Khúc Hướng Vãn sợ hãi vỗ vỗ ng-ực:
“Hai vị Tiêu huynh các người không biết đâu, chúng tôi đang đi đứng hẳn hoi, Tạ Khinh Trúc bỗng nhiên không biết từ đâu chui ra, cứ quấn quýt lấy đại sư huynh nhà tôi mãi.”
Trần Đạo Thành quạt cũng chẳng buồn lắc, môi trề ra:
“Đúng vậy đúng vậy, sợ ch-ết khiếp luôn, không tin các người cứ nhìn quần áo đại sư huynh nhà tôi đi, bị nàng ta dùng sức xé rách rồi kia kìa, cái sức lực đó của nàng ta sao mà lớn thế không biết.”
Họ Khúc nào đó:
“Đúng vậy, sau đó vẫn là đại sư huynh nhà tôi vung kiếm c.h.é.m đứt miếng vải bị nàng ta túm lấy mới thoát được khỏi ma trưởng của nàng ta đấy.”
Họ Trần nào đó:
“Sau khi đại sư huynh tự cứu thành công chúng tôi liền vắt chân lên cổ mà chạy, không ngờ phù lục của Tạ Khinh Trúc cũng khá lợi hại, loáng một cái đã đuổi kịp, suýt chút nữa là lột sạch quần của đại sư huynh nhà tôi rồi.”
Vẻ mặt của quần chúng ăn dưa Vô Cực Tông biến hóa:
(。・`ω´・)⊙︿⊙(⊙o⊙)
Hai cái tên này người tung kẻ hứng liền bóc sạch sành sanh chuyện của Đường Hàn Vân ra, tức đến mức huynh ta muốn rút kiếm đ-âm ch-ết hai cái tên đó ngay tại chỗ.
Tiêu Ngô ăn dưa một cách ngon lành, kéo ngũ sư huynh lách người quay về đội ngũ của Vô Cực Tông.
Đường Hàn Vân vẫn đang lải nhải tại sao Lý Phong Dao biết Tạ Khinh Trúc ở phía đó mà lại không nói cho huynh ta biết, Lý Phong Dao tốt bụng giải thích cho huynh ta một lần ngọn ngành sự việc.
Tiêu Ngô và Tiêu Thư Trạch ăn kẹo mạch nha do Giang Ngộ Khanh đưa cho, đưa mắt nhìn quanh bốn phía.
Khi thấy mấy cái tượng vàng nhỏ ở phía xa, Tiêu Ngô chia nốt chỗ kẹo mạch nha còn lại cho ba con thú ăn, bản thân thì phủi phủi tay đón lấy.
“Hế dạ, đây chẳng phải là lão bằng hữu Tiểu Yến T.ử của chúng ta sao?”
Chương 156 Nhân tộc thật biết mua kiếm!
Thẩm Yến dẫn theo sư đệ sư muội đang đi trên đường hẳn hoi, bỗng nhiên liên tục hắt hơi mấy cái, trong lòng có một dự cảm không mấy tốt lành.
Lão tứ Trần Tuần kéo kéo tay áo huynh ấy:
“Đại sư huynh, tiểu sư muội nhà Vô Cực Tông đang đi về phía chúng ta kìa.”
Thẩm Yến cảnh giác ngẩng đầu, nhét chiếc khăn tay nhỏ lại vào không gian, trong mắt tràn đầy vẻ điên cuồng:
“Tốt lắm, con bé lại tự mình dâng xác tới cửa rồi.”
Người của Thần Ý Tông đứng tại chỗ bày ra trạng thái cảnh giới, Tiêu Ngô người còn chưa tới gần, họ đã nghe thấy giọng của nàng trước.
“Yến Tử!
Huynh làm việc kiểu gì thế, còn không mau đi mà quản tiểu sư muội nhà huynh đi, nàng ta sắp lột sạch quần của Đường đại thân truyền rồi kìa.”
“Muội nói cái gì!”
Thẩm Yến nghe thấy cái tin tức khiến người ta hận không thể đào cái hố chui xuống này, trợn trắng mắt, suýt chút nữa là ngất đi.
Huynh ấy coi như đã nhìn rõ rồi, Thần Ý Tông trong đại bỉ lần này đã gây ra bao nhiêu trò cười, phần lớn đều là do cái cô tiểu sư muội này của huynh ấy gây ra.
Hết lần này đến lần khác đem mặt mũi của Thần Ý Tông chà đạp dưới đất mà không tự biết, nàng ta còn muốn mất mặt đến mức nào nữa!
Thẩm Yến hiện tại đã hạ quyết tâm, đợi khi gặp Tạ Khinh Trúc sẽ bóp nát ngọc bài thân phận của nàng ta luôn, để nàng ta cút ra ngoài cho rảnh nợ, đỡ phải suốt ngày làm trò cười trước mặt bàn dân thiên hạ.
Tiêu Ngô nhìn bộ dạng muốn ngất mà không ngất được của huynh ấy, cùng Tiêu Thư Trạch người tung kẻ hứng thuật lại nguyên văn lời của Trần Đạo Thành và Khúc Hướng Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi hai người họ thuật lại một cách sinh động xong Tiêu Ngô còn rất tốt bụng chỉ một hướng:
“Mau đi tìm tiểu sư muội của các người đi, chắc nàng ta vẫn còn ở phía đó đấy.”
