“Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, tia sét đ-ánh thẳng xuống chỗ Tiêu Ngô trong hố.”
Tiêu Ngô vốn đã chuẩn bị tinh thần bị đ-ánh cho da tróc thịt bong chớp chớp mắt, tò mò nhấc cánh tay lên nhìn, hì, ngoại trừ quần áo bị cháy xém một chút thì c-ơ th-ể thế mà lại chẳng hề hấn gì.
Trong mây đen lại tiếp tục giáng xuống mấy đạo tia sét, Tiêu Ngô bị đ-ánh mấy phát không những không sao mà trái lại còn cảm thấy toàn thân thư thái, thậm chí còn hăng hái nhảy mấy tổ bài tập khởi động trong hố.
Đám người Phạm Trì Trì trốn ở xa ngẩn ngơ, sao lâu thế rồi mà không nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết nào nhỉ?
Chẳng lẽ lôi kiếp một phát đã đ-ánh ch-ết người luôn rồi?!
Tiêu Thư Trạch lấy một tấm khuếch âm phù dán lên người:
“Này!
Tiểu sư muội muội còn sống không?"
Khốn nỗi tiếng sấm thực sự quá ồn, huynh ấy hét liên tục mười mấy tiếng Tiêu Ngô mới nghe thấy.
Nàng tranh thủ lúc mây đen đang ấp ủ lôi kiếp dán lên người ba tấm khuếch âm phù hét vọng lại cách không:
“Ngũ sư huynh, giờ muội đang tốt lắm đây này."
Mọi người nghe thấy giọng nói tràn đầy khí thế này, trái tim treo lơ lửng đồng loạt rơi xuống chỗ cũ, phù, hóa ra là sợ hãi vô căn cứ, chỉ là không ngờ thiên đạo lại thiên vị nàng đến thế.
Thật là tốt quá, đây là lần đầu tiên thấy bị sét đ-ánh mà còn tràn đầy khí thế như vậy, cái đồ đần này đúng là thần nhân mà.
Tiêu Thư Trạch nhớ lại lúc mình đột phá Kim Đan, bị sét đ-ánh cho chỉ còn thoi thóp hơi tàn, nếu không phải đại sư huynh kịp thời mang thu-ốc tới duy trì mạng sống thì e rằng bây giờ huynh ấy đã sáu bảy tuổi rồi.
Dưới chân đồ đệ không có việc gì thì không cần lo lắng quá mức nữa, cứ để nàng ở trong hố một lát đã.
Phạm Trì Trì bắt đầu đuổi người:
“Tản ra hết đi, nhìn thế trận này chắc phải cả ngày mới đ-ánh xong đấy, đ-ánh xong nó tự khắc chui ra thôi, ai về việc nấy đi."
Lý Phong Dao nhìn về phía tiểu sư muội lần cuối, nắm c.h.ặ.t thanh Lăng Hư Kiếm trong tay, có chút không yên tâm mà rời đi.
Tiếng sấm vang rền suốt một ngày một đêm, cả Vô Cực Tông đều bị bao trùm trong mây đen, các đệ t.ử khác không biết nội tình thi nhau suy đoán cơ hội để Tiêu Ngô có thể sống sót trong lôi kiếp thanh thế hào hùng như vậy là bao nhiêu.
Có người sợ hãi ôm c.h.ặ.t cánh tay, rùng mình một cái:
“Xem ra thiên tài cũng chẳng dễ làm đâu, lôi kiếp lớn thế này, đ-ánh lên người chắc đau lắm nhỉ."
“Chứ còn gì nữa, đổi lại là tôi, lúc tia sét đầu tiên đ-ánh xuống chắc đã tiêu đời rồi, Tiêu Ngô thật lợi hại, thế mà có thể kiên trì lâu như vậy, thật là bội phục bội phục."
“Ê ê ê, các bạn nghe nói gì chưa?
Tiêu Ngô sau khi bị sét đ-ánh chẳng làm sao cả, thậm chí còn có thể trò chuyện tràn đầy khí thế với người khác đấy."
“Cái gì?
Tiêu Ngô khiêu khích lôi kiếp, thế mà chẳng hề hấn gì?"
“Cái gì?
Tiêu Ngô thế mà lại ăn cả lôi kiếp á??
Đỉnh cao quá!!"
“Cái gì!
Tiêu Ngô và lôi kiếp là anh em ruột à?"...
Cứ như vậy, người này truyền người kia, theo sự việc phát triển theo hướng ngày càng kỳ quặc, hình tượng của Tiêu Ngô trong lòng các đệ t.ử nội ngoại môn ngày càng trở nên cao lớn hơn.
Đùa à, đó là vị thần nhân có thể xưng anh gọi em với lôi kiếp đấy, sau này quan hệ tốt với nàng, biết đâu lúc độ lôi kiếp có thể bớt chịu khổ một chút thì sao.
