉu.
Thôi mẫu cũng bị ông ta mắng cho một trận.
Ông ta trách Thôi mẫu không biết quản lý hậu trạch, khiến ta phải chịu uất ức.
Còn Thôi Bạch, Thôi phụ ngay tại chỗ đ.á.n.h gãy hai chân hắn.
Thôi phụ vỗ tay ta:
“Con à, con chịu thiệt rồi, đều là lỗi của phụ thân.”
Hôm nay ông ta đã thừa nhận ta.
Sau này nếu còn có lời đồn nói ta không phải thiên kim thật, thì cũng sẽ không còn nữa.
Ta cười tươi như hoa.
Từ trên cao nhìn xuống ánh mắt đầy oán độc của Thôi Thù.
“Phụ thân đã chủ trì công đạo cho ta, ta đương nhiên không cảm thấy uất ức.”
Nửa đầu bữa tiệc hôm nay bị ngọn lửa của ta phá hỏng.
Nửa sau, trước sự chứng kiến của hơn nửa triều thần.
Lại biến thành yến tiệc nhận thân của ta.
Sau khi kết thúc, Thôi Thù trong mắt đầy phẫn hận:
“Ngươi đừng tưởng rằng ngươi đã thắng ta. Ta vẫn còn hôn ước. Chờ khi ta trở thành Duệ vương phi, ngươi gặp ta vẫn phải quỳ xuống.”
Duệ vương là nhi t.ử thứ ba của đương kim hoàng đế.
Trong triều đình rất được hoàng đế sủng ái.
Khi trước hắn đính hôn với Thôi gia.
Tự nhiên là có ý định kéo Thôi gia vào phe cánh của mình.
Chỉ là bây giờ đã khác rồi.
Ta nghiêng đầu nhìn nàng ta, cười khẩy:
“Hôn ước là định với nữ nhi Thôi gia. Bây giờ ta mới là nữ nhi ruột của Thôi gia, ngươi nghĩ hắn sẽ chọn ai?”
Sắc mặt nàng ta lập tức trắng bệch.
“Ta đã chẳng còn gì nữa, ngươi còn muốn cướp cả hôn ước của ta.”
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta phát điên.
Trong lòng lại chẳng có chút khoái trá nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thời gian còn dài, chúng ta cứ chờ mà xem.”
Chuyện đêm nay gây náo động rất lớn.
Nghe nói ngày hôm sau, hoàng đế còn đặc biệt hỏi đến chuyện này trên triều.
Sau khi biết rõ đầu đuôi, còn ban cho ta một bà ma ma.
Nói là để dạy lễ nghi cho ta.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ma ma rất nghiêm khắc, trong tay thường cầm thước giới.
Nếu hành vi của ta có chút sai sót.
Bà ta sẽ không nương tay.
Trực tiếp đ.á.n.h ta.
Ta học hỏi kiến thức như miếng bọt biển hút nước.
Ta hiểu rằng lần trước ta có thể dùng một ngọn lửa mở ra con đường.
Hoàn toàn là vì Thôi phụ và những người kia đã coi thường ta.
Ta cần học thêm nhiều thứ hơn nữa.
Như vậy ta mới có thể báo thù cho a tỷ.
Một ngày nọ ma ma hỏi ta:
“Đại tiểu thư có biết vì sao bệ hạ lại chỉ ta đến dạy cô không?”
Ta lắc đầu.
Bà liền kể cho ta nghe một vài chuyện.
Chỉ có tầng lớp thượng lưu ở kinh thành mới biết.
Đương kim hoàng đế không phải con ruột của Thái hậu.
Từ nhỏ, bệ hạ đã không được Thái hậu yêu thương.
4
Tiên đế lại có rất nhiều con, vì thế bệ hạ đã lớn lên trong một môi trường giống như nuôi cổ trùng vậy.
“Cho nên bệ hạ không chịu nổi cảnh cốt nhục tàn sát lẫn nhau.”
Bà đang nhắc nhở ta.
Lúc trước bệ hạ có thể vì Thôi phụ bạc đãi ta mà thương hại ta.
Nhưng cũng có thể vì ta ra tay với Thôi Bạch và Thôi Thù mà chán ghét ta.
Ta phải tạm thời ẩn mình trước đã.
Vì vậy bề ngoài ta học cách kính trọng phụ mẫu.
Cũng học cách nói những lời xã giao với Thôi Thù và Thôi Bạch.
Ma ma rất hài lòng với những thay đổi của ta.
“Đại tiểu thư đã trưởng thành rồi, vậy ta cũng nên trở về thôi.”
Ta nhiều lần giữ bà lại.
Nhưng ma ma vẫn rời đi vào ngày hôm sau.
Ngày bà đi, ta còn đặc biệt tiễn bà một đoạn.
Trên đường trở về phủ, ta gặp Thôi Thù.
Nàng ta đang cười đùa với mấy tiểu thư thân quen.
Thôi Thù cảnh giác nhìn ta.
Sợ ta sẽ tát nàng ta một cái.
Nhưng ta chỉ mỉm cười chào họ.
Còn sai hạ nhân mang thêm bánh điểm tâm lên cho họ.
Khi ta rời đi, còn nghe thấy phía sau họ nói:
“A Thù, trưởng tỷ của ngươi nhìn tính tình tốt lắm, đâu có hung bạo như ngươi nói.”
“Đúng vậy, hơn nữa hoàn toàn không nhìn ra từng sống ở quê hơn mười năm đâu.”
Thôi Thù tức đến mức không nói nên lời.
Ta nghe xong cũng chẳng có cảm xúc gì lớn.
Chỉ cảm thấy những thứ ma ma dạy quả thật rất hữu dụng.