Mạnh Nhất Chu nhướn mày, ôm kiếm hành lễ:
“Tiêu Ngô, đa tạ nhé.”
Tiêu Ngô xua xua tay:
“Không có gì đâu nha, các người mau đi đi.”
Thẩm Yến lúc đầu định ra tay với Tiêu Ngô trước rồi mới đi tìm cái đồ ngu xuẩn Tạ Khinh Trúc kia sau, nhưng mắt vô tình liếc thấy trên một ngọn đồi khác Tô Tư Miễn và Lý Phong Dao đang nhìn về phía họ, huynh ấy liền thu cái ý định ch-ết tiệt đó lại, hằm hằm đi tìm Tạ Khinh Trúc tính sổ.
Sau khi vui vẻ tiễn người của Thần Ý Tông đi, hai người họ Tiêu kéo tay áo nhau bước đi với dáng vẻ không ai bì kịp quay trở lại.
Tô Tư Miễn hiện tại đã quen với hành vi của hai cái đồ phá hoại này rồi, thậm chí có thể bình tâm tĩnh khí nói chuyện với họ:
“Đi đi đi, tìm yêu thú thôi, mặc dù chúng ta đã ngồi vững vị trí thứ nhất rồi, nhưng cũng không được lơ là.”
Tiêu Thư Trạch dẫn theo Tiêu Ngô lon ton đi bên cạnh huynh ấy để dò hỏi:
“Tam sư huynh, hiện tại chỉ còn lại bí cảnh thuộc tính Kim là chưa xuất hiện, đệ nghe nói bí cảnh này là bí cảnh khó nhất trong tất cả các bí cảnh.”
“Trong cái Kim bí cảnh này, tất cả các pháp khí có pha trộn kim loại đều không thể sử dụng được, nếu chúng ta thật sự vào bí cảnh này chẳng phải sẽ trở thành tu sĩ không có sức trói gà sao?
Đệ chắc không bị yêu thú bên trong đ-ánh ch-ết chứ?”
Tô Tư Miễn liếc hắn một cái:
“Ờ, đúng vậy, đệ tự cầu phúc đi, dù sao sức lực huynh cũng lớn lắm.”
Tiêu Ngô đứng một bên nghe, trầm tư sờ sờ cằm, Thái Tùy của nàng cũng chứa kim loại, pháp khí không dùng được thì chỉ có thể chuẩn bị thêm nhiều phù lục thôi.
Đi theo các sư huynh sư tỷ trong sa mạc mênh m-ông vô tận từ ngày sang đêm, cuối cùng cũng đợi được đến giờ chuyển bí cảnh.
Tiêu Ngô một chân đ-á bay con rắn chuông cản đường, đứng trên cồn cát dang rộng hai tay, đón chào bí cảnh mới đến.
Dù sao hiện tại cũng chỉ còn Kim bí cảnh là chưa đi qua, tình hình của bốn bí cảnh khác nàng đã nắm rõ như lòng bàn tay rồi, chẳng sợ chút nào.
Nàng chậm rãi nhắm mắt lại, tới đi, hãy để bão tố nổi lên mạnh mẽ hơn nữa đi, Quang Chi T.ử nàng thực danh thừa nhận nàng đã không còn gì phải sợ hãi nữa rồi.
Vừa qua giờ Tý, xung quanh đã không còn tiếng nói chuyện của các sư huynh sư tỷ nữa, nàng chậm rãi mở đôi mắt ra.
Khi thấy Tiểu Ngọc dẫn theo mười mấy con Giao nhân xinh đẹp như hoa vây quanh mình, nàng lẳng lặng thu tay lại.
Được rồi, vẫn là có chút sợ hãi.
Phải tìm cách chuồn thôi.
“Hừ, hóa ra là cái đồ nham hiểm nhà ngươi!”
Tiểu Ngọc tiện tay vớ lấy một con bạch tuộc ném thẳng vào mặt nàng.
Tiêu Ngô vội vàng né tránh đòn tấn công của con bạch tuộc:
“Hế, thí chủ, tôi biết cô đang vội, nhưng cô cũng không được ném đồ đạc lung tung như vậy chứ, trúng người thì sao.”
Tiêu Ngô cuối cùng cũng nhìn rõ hoàn cảnh của mình, nàng đang đứng trên một tảng đ-á ngầm được bào phẳng, dưới chân còn dẫm lên mấy cái ly r-ượu làm bằng vỏ ốc, xong đời rồi, nàng đây là xuất hiện trực tiếp trên cái bàn ăn dã chiến dùng để bày biện đồ dùng ăn uống của đám Giao nhân này rồi.
Xét về tình cảnh hiện tại, có thể nói là tệ đến mức cực điểm, đám Giao nhân đó vây thành một vòng tròn bao quanh nàng ở giữa, tu vi của họ bắt đầu từ Nguyên Anh, nàng muốn dùng Thủy độn hay Phi thiên để chuồn đi thì đã không còn khả năng nữa rồi.