Tiêu Ngô đang ngồi trong hố buồn chán đến phát mốc không hề biết những lời đồn thổi về mình đã phát triển theo hướng “vô cùng vô lý" rồi, lúc này nàng đang mượn lôi kiếp để nướng thịt ăn đây.
Lôi kiếp đ-ánh lên người nàng thì nàng lấy một miếng thịt ra, đợi lôi kiếp tan đi thì thịt vừa hay cũng chín luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cứ như vậy trải qua một đêm buồn chán, nàng nằm thườn thượt trong hố nhìn chằm chằm vào đám mây đen kịt, bỗng nhiên đôi mắt hạnh nheo lại.
Khà khà khà~ Có cách rồi.
Chương 87 Chúng ta phải lấy lại tất cả những gì đã mất
Tiêu Ngô lại nghĩ ra một ý hay khác ngoài việc dùng lôi kiếp nướng thịt.
Nàng lấy chiếc nồi lớn kia ra đặt ở bên cạnh, đợi tia sét đ-ánh xuống nàng liền vươn tay chộp lấy, vo tia sét thành hình tròn rồi bỏ vào nồi cất đi.
Theo thời gian trôi qua, lôi cầu trong nồi ngày càng nhiều, ước tính sơ bộ cũng phải hơn hai trăm quả rồi, chiếc nồi lớn như vậy sắp chứa không nổi nữa.
Thấy đám mây đen kia sắp tan đi, Tiêu Ngô vẫy vẫy tay với nó:
“Khách quan tới đây tới đây nào, cái nồi này của ta còn thiếu một quả cuối cùng nữa là đầy rồi."
Lôi kiếp nổi giận:
“Ta tới để đ-ánh ngươi, không phải tới để thỏa mãn cái thói sưu tầm của ngươi!”
Tia sét dày đặc trùm xuống, cây cỏ hoa lá trong vòng bán kính mấy trăm mét đều bị vạ lây.
Tiêu Ngô vẫn giữ nguyên động tác vẫy tay, trong miệng nhả ra một luồng khói đậm, ngã thẳng cẳng xuống.
Thấy vậy, lôi kiếp thỏa mãn mang theo đám mây đen lớn rời đi.
Mây đen tan đi, bầu trời xanh mây trắng hiện ra, Vô Cực Tông cuối cùng cũng một lần nữa thấy lại ánh mặt trời.
Phạm Trì Trì đang họp với các trưởng lão và đệ t.ử nghe thấy tiếng nổ lớn này liền đứng bật dậy:
“Hỏng rồi!
Lần này uy lực sao lại lớn đến mức này."
Tiêu Thư Trạch:
“Xong rồi xong rồi, tiểu sư muội chắc là không sao chứ?"
Khi họ chạy tới hố sâu ở hậu sơn, Tiêu Ngô toàn thân đen nhẻm mới từ từ tỉnh lại, bên trái c-ơ th-ể nàng còn đặt một nồi thứ gì đó không rõ tên, nhìn qua có vẻ như là tia sét của lôi kiếp?
Tiêu Thư Trạch nhảy xuống hố, ngạc nhiên vây quanh cái nồi bảo bối kia xoay vòng:
“Tiểu sư muội, trong nồi bảo bối của muội đựng thứ gì vậy?"
Nói đến chuyện này Tiêu Ngô liền hào hứng hẳn lên, nàng chống nạnh phát ra tiếng cười của nhân vật phản diện:
“Khà khà khà~ Ngũ sư huynh, nồi này chính là thành quả lao động của muội đấy."
Nàng tùy ý cầm hai quả lôi điện cầu lên tung hứng như làm xiếc, đắc ý kể lại chuyện lúc buồn chán đã vo tia sét của lôi kiếp thành hình tròn cất đi, sau đó vì đòi nốt quả cuối cùng mà bị lôi kiếp keo kiệt đ-ánh cho ngất xỉu.
“Oa, nghe có vẻ lợi hại quá đi."
Tiêu Thư Trạch rất hưởng ứng mà vỗ tay, nhìn hai quả cầu trong tay nàng mà nóng lòng muốn thử:
“Tiểu sư muội, muội có thể ném một quả cho huynh chơi được không?"
“Được chứ."
Tiêu Ngô tùy tay ném một quả trong đó cho huynh ấy:
“Đỡ lấy."
Tiêu Thư Trạch rất nghe lời giơ hai tay ra đỡ, không biết tại sao, quả lôi điện đoàn ở trong tay Tiêu Ngô rất ngoan ngoãn mà đến tay Tiêu Thư Trạch xong lập tức bùng nổ, đ-ánh cho huynh ấy mặt mũi đen thui.
Tiêu Thư Trạch nhả ra một luồng hắc khí, ngã thẳng cẳng xuống, trước khi ngã xuống còn không quên giơ một ngón tay cái lên, nói năng lảm nhảm:
“Lợi hại, thực sự lợi hại quá đi hê hê hê